~ Trích dẫn trong một số tác phẩm của Dazai (Phần 1) ~

1. Rồi, độc giả ơi, ta sẽ gặp lại nhau sau nhé, nếu mình còn sống. Chúng ta hãy giữ vững tinh thần. Đừng tuyệt vọng. Tạm biệt nhé. (Tsugaru)

2. Người trưởng thành là những kẻ cô đơn. Dù cho chúng ta có yêu nhau đi, ta vẫn phải cẩn thận không được thể hiện ra ở chốn công cộng. Và tại sao chúng ta lại phải thận trọng như thế chứ? Câu trả lời rất đơn giản: bởi vì con người rất hay bị phản bội và nhục nhã công khai. Việc phát hiện ra rằng mình không thể tin tưởng con người là bài học đầu tiên mà những người trẻ tuổi học được khi trưởng thành. Người trưởng thành là những thanh thiếu niên đã bị đời phản bội. (Tsugaru

3. Đã vượt qua cả một chặng đường dài để đến đây thăm bà ấy, đã tìm được nơi bà ấy sống ngay tức thì, nhưng lại phải quay trở về nhà mà không thể gặp được bà ấy – có lẽ đây chính là kết cục thích đáng cho cuộc đời hư hỏng của tôi suốt những năm qua. Những kế hoạch mà tôi đã sắp xếp đầy hào hứng và say mê, cuối cùng luôn rơi vào cảnh rối ren, như bây giờ. Tôi đúng là đã sinh ra dưới một vì sao xúi quẩy. (Tsugaru)

4. Tôi không thể giải thích điều này một cách rõ ràng, nhưng, tôi có một nỗi ám ảnh rằng mình phải sống một cuộc đời như một – ừ thì – một nhà văn mẫu mực, có thể nói như vậy. Nhưng cái tính tự cao tự đại ngu xuẩn đã biến tôi thành một kẻ hợm hĩnh tầm thường, nên tôi sẽ chẳng bao giờ làm được đâu. (Tsugaru)

5.

Nhà Vua: Hamlet, có vẻ như dạo gần đây con không được vui. Con có muốn sang Pháp chơi không?

Hamlet: Tôi sao? Ông đùa đấy à? Tôi sắp xuống Địa Ngục rồi. (Tân Hamlet)

6. Đó là một buổi chiều vào giữa tháng Chín. Bộ yukata trắng của tôi đã quá mùa, và tôi thấy mình như đang phát sáng lòe lòe lên trong đêm, “nổi” một cách kinh khủng, và điều đó đã khiến tôi suy sụp, buồn đau đến độ chẳng còn muốn sống trên đời. (Không đùa đâu)

7. Tôi là một trường hợp hết hy vọng rồi, không thể nào hòa nhập được. Mặc kệ tôi đi, tôi nghĩ thầm, lòng đầy cay đắng, mình chỉ là một kẻ kỳ quặc mà thôi. (Mỹ thiếu nữ)

8. Ta tin rằng mình hiểu cuộc đời, nhưng có những lúc, ta không hề hay biết rằng mình đã đánh mất điều gì đó vô cùng quan trọng. (Tân Hamlet)

9. Tôi chưa từng hay biết rằng quá nhiều điều đau khổ lại có thể lần lượt nối đuôi nhau xảy ra. Nỗi đau lại sinh ra thêm nỗi đau, và những tiếng thở dài lại chỉ mang đến thêm những tiếng thở dài khác từ tận đáy lòng. Tự sát. Đó là lối thoát duy nhất. Đúng vậy, chính là con đường duy nhất…. (Tân Hamlet)

10. Tôi là một cánh hoa sắp rụng xuống. Chỉ một làn gió nhẹ nhất thoảng qua cũng khiến tôi run rẩy và sợ hãi; chỉ một lời công kích không đâu cũng đủ khiến tôi quằn quại khổ đau và tính đến chuyện chết đi.  (Hồi ức)