~ Funabashi, vùng đất yêu quý của nhà văn Dazai Osamu ~

Vùng đất Dazai yêu quý nhất

Dazai sinh ra ở một ngôi làng với tên gọi Kanagi (nay là thành phố Goshogawara), thuộc Quận Kitatsugaru ở Tỉnh Aomori. Ông đã sáng tác vô vàn tiểu thuyết và truyện ngắn nối tiếng, như Fugaku Hyakkei (Một trăm cảnh núi Phú Sĩ), Hashire Merosu (Chạy đi, Melos!), Tsugaru (Tsugaru), Shayo (Tà dương), và Ningen Shikkaku (Thất lạc cõi người). Năm 1948, ông trầm mình xuống dòng Kênh Tamagawa ở Làng Mitaka (nay là Thành phố Mitaka) thuộc Quận Kitatama, và qua đời khi còn rất trẻ, chỉ mới 39 tuổi.

Dazai, người đã sống một cuộc đời hỗn loạn, với những khó khăn trong việc giao tiếp xã hội, và còn nghiện thuốc giảm đau, vẫn được vô số độc giả mến mộ cho đến tận ngày nay, dù người ta vẫn thường nhớ đến ông như một con người rất bi quan và phóng đãng. 

Dazai sinh ra trong một gia đình địa chủ giàu có, nhưng đã rời bỏ gia đình mình ở Tsugaru, dời nhà khắp Tokyo nhiều lần, lao vội qua cuộc đời ngắn ngủi của chính mình với tốc độ nhanh nhất.  

Trong hồi ký của mình, Jugonenkan (Mười lăm năm; 1946), ông đã viết rằng vùng đất mà ông yêu mến nhất là Funabashi.

15 tháng sống ở Funabashi

Dazai bị viêm ruột thừa dẫn đến viêm phúc mạc và trở nên nghiện một loại thuốc giảm đau gọi là  Pavinal. Để nghỉ ngơi và phục hồi sức khỏe, từ Suginami, Tokyo, ông đã dời đến Funabashi vào ngày 1 tháng Bảy, 1935, ở tuổi 26. Dazai đã sống ở đây 15 tháng, với người vợ hợp pháp của mình, Hatsuyo.

Cửa nam của Ga Funabashi của Tuyến Đường sắt Quốc gia Nhật Bản
Phố Honcho (đi thẳng từ cửa nam của Ga Funabashi)
Văn phòng thị trấn Funabashi

*Tất cả những bức ảnh này đều chụp vào những năm đầu thời Showa.

Tuy khá ngắn ngủi, thời gian Dazai sống ở Funabashi đã để lại nhiều dấu ấn tại nơi này, và cho đến hôm nay, bạn vẫn có thể đến thăm những nơi mà nhà văn từng gắn bó. Sau đây là một số nơi mà tất cả những người hâm mộ của Dazai nên ghé thăm ít nhất một lần trong đời.

Căn nhà thuê bên Sông Ebigawa 

Căn nhà trước kia Dazai từng sống là một căn nhà thuê mới xây, nằm ở 1928 Itsukaichi Honjuku Funabashi-machi, Quận Higashikatsushika, Tỉnh Chiba. Địa chỉ hiện tại là 1-Chome, Miyamoto, Funabashi. Ngôi nhà này chỉ cách Ga Funabashi chưa tới 10 phút đi bộ. 

Một ngôi nhà khác đã được xây trên nền căn nhà trọ cũ. Với những bạn biết khu mặt tiền Ga Funabashi ồn ào đến mức nào, thì nơi đây lại là một khu dân cư yên tĩnh đến lạ thường, nằm ẩn mình giữa mê cung những con phố hẹp chằng chịt. Họa hoằn lắm mới thấy xe cộ đi ngang qua đây. Và gần đó, dòng sông Ebigawa vẫn lặng lờ chảy một cách yên bình.

Cây trúc đào mà Dazai vô cùng yêu thích 

Trong một tác phẩm của mình, Dazai đã kể lại rằng, mình được một người hàng xóm tặng cho một cây trúc đào chỉ ít lâu sau khi chuyển đến ngôi nhà ở Funabashi và trồng nó vào khu vườn nhà. Trúc đào là loài cây khá hiếm ở Tsugaru (Aomori ngày nay và vùng phía tây bắc Tỉnh Iwate), quê hương của Dazai. Sau này, khi dời đi, Dazai đã nói rằng mình rất yêu quý cái cây này và bật khóc.

Trích đoạn từ tập Truyện ngắn Mekura (1936)

“Tôi dời đến đây vào ngày 1 tháng Bảy, 1935. Vào khoảng giữa tháng Tám, tôi đã bị ba cây trúc đào ở khu vườn nhà bên làm cho mê mẩn tới ngây ngất. Tôi cũng muốn có một cây. Tôi đã nhờ vợ mình xin nhà hàng xóm cho tôi một trong ba cây đó, chỉ một cây thôi là đủ, cây nào cũng được cả.”

Cây trúc đào mà Dazai được người hàng xóm tặng và đem trồng trong khu vườn của mình đã được dời đến trồng ở khu vực phía trước Trung tâm Cộng đồng vào năm 1983 và đến tận hôm nay, những người hâm mộ của nhà văn vẫn có thể đến thăm cái cây này. Ngoài ra, một bia kia niệm văn học cũng được dựng lên gần đó. 

(Địa chỉ) 2-2-5 Honcho, Funabashi

【Tạm đóng cửa】Lữ quán Kappo Tamagawa nơi Dazai sáng tác văn chương 

Khi những người hâm mộ của Dazai nghe từ  ‘Tamagawa,’ họ thường sẽ nghĩ đến Kênh Tamagawa nơi Dazai trầm mình.

Đặc biệt là, cũng có một quán trọ kiểu Nhật với cùng tên gọi Tamagawa, ở Funabashi.

Được xây dựng vào năm 1921, Lữ quán Kappo Tamagawa là một quán trọ theo phong cách Nhật Bản thuần túy, có giá trị lịch sử cao. Nơi đây vẫn tiếp đón vô vàn lượt khách đặt tiệc và nghỉ lại qua đêm, và cũng là một trong những nhà trọ kiểu Nhật hàng đầu ở Funabashi. Năm 2008, Lữ quán này được công nhận là di sản văn hóa vật thể của Nhật Bản.

Dazai đã ở lại tại Phòng Kikkyo no Ma của Lữ quán Tamagawa này trong 20 ngày để sáng tác tiểu thuyết. Ông không trả nổi tiền phòng, và thay vào đó, đã để lại vài quyển sách và bút máy để gán nợ, nhưng chúng đã bị thất lạc sau một đám cháy ở tòa nhà chính của Lữ quán vào năm 1976.

Lữ quán Tamagawa vào đầu Thời Showa 
Lữ quán Tamagawa ngày nay

(Địa chỉ) 2-6-25 Minatocho, Funabashi

Trang web của Lữ quán Kappo Tamagawa: http://www.tamagawa-go.jp/en/ 

Cầu Kokonoebashi 

Cầu Kokonoebashi bắc qua Sông Ebigawa được xây dựng vào năm 1934. Cây cầu hiện tại được xây lại vào năm 1988, vì thế, nó không phải là cây cầu ngày xưa Dazai đã bước chân qua, nhưng nó nằm gần ngôi nhà cũ của ông, và vì thế, nó đã tôn vinh Dazai với một quyển sách bằng đá chạm nổi chân dung của nhà văn, ghi chép lại các tác phẩm của ông theo trình tự thời gian, và một đoạn văn trích trong tác phẩm Hashire Merosu (Chạy đi, Melos!), và những tấm chạm khắc các cảnh trong tiểu thuyết của ông trên rào chắn cây cầu. 

*Có nhiều cây cầu bắc qua Sông Ebigawa, và đây là một điểm tản bộ ở Funabashi.

Bạn có thể xem thông tin về Ebigawa Jusankyo Meguri (tour tham quan 13 cây cầu Ebigawa) ở đây: https://www.city.funabashi.lg.jp/funabashistyle/en/003/p044409.html

Đền Okura Inari 

Trong thời gian sống ở Funabashi, Dazai đã chụp ảnh ở trước bức tượng cáo inari bằng đá, và bức ảnh này đã được dùng làm tranh bìa cho những quyển sách của ông. Nơi Dazai chụp ảnh được cho là ở Đền Okura Inari tại địa chỉ 4-Chome, Honcho, Funabashi. Khi bạn đến điểm cuối cùng của khu kinh doanh đầy những quán bar và nhà hàng, một cánh cổng torii đỏ rực sẽ hiện ra ngay trước mắt bạn. Ngôi đền này đến nay vẫn được người dân địa phương bảo vệ và giữ gìn vô cùng cẩn thận. 

(Địa chỉ) 4-31 Honcho, Funabashi

Tình yêu to lớn với vùng đất Funabashi dù trong khoảng thời gian khó khăn 

Trong khoảng thời gian sống ở Funabashi, Dazai đã sáng tác những tác phẩm như Das Gemeine, Chikyuzu (Bản đồ thế giới), Những truyện ngắn Mekura, Kyoko no Haru (Mùa xuân giả), và Kyogen no Kami (Vị thần giả) và xuất bản tập truyện ngắn đầu tiên, Bannen (Vãn niên). Nếu chỉ đơn thuần nhìn vào những thành tựu này, có lẽ bạn sẽ cho rằng đây là khoảng thời gian viết lách trọn vẹn của nhà văn, nhưng thật ra, trong khoảng thời gian này, Dazai đã liên tục gặp phải một loạt những bất hạnh, khó khăn.  

Khát khao Giải Akutagawa đến tuyệt vọng

Tháng Tám 1935, một tháng sau khi Dazai bắt đầu sống ở Funabashi, người đoạt Giải Nhất Giải thưởng Văn học Akutagawa đã được công bố. Mặc dù Dazai cũng là một thí sinh tham dự cuộc thi, ông đã thất bại trước Ishikawa Tatsuzo với tác phẩm Sobo (Dân đen). Dazai, với khát khao được công nhận trên văn đàn cũng như nóng lòng muốn xoay chuyển cuộc đời túng quẫn của mình, đã mong mỏi  được trao giải, và ông chắc chắn là người bị tổn thương, suy sụp nhất trước thất bại này. Ông đã làm một việc vô cùng nổi tiếng đó là gửi một bức thư chất chứa sự phẫn nộ của mình đến Kawabata  Yasunari, vốn là một thành viên trong ban giám khảo. Ông cũng gửi thư cho Sato Haruo, một thành viên khác của ban giám khảo, xin được trao Giải Akutagawa lần hai.

Mọi nỗ lực của ông đều vô ích, và không một ai được chọn để trao Giải Akutagawa lần hai. Dazai, nhà văn nổi tiếng đến tận hôm nay, đã không thể nào hoàn thành ước nguyện đoạt Giải Akutagawa của mình.

Xuất bản tập truyện ngắn đầu tiên 

Vào tháng Sáu 1936, khoảng một năm sau khi chuyển đến sống ở Funabashi, Dazai xuất bản tác phẩm Bannen (Vãn niên), tập truyện ngắn đầu tiên của mình, ở Nhà xuất bản Sunagoya Shobo. Ông đã chọn tên gọi Bannen (Vãn niên) làm tên sách dù đây lại là quyển sách đầu tay của mình. Đây chính là nét đặc trưng của Dazai, người ý thức sâu sắc về cái chết dù còn rất trẻ tuổi. Tuy Dazai dự định dời đến  Funabashi để phục hồi sức khỏe và vượt qua cơn nghiện thuốc giảm đau của mình, các triệu chứng bệnh tình của ông không hề chuyển biến tốt hơn và sức khỏe của ông ngày một suy giảm đi. 

Nhập viện và rời Funabashi

Cơn nghiện thuốc giảm đau Pavinal của Dazai ngày càng tồi tệ, gia đình và bạn bè của ông đã cố khuyên nhủ ông nhập viện điều trị.  Ngày 13 tháng Mười 1936, Ibuse Masuji cuối cùng cũng thuyết phục được Dazai, và Dazai đã đến Bệnh viện Musashino ở Itabashi, Tokyo, để điều trị và vì thế, thời gian sống ở căn nhà tại Funabashi của ông cũng kết thúc. Trong khoảng thời gian sống ở Funabashi, ông đã thất bại cả trong việc vượt qua bệnh tật lẫn trở thành một nhà văn nổi tiếng. Dù vậy, trong tác phẩm sau này của mình, ông đã viết:

Trích đoạn từ tác phẩm Jugonenkan (Mười lăm năm; 1946)

“Tôi có một tình yêu vô cùng to lớn dành cho ngôi nhà của mình ở Funabashi-machi, Chiba.”

“Ngày mà tôi phải rời ngôi nhà này, tôi nhớ rất rõ, mình đã khóc nức nở và van nài mọi người, ai cũng được, làm ơn hãy nói gì đó đi! Cho tôi ở lại ngôi nhà này thêm một đêm nữa đi mà. Chính tôi đã tự tay trồng cây trúc đào trước cửa. Cũng chính tay tôi đã trồng cây ngô đồng trong khu vườn nhà..”

Cây trúc đào Dazai trồng vẫn nảy nở chồi non đến tận hôm nay. 

Đã 80 năm trôi qua, kể từ ngày Dazai rời Funabashi, và chúng ta vẫn không tài nào hiểu được tại sao nhà văn lại xem Funabashi là vùng đất mà mình yêu mến nhất.

Tuy thế, ở đây vẫn còn lưu giữ nhiều nơi gắn liền với Dazai cùng không gian phảng phất như vào đầu thời kỳ Showa, thời điểm nhà văn đã dừng chân ở Funabashi.

Thời gian đã trôi qua thật lâu, nhưng, khi đứng ở những nơi này, tản bộ dọc theo những đường phố cũ, có lẽ, bạn sẽ cảm nhận được chút gì đó về 15 tháng mà Dazai đã sống ở đây.

(Source: Funabashi City https://www.city.funabashi.lg.jp/funabashistyle/en/topics/p078017.html)