~ Chương 2 ~

Mùa Thu đã trôi qua một nửa. Cũng sắp đến cuối tháng Tám, đã đến khoảng thời gian mà ta sẽ cảm thấy lạnh lẽo nếu chỉ mặc một lớp áo đơn vào buổi sáng. 

Bầu trời đêm phía đông, ánh trăng mỏng manh như cánh cung. Dù bị ánh trăng rực rỡ lấn át phần nào, nhưng những vì sao cũng không cam lòng yếu thế mà vẫn cố tỏa sáng, điểm xuyết bầu trời.

Những vì sao tản mát khắp bầu trời đêm soi rọi vận mệnh của mọi sinh linh trên thế gian này.

Nghe nói, trong đôi mắt của những người có thể tự do vận dụng chiêm tinh thuật, ngôi sao tựa như những câu chữ ghi lại vận mệnh con người.

Ý?

Bước ra đình viện, ông lão cao gầy đang nhìn lên sao trời, đột nhiên hơi nhíu mày.

Cái lạnh ngày một gia tăng, không trung cũng dần trở nên trong vắt.

Cẩn thận quan sát những vì sao ẩn sau ánh trăng, ngón tay ông lão khẽ ấn môi, đầy trầm tư.

Mỗi đêm đều sẽ quan sát ngôi sao.

Vị trí dường như có chút thay đổi?

Ông lão Abe no Seimei, vén tay áo, bước chân lên hành lang trở lại gian phòng của mình, ngồi xuống bên chiếc bàn đọc sách. 

Seimei, sao vậy?

Giọng nói truyền đến bên tai Seimei, có chút ngạc nhiên. Tiếp đó, một bóng người cao gầy mông lung xuất hiện sau lưng Seimei.

Tóc dài màu trà, cột ngang hông. Khuôn mặt bình tĩnh gần như không biểu cảm, nhưng lại ẩn chứa cảm giác ấm áp khiến người ta yên tâm. Đôi mắt đang nhìn chăm chú Seimei từ phía sau là màu nâu trong trẻo. Dưới mắt phải là một vết màu đen. Trên vai quấn quanh một chiếc áo choàng đen như mực,cổ đeo ba vòng bạc lớn nhỏ khác nhau. Y phục khoác trên người hệt như trang phục của những tượng Minh Vương trong đền chùa. Một chiếc vòng bạc lắc lắc trên cổ tay trái.

Đây là Mộc tướng Rikugou, một trong mười hai thần tướng thường hộ vệ bên cạnh Seimei.

Seimei đáp lời nhưng không quay đầu lại.

Đột nhiên có chuyện không yên tâm. Ngươi trước hết đừng lên tiếng.

Rikugou bình thường vẫn luôn trầm mặc ít lời, nếu không có chuyện gì đặc biệt trọng đại sẽ không nói xen vào. Mà ngay cả vậy, Seimei vẫn ra lệnh cấm ngôn một cách rõ ràng, đó là vì còn có vài thần tướng khác cũng thường ở cạnh mình. 

Hiện giờ, đang ẩn thân ở đây, ngoài Taijō và Tenkō, còn có Ten’itsu nữa.

Trên bàn là lục nhâm thức bàn – dụng cụ bói toán của âm dương sư, bên cạnh đó là bản đồ sao.

Các thần tướng nín thở, lặng yên bảo vệ. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Seimei bói toán với vẻ mặt nghiêm túc, chợt mở to hai mắt.

Thế nhưng…

Mokkun, đột nhiên mở mắt.

Gia trang nhà Abe, phòng của Masahiro. Masahiro, chủ nhân gian phòng này, vì vết thương lần trước còn chưa bình phục, nên sớm đã ngủ say.

Đang cuộn mình trên tay áo của Masahiro, Mokkun đột nhiên đứng dậy.

Lặng yên không tiếng động mở cửa phòng bên hông, động tác nhanh nhẹn như một con mèo. Thân hình mềm mại như một con mèo to với bộ lông trắng. Đôi mắt trong suốt như màu ráng chiều lóng lánh, đôi tai thật dài  hơi đong đưa. Quanh cổ có một vòng câu ngọc đỏ.

Giờ chắc đã qua giờ Dần. Gần đây mặt trời lên muộn, nên bình minh thường là vừa đến giờ Mão.

Băng qua hành lang lấp lóa ánh trăng xanh trắng, Mokkun ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Trên đầu Mokkun như được khảm vầng trăng hạ huyền cong cong, cùng với những vì sao ẩn hiện trong ánh trăng.

Mokkun chớp chớp mắt. Đột nhiên có dự cảm gì đó.

Cho dù đã ngủ say, ý thức cũng không hoàn toàn biến mất. Ý chí ở nơi sâu nhất trong linh hồn vẫn luôn thanh tỉnh. Đó hẳn là bản năng.

-- Từ đó đến nay, hai tháng sắp trôi qua.

Đầu tháng Bảy, vào dịp lễ Thất Tịch.

Fujiwara no Keiko, bị các yêu quái xứ khác xui khiến, đã làm phép nguyền rủa, nghe nói giờ vẫn nằm liệt giường, nhưng sức khỏe đang dần chuyển biến tốt đẹp.

Fujiwara no Akiko, từng rơi vào tay yêu quái, vì cô không bị thương cũng không nhiễm bệnh, nên nghe nói giờ vẫn bình yên sinh hoạt. Có khi, sẽ vì lo lắng cho Masahiro vẫn phải nghỉ ở nhà mà phái người sang đưa thư.

Mặt khác, mỗi lần Masahiro thấy thư của cô đều sẽ ôm đầu trầm tư, sau đó chậm rì rì đi rèn chữ.

Theo lời “nhân vật chính”:

Hồi âm lá thư viết chữ xinh đẹp thế này, tớ mà không rèn chữ thì sao có mặt mũi gặp người nữa chứ!

Tuy không khó coi đến nỗi như gà bới, nhưng đúng là chữ của Masahiro không thể gọi là đẹp được.

Suy đoán một chút tâm tình của bạn mình, Mokkun không khỏi rơi nước mắt thương hại.

Mới nhẹ nhàng lau khóe mắt, Mokkun đã bị Masahiro, lúc này chỉ mặc bộ áo đơn trắng, dừng tay trừng mắt nhìn. 

Mokkun, bộ tớ đáng thương đến nỗi cậu cũng muốn khóc luôn sao. Đã vậy, cậu cũng đừng ngại ngùng, cứ thoải mái khóc to ra một trận luôn đi.

Tuy ngoài miệng nói “cậu cứ thoải mái khóc to ra một trận”, nhưng ánh mắt của Masahiro lại lạnh lùng như gió rét mùa đông. 

Cố nén lại, không muốn cười phun ra, Mokkun cố ý ho khan một tiếng, run run vai, sau đó vờ như chẳng có việc gì.

A? Đâu có gì.

Đừng có giả ngu.

Mỗi ngày đều nói chuyện với nhau trong bầu không khí “ấm áp hòa thuận” thế này, Mokkun lặng yên bảo vệ Masahiro, để cậu dần dần chuyển biến tốt đẹp lên.

Sắp đến cuối tháng Tám, gần đây, Masahiro rốt cuộc có thể ngồi dậy cả ngày.

Masahiro liều mạng chiến đấu với hai con điểu yêu thuộc hạ của đại yêu Kyuki, nhờ có sự cứu giúp của thần Kifune -- Takaokami no Kami, khó khăn lắm mới giữ được cái mạng nhỏ của mình, nhưng cũng do mất máu quá nhiều, hơn nửa tháng vẫn phải nằm bẹp trên giường. Lúc Akiko tới thăm thì lại gượng ngồi lên, ảnh hưởng xấu đến chuyện bình phục. Bất quá, nghĩ đến tâm tình của Masahiro thì cũng đành chịu vậy. 

Mặt khác, vì mùa thu mưa dầm dề ngày này sang ngày khác, nhiệt độ không khí đột nhiên hạ xuống, điều này cũng khiến thân thể vốn đang yếu ớt của Masahiro hoàn toàn suy sụp.

Bị cảm nặng, sốt không ngừng và ho khan dữ dội. Ho khan thật sự tiêu hao thể lực. Dạo trước, mỗi tối đều ho sặc sụa đến tái nhợt cả mặt, gần đây, bệnh tình rốt cuộc mới hơi chuyển biến tốt đẹp, ổn định lại.

Nguyên văn đúng là bệnh nặng mới khỏi, nên Masahiro vẫn không đi công tác, cũng không rời đi kinh thành.

Có khi Mokkun sẽ được Masahiro nhờ đi kinh thành xem xét tình hình. Khi đó, thần tướng Rikugou và Ten’itsu sẽ bảo vệ Masahiro. Hơn nữa dường như là tự nguyện.

Seimei tuy ngoài miệng chưa nói gì, nhưng khẳng định sẽ rất vui mừng mỉm cười đi. Không, không chỉ mỉm cười thôi đâu, cháu trai yêu dấu của mình được họ công nhận, có lẽ ông sẽ mừng rỡ đến mức cười không khép miệng nổi luôn thì có.

Vậy à, vậy à, vậy các ngươi đi đi, vừa nói vừa lấy quạt che miệng, hí hửng cười, đuôi mắt cong xuống, thật sự không khó để tưởng tượng ra bộ dạng này của Seimei.

Đó là bộ mặt yêu thương, dịu dàng của ông nội mà Seimei nhất định không cho Masahiro thấy được.

Trở về gian phòng của Masahiro, Mokkun chớp chớp mắt, rồi lại ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.

Đôi mắt màu ráng chiều hơi híp lại, dõi nhìn về nơi xa hững ngôi sao lấp lánh.

Tuy là thần linh, nhưng Touda, thân phận thật của Mokkun, cũng không phải toàn năng. Năng lực dự đoán tương lại thông qua quan sát ngôi sao cũng kém rất nhiều so với âm dương sư ưu tú.

Nhưng dù vậy, anh cũng có trực giác nhạy bén vượt xa nhân loại.

Di chuyển rồi sao?

Tuy không dễ phát hiện nhưng vị trí của ngôi sao không quá giống với vị trí của mấy ngày trước, dù chỉ lệch có một li nhỏ mà thôi. 

Touda không có năng lực cụ thể để nhận ra ngôi sao này liên quan đến ai. Chỉ là, trực giác nói cho anh biết rằng.

Dường như có quan hệ với Masahiro?

Này không phải bản thân Masahiro, mà là điềm báo vận mệnh của người có liên quan đến Masahiro phát sinh biến hóa to lớn.

Đột nhiên, thần khí mãnh liệt từ trên trời giáng xuống.

Cái gì?!

Mokkun giật bắn người, quay phắt lại, chạy tới trên hành lang. Sau đó, lách qua cánh cửa hơi hé, chạy thẳng vào phòng Masahiro.

Trên đệm giường, Masahiro vốn đang nằm ngủ, giờ lại ngồi gối một chân lên. Nhưng là…

Mokkun đang muốn chạy tới, đột ngột dừng bước. Masahiro cũng thấy Mokkun, sau đó nheo mắt lại.

Hai người giữ một khoảng cách nhất định, cặp mắt Mokkun lóe lên vẻ nguy hiểm, trừng trừng nhìn Masahiro, thấp giọng gầm rú.

Có chuyện gì?

Masahiro lẳng lặng nhìn lại Mokkun, đột nhiên khóe miệng nhẹ nhàng cong lên thành một nụ cười.

Ồ, chỉ liếc mắt một cái liền phát hiện nha. Không hổ là mười hai thần tướng.

Masahiro một tay nhấc bộ áo khoác lên. Tiết trời ngày một lạnh, ban đêm ở kinh thành nếu chỉ mặc một chiếc áo đơn thì cũng khá lạnh lẽo.

Khoác áo khoác, Masahiro ra hành lang. Thân thể cậu phát ra thần khí sắc bén không tài nào che giấu nổi.

Nhìn lướt qua đầu vai, Masahiro dường như nhìn thấu tâm tư của Mokkun nói.

Đừng lo lắng, thần tướng. Sự tình xong xuôi ta sẽ đi ngay. Ngươi hiện ra nguyên hình ở chỗ này, không cảm thấy sẽ quấy nhiễu đến người khác sao?

Mokkun đuổi theo sau Masahiro, thấp giọng trả lời.

Thật là, thân thể hắn rõ ràng còn chưa hoàn toàn bình phục, ngắn gọn nói thẳng chuyện của ngươi.

Gió đêm quất vào mặt, Masahiro nhìn xuống Mokkun. Mái tóc đen không được cột lại hay bới lên, nhẹ nhàng lay động theo gió.

Bọn quái vật xứ khác, đã biến mất khỏi Kifune. Không biết đi đâu.

Mokkun kinh ngạc mở to hai mắt, không tự chủ mà kêu lên.

Cái gì? Takaokami no Kami!

Nhìn xuống Mokkun, vẻ mặt của Masahiro đột nhiên dịu lại.

Ta nói dối làm gì?

Vị thần nhập vào Masahiro, Takaokami no Kami, bình tĩnh ngẩng đầu nhìn trời.

Chuyện khiến ta không cam lòng nhất chính là, ta thế mà không thể đánh bại bọn chúng.

Giọng nói nhẹ nhàng cùng với động tác cau mày vừa giống, lại vừa rất khác với Masahiro lúc thường ngày.

Masahiro tuy là nhân loại nhưng thật ra lòng tự trọng rất cao.

Đặt tay lên ngực, vị thần của Kifune ở trong thân xác của Masahiro nhẹ nhàng cười, nhìn Mokkun.

Nếu các ngươi có chuyện gì cần, trực tiếp kêu gọi ta là được. Đương nhiên, quan trọng là tiếng gọi đó có thể truyền đến tai ta.

Nhất định là có thể truyền đến tai ngươi. Chút năng lực này Masahiro vẫn phải có.

Nghe Mokkun nói năng lỗ mãng, Takaokami no Kami chỉ mỉm cười.

Nhíu chặt mày, Mokkun ngẩng đầu lên nhìn nàng, chớp chớp mắt.

Đây cũng là chuyện tốt, Takaokami no Kami cũng khá thẳng thắn.

Khi tình huống cần đến, Masahiro lại có thể kêu gọi vị thần này. Nếu lời cầu nguyện là chân thành, thần sẽ lại cho mượn sức mạnh. Vi thần này đã ước định như thế với chúng ta.

Khẳng định có vấn đề giấu giếm.

Thoáng nhìn Mokkun không chút nào che giấu vẻ đề phòng của mình, Takaokami no Kami dường như cảm thấy rất buồn cười, khúc khích cười trộm, vai áo khoác nhẹ nhàng phiêu động. Bộ dáng đúng thật là Masahiro, nhưng lại tràn ngập vẻ nghiêm nghị

Hơi thở thần thánh không thể xâm phạm, lại có phong thái đĩnh đạc của người trưởng thành một cách kỳ diệu, thoạt nhìn không giống nhân loại. Cặp mắt trong suốt như lưỡi dao trắng bạc đầy sắc sảo. 

Tin hay không là chuyện các ngươi. Nhưng ngươi chỉ cần nhớ kỹ ta tuyệt không nuốt lời. Chỉ những việc này thôi, ta phải đi về.

Áo khoác nhẹ nhàng tuột ra. Cùng lúc đó, thân thể của Masahiro cũng tê liệt ngã xuống.

Thần khí không thể nhìn thấy bằng mắt thường lập tức tan đi, để lại quỹ đạo lạnh lẽo, biến mất về bầu trời phương bắc.

Masahiro!

Trong phút chốc, Mokkun hiện nguyên hình. Không giống như hình dạng mononoke nhỏ bé, thân ảnh cường tráng, cao lớn xuất hiện trên hành lang.

Đỡ lấy Masahiro sắp ngã xuống, khoác lại áo khoác lên thân thể lạnh như băng của cậu rồi ôm Masahiro lên.

Quay đầu nhìn lên quỹ đạo thần khí của Takaokami no Kami, đôi mắt vàng kim của Guren thiêu đốt ngọn lửa phẫn nộ.

Masahiro rõ ràng vừa mới khỏi bệnh, vậy mà!

Có lẽ vì Masahiro ngủ say, không chống cự nên mới có thể dễ dàng nhập vào, mà ngay cả như thế, cũng để lại gánh nặng lớn cho thân thể.

Huống chi, đối phương là vị thần hàng đầu của Nhật Bản – thần Kifune.

Có thể để vị thần này hoàn toàn nhập vào, cũng là một chuyện vô cùng ghê gớm nha.

Bị giọng nói bình thản đột nhiên vang lên dọa nhảy dựng, Guren quay đầu lại, Seimei đang bước ra từ góc khuất của hành lang.

Seimei!

Ông lão dường như biết hết thảy, khóe miệng ẩn chứa ý cười. Guren nhẹ nhàng hít một hơi.

Cũng đúng. Là âm dương sư vĩ đại nhất trên đời, không thể không phát hiện thần minh hạ xuống.

Seimei cẩn thận ngắm nhìn khuôn mặt cháu mình đang được Guren ôm vào trong ngực. Đó là một gương mặt thuần khiết và ngây thơ, ngủ thật yên ổn, chẳng khác lúc còn nhỏ. Khuôn mặt được ánh trăng chiếu rọi tuy hơi tái nhợt, nhưng hô hấp vẫn rất đều đặn.

Takaokami no Kami dường như không muốn gia tăng gánh nặng cho cậu, nên đã cố hết sức mình để ức chế thần khí.

Nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt đang say ngủ của Masahiro, Seimei cười khổ.

Thật là, thế mà bị một nhân vật khó dây dưa như vậy nhắm tới…

Nếu có thể kéo vị này đứng về phía mình thì sẽ đáng tin cậy vô cùng, nhưng mà một khi bị vị thần này chán ghét, thì sẽ bị nguyền rủa đến tận đời con cháu cuối cùng.

Thật không biết phải làm sao nữa.

Nhưng vẻ mặt Seimei lại rất bình tĩnh, đúng là nghĩ một đằng nói một nẻo.

Gió thu quất vào mặt. Seimei ngẩng đầu ngắm trăng. Guren cũng noi theo ông, ngẩng đầu nhìn trời.

Yêu quái xứ khác, biến mất khỏi Kifune.

Bọn chúng mãi cho đến giờ vẫn bị cho là đang ẩn núp ở nơi bí ẩn sâu trong Kifune. Takaokami no Kami cũng vì thế mà không thể trở về ngọn núi Kifune của mình.

Masahiro cũng nhận ra điều này, nên đã từng nhờ Mokkun đi kinh thành tìm hiểu tình hình, để xem xem bọn yêu quái đó có xâm chiếm kinh thành không, từ dạo đó về sau có động tĩnh gì không, giờ còn trốn ở Kifune nữa không.

Mặt khác, Takaokami no Kami cũng biết chuyện này, nên mới đến báo tin về bọn yêu quái xứ khác.

Bọn yêu quái do Kyuki cầm đầu đã biến mất khỏi Kifune.

Mặt Guren lộ vẻ nguy hiểm.

Biến đi đâu rồi?

~ Masahiro lúc bị Takaokami nhập vào ~

~ Truyện cổ tích về Yêu Tinh Nhỏ Illyana (Phần 2) ~

Thật lâu trước kia, Yêu Tinh Bị Lưu Đày đã chiến bại trước Bầy Quỷ Phản Loạn. Cô ấy và nhóm bạn đồng hành ít ỏi của mình buộc phải trốn chạy đến những xó xỉnh tối tăm của vương quốc mà cô từng cai trị. Nhóm chiến binh nổi dậy bé nhỏ, từng người một bị bầy quỷ săn lùng và giết hại, cho đến khi chỉ còn mỗi Yêu Tinh Bị Lưu Đày sống sót.

Và rồi, một thứ gì đó vừa hiện đại, vừa cổ xưa đã tìm đường đến được vùng đất bị ruồng bỏ này – đó là một dịch truyền nhiễm, biến lũ Quỷ thành một ổ máy móc, hăng say cắn nuốt hết thảy mọi sinh vật mà chúng gặp.

Sức mạnh của Yêu Tinh Bị Lưu Đày, bằng một cách nào đó, đã giam hãm bầy quái vật này ở trong vương quốc.

Và giờ đây, khi mọi thứ đang bên bờ vực thẳm, ở một căn cứ xa xôi, lạnh lẽo và lẻ loi, Yêu Tinh Bị Lưu Đày vẫn kiên cường chống giữ trận tuyến…

Sau khi nghe câu chuyện về hành trình của Yêu Tinh Bị Lưu Đày, Yêu Tinh Nhỏ đã nhận thấy sức mạnh và lòng quyết tâm mà em cứ tưởng mình đã đánh mất. 

Tuy Yêu Tinh Bị Lưu Đày đã vung gươm kết liễu thủ lĩnh của bầy quỷ, nhưng chính Yêu Tinh Nhỏ mới là người nhận được món quà: đó là niềm Hy Vọng.

~ Truyện cổ tích về Yêu Tinh Nhỏ Illyana (Phần 1) ~

Mình dịch vì thích nhân vật này thôi, và đọc thấy cảm động… Nhưng tô màu lại thì quả là một cực hình, mình làm không nổi, xấu tệ và từ bỏ luôn rồi… Mình thích Yana lắm luôn…


Ngày xửa ngày xưa, có một Yêu Tinh Nhỏ. Lúc Yêu Tinh Nhỏ còn bé xíu, cô bé đã lạc vào rừng sâu và không tìm được đường về nhà. Cô bé đã đi lang thang trong rừng lâu đến nỗi quên mất cả mái nhà thân thương của mình trông như thế nào nữa.

Trong suốt khoảng thời gian đó, em ấy đã luôn bị một bóng đen to lớn và đáng sợ truy đuổi. Dù cô bé có chạy nhanh hay chạy xa đến đâu, bóng đen đó vẫn bám riết theo, thì thầm những lời kinh khủng bên tai em.

Sau một thời gian, Yêu Tinh Nhỏ nhận ra rằng, để trốn thoát, em cần được giúp đỡ…

Trải qua nhiều gian khổ, Yêu Tinh Nhỏ đã quen được với những người khác, những người chiến đấu chống lại bóng tối trên thế gian – những con người cũng Khác biệt, như em vậy.

Trên hành trình giải thoát chính mình của Yêu Tinh Nhỏ, ba người Bạn đồng hành đã xuất hiện: Sói, một chiến binh thánh thiện, giàu lòng trắc ẩn với một trái tim trong sáng; Nữ hoàng của tiếng vọng, một phù thủy mạnh mẽ đã chạm đến sự điên cuồng; và Người thì thầm với Ánh trăng, một nữ thợ săn, và cũng là người bảo vệ mãnh liệt cho những người vô tội.

Ba người này thấu hiểu sự thật về Yêu Tinh Nhỏ, và đồng ý đứng về phía em.

Có những người khác đã ngã xuống…

…một Người lướt gió, như người mẹ của em, một Hình bóng khác, bạn thân nhất của em, và một Người khổng lồ thép, anh trai của em…

…nhưng Yêu Tinh Nhỏ không cho phép bản thân mình nhớ đến họ vào lúc này – nếu em muốn được tự do.

Những trở ngại mà nhóm Bạn đồng hành gặp phải vừa bất ngờ, vừa không kém phần bội bạc. Nỗi thất vọng, rồi tuyệt vọng và phẫn nộ trào dâng, gặm nhấm tinh thần của họ. Càng cố gắng đấu tranh, vươn lên thì họ lại càng bị nhấn chìm, vùi sâu, ngã gục.

Nhưng Yêu Tinh Nhỏ hiểu rằng, mình phải tiếp tục tiến lên…

Có những lúc, tất cả những niềm hy vọng dường như đều tan biến, và đó cũng là lúc mà mọi chuyện trở nên rõ ràng nhất. Mọi khả năng và con đường mở ra trước mắt Yêu Tinh Nhỏ, để em tự mình lựa chọn…

Nhưng, Yêu Tinh Nhỏ vẫn luôn có một biệt tài, đó là rất giỏi thích nghi.

~ Chương 1 ~

-- Này.

Nghe thấy âm thanh.

--Trả lời!

Âm thanh đáng sợ, khủng khiếp.

Không thể nghe, càng không thể đáp lại.

Nếu phá vỡ cấm kỵ này, sẽ bị con yêu quái đáng sợ đó bắt giữ.

Nhất định không thể nghe.

Nếu không cẩn thận mà đáp lại thì --

Fujiwara no Akiko giật mình mở mắt.

Cả người ướt đẫm mồ hôi. Cảm giác ẩm ướt khiến cô khó chịu vô cùng.

Ngón tay lạnh thấu xương.

Rốt cuộc là thứ gì ?

Akiko đứng dậy xem. Da thịt không rét mà run.

Hiện giờ là mấy giờ rồi.

Nơi cô ở là đối phòng hướng đông bắc. Ba phía Đông, Tây, Nam đều có bình phong vây quanh.

Giờ đang là tháng Tám, hôm qua dường như là đêm trăng tròn. Ánh trăng xanh trắng len lỏi qua bình phong phía Tây, rọi vào phòng. Trăng đã lặn xuống. Quan sát bóng trăng, có lẽ đã qua giờ Dần.

Hít sâu vài lần, Akiko đột nhiên cảm thấy tay phải mình có cảm giác kỳ lạ.

Ngón tay không ngừng run rẩy xắn tay áo ướt đẫm mồ hôi lên. Cảm giác kỳ lạ như có vật gì mấp máy dưới làn da bên bàn tay phải. 

Xoa xoa mu bàn tay, cô nhìn lướt qua gian phòng của mình. 

Lạnh quá. Sao lại lạnh thế chứ?

Dù thời tiết có trở lạnh đến đâu, giờ cũng vẫn là mùa thu. Ban ngày có khi còn đổ mồ hôi nữa.

Cơn ớn lạnh khiến người ta run rẩy không ngừng này, thật không bình thường.

Khoác thêm chiếc áo khoác, Akiko ôm lấy hai vai.

Nỗi sợ không tên tràn ngập. Cả người vẫn luôn run rẩy, bản năng phảng phất như đang cảnh báo một nguy cơ.

-- Trả lời.

Akiko nín thở.

Đối diện bình phong, có một thứ gì đó còn kinh khủng hơn hết thảy các quái vật.

Đó là cái gì?

Akiko rất muốn kêu lên, nhưng phát hiện chính mình không làm được.

Cổ họng dường như bị đông cứng. Bị chướng khí mà quái vật phát ra bao phủ, cả người cô cứng đờ.

Hai quả cầu ánh sáng ghim chặt lấy cô.

Như lưỡi dao băng giá, ánh bạc sắc lẹm.

-- Trả lời

Akiko liều mạng quay đi. Nếu trả lời, nhất định sẽ phát sinh chuyện tình kinh khủng.

Cứu tôi với! Ai tới cứu tôi với!!

Phụ thân ơi, ngài Seimei, ngài Yoshimasa -- Masahiro!

Akiko cố gắng xua đi hình bóng cậu thiếu niên hiện lên trong tim mình.

Không được. Không thể lại ỷ lại cậu ấy.

Cách đây không lâu, Masahiro bị thương rất nặng, giờ vẫn còn phải nằm trên giường chưa khởi.

Khiến Masahiro bị thương đến mức như vậy, đều là do Akiko sai.

Nếu nghe lời cậu ấy ngay từ đầu thì mọi chuyện cũng sẽ không thành ra như vậy.

Vì thế, không thể cứ thế ỷ lại cậu ấy. Cũng không thể, và không muốn để cậu ấy gặp nguy hiểm thêm nữa.

Akiko run rẩy vươn tay, nắm chặt lấy chiếc túi thơm đặt bên gối.

Hồi trước có người đã dạy mình rằng, túi thơm có thể trừ tà phục ma.

Đôi tay nắm chặt túi thơm, cô thành kính cầu nguyện.

Cứu, cứu con với. Xin hãy phù hộ con.

Kết giới bao bọc hai gian phòng này oằn xuống. Cùng lúc đó, tiếng cắt vỡ vật cứng vang vọng.

--

Bàn tay nắm chặt túi thơm không chút huyết sắc, trắng bệch như giấy.

Giằng co không biết bao lâu.

Tiếng cắt vỡ vật cứng lại truyền đến lần nữa.

Quái vật đứng trước lớp kết giới không gì phá nổi nhìn chằm chằm Akiko. Đột nhiên, nó nheo mắt lại rồi cứ thế biến mất trong bóng tối.

Kết giới bị vặn vẹo cũng chậm rãi khôi phục lại hình dạng vốn có.

Yêu khí hoàn toàn biến mất. Ngay khi có thể chắc chắn về điều này, dây thần kinh đầy căng thẳng của Akiko như dây đàn đứt đoạn. 

Akiko nắm chặt túi thơm, cứ thế ngã xuống đệm giường.

~ Tặng nhau túi thơm ~

~ Dịch: Những anh chàng đẹp trai và thuốc lá (Bidanshi to tabako) – Dazai Osamu ~

Ngày 19/06/2022. Một năm đã trôi qua, Anh Đào Kỵ năm nay đã đến.

Năm ngoái, những ngày này là những ngày mình vô cùng bất an, buồn tủi vì dịch bệnh. Mình đã tham dự một cuộc thi nho nhỏ tổ chức online ở Nhật, và được giải. Mình đáng lẽ sẽ được nhận món quà là một tập truyện của sensei được ship đến tận nhà. Thế rồi, mọi chuyện xảy đến. Quá nhanh, hoảng loạn và bàng hoàng. Rồi phần thưởng đã không thể đến. Niềm hy vọng tan biến. Theo sau đó là những chuỗi ngày thấp thỏm, lo âu, uất ức. Sensei đã không còn trên cõi đời này, mình cũng chẳng có tài văn chương xuất chúng để cầu mong một sự công nhận từ sensei. Chỉ là một đứa trẻ đã được sách của thầy cứu rỗi. Thế nên, ước mong to lớn nhất của mình đó là có được một quyển sách của sensei từ nước Nhật, sẽ càng tuyệt vời hơn nếu đến từ Aomori hay Tokyo. Đó sẽ là báu vật mà mình cất giữ thật kỹ trong chiếc rương nhỏ chứa những món đồ mình trân quý nhất. Dù mình không hề biết tiếng Nhật, nhưng đó là niềm hạnh phúc và vinh dự vô cùng đối với mình. Khi biết được rằng phần thưởng sẽ không được gửi đến, mình đã khóc rất nhiều, khóc suốt nhiều ngày liên tiếp, mình đã vuột mất điều mình luôn chờ mong. Thật ra, ban đầu, khi tham dự cuộc thi, mình chỉ nghĩ đơn giản thế này: ” Độc giả Nhật Bản yêu sensei thì đúng rồi, nhưng Việt Nam cũng có rất nhiều người mê sensei đó.” Lần hiếm hoi mình chui ra khỏi thế giới bé nhỏ của bản thân, xuất hiện trên mạng xã hội, dùng google dịch để dịch thể lệ cuộc thi, rồi hồn nhiên tham gia bằng tiếng Anh với lý do mình không biết tiếng Nhật, mong mọi người thứ lỗi, hết sức dũng cảm ấy chứ, để rồi kết cục thành như thế… Giờ viết ra những dòng này, một năm rồi, mà vẫn còn buồn rớt nước mắt…

Mình biết đến sensei là qua “Cô gái văn chương”. Lần đầu đọc “Cô gái văn chương và tên hề thích chết”, mình đã biết đến sensei như là một nhà văn có sức hấp dẫn rất lớn, “tác phẩm của Dazai sở hữu một phép màu có thể gợi lên sự “đồng cảm””, “trực tiếp chạm tới tâm hồn người đọc” và nếu ai đó đọc tác phẩm của ông khi đang suy sụp, họ sẽ dần bị kéo vào trong bóng tối,… Nhưng lúc đó mình chỉ nghĩ, “ồ, nghe hay đấy, nhưng giờ chưa muốn đọc thử đâu…” Rồi một thời gian sau, mình ngồi trên xe buýt, quay quắt với nỗi giằng xé, bế tắc của cuộc đời mình, mình chợt nhớ đến Dazai. Hay là đọc thử? Rồi biết đâu mình sẽ có được tấm vé một chiều giải quyết hết mọi vấn đề? Thế là mình lao vào đọc “Thất lạc cõi người” luôn, chả nghĩ ngợi gì thêm. Kết quả đây? Mình đã bị cuốn vào ngay từ những dòng chữ đầu tiên. “Í, sao giống mình vậy nè?” “Ừm, đúng là vậy thật!” “Hay ghê á, mình cũng nghĩ vậy luôn!”… Từng trang sách như từng lời trò chuyện giữa mình và một tác giả đến từ một đất nước khác, một thời đại khác, giữa hai tâm hồn cách biệt hai thế giới… Thế mới thấy được ma lực của Dazai mãnh liệt đến nhường nào. Mình đã có được một người thấu hiểu những tâm tư, khổ đau,… trong mình khi ấy, và rồi đột nhiên, mình không còn đơn độc nữa. Mình đương nhiên là không giống sensei hoàn toàn rồi, làm ơn đi mà… Thế nhưng mình đã không còn nghĩ quẩn nữa. Mình sẽ cố gắng viết tiếp câu chuyện cuộc đời mình, dù có đắng cay hay hạnh phúc. Hoàn toàn trái ngược với những gì mình nghĩ ban đầu, nhưng cũng là một câu chuyện đẹp.

Nói đến sensei, mình lại nhớ đến bài thơ “Gửi Ê-xê-nin” của thi sĩ Phùng Quán:

“Nhưng nói cũng là nói cho vui chứ tự treo cổ mình lên không phải ai ai cũng làm được

Muốn tự mình treo cổ mình lên

Muốn tự mình lùa lưỡi dao vào trái tim rát bỏng

Muốn tự mình mở động mạch cho máu nóng tuôn trào

Đâu chỉ là việc cầm lấy thừng, súng và dao

Cái khó nhiều người không làm được

Là phải có tột cùng sự chân thật:

Yêu thật, ghét thật, đau thương thật và thật dại khờ

Chắc vì lẽ đó mà những người tự sát tôi biết đều là các nhà thơ

Và thơ nơi đây cũng là thơ thật…”

Mình có thể phần nào hiểu được sensei, với mình, ai tự nhận họ hiểu hết về một người khác chính là sự xúc phạm to lớn đến người đó, không một tấm nhãn nào có thể đủ để xác định một con người, không một từ ngữ nào có thể diễn tả trọn vẹn được ý niệm. Thế nên, chỉ là phần nào thôi, thế gian cũng bất toàn, nhưng hy vọng sensei sẽ vơi đi nỗi cô đơn của mình, dù chỉ là chút ít.

Ngày 03/06/2022, mình giới thiệu môt chị đọc Thất Tịch rồi thấy chị đó vừa đọc vừa cười khúc khích. Mình cảm thấy rất hạnh phúc. Văn của sensei không phải lúc nào cũng u sầu, tuyệt vọng, đau đớn hay đọa lạc. Những tác phẩm của sensei cũng có thể mang đến tiếng cười, niềm tin, hy vọng và sự ấm áp của cuộc sống. Ước nguyện trong ngày Anh Đào kỵ năm nay, mình mong rằng sẽ càng có thêm nhiều độc giả biết đến văn chương của sensei, có thể chia sẻ được niềm vui, nỗi buồn với tác giả tài hoa bạc mệnh này, cũng như đừng ai đánh giá sensei lẫn tác phẩm của thầy một cách phiến diện, chỉ toàn những điều cực đoan, u ám nữa.

Mình cũng sẽ cố gắng chọn lọc và dịch thêm những truyện ngắn của sensei thông qua bản dịch tiếng Anh. Mình không biết tiếng Nhật, không thể đối chiếu với nguyên tác, việc dịch thuật cũng gặp nhiều trở ngại hơn. Nhưng, để thể phần nào giúp mọi người bớt e dè, cũng như nhìn nhận sensei và văn chương của thầy một cách toàn diện và đa chiều hơn, thì mình sẽ cố gắng hết sức.

Vì người thầy mà mình hết mực trân trọng, yêu thương. Và vì chính trái tim, nhiệt huyết của mình nữa. Một lời cảm ơn nhỏ bé gửi đến thầy, và đến những tháng ngày giông bão, mình chỉ có quyển Thất lạc cõi người làm bạn, để có được mình của ngày hôm nay, đã gục ngã nhưng gượng dậy được, đã tổn thương nhưng vẫn tự chữa lành, vẫn cố gắng làm một con người tử tế.

Lan man như thế cũng đủ rồi, mời mọi người thưởng thức tác phẩm nhé.


Tà Dương, xuất bản vào mùa Thu năm 1947, trở thành tác phẩm bán chạy nhất, và lúc bấy giờ, Dazai cũng thành một người khá có tiếng tăm. Đặc biệt nổi tiếng với giới trẻ, ông được rất nhiều người tôn sùng là tiếng nói của thế hệ hậu chiến. Người hâm mộ kéo đến nhà ông, đám đông thỉnh thoảng bu quanh ông trên đường phố và các tạp chí thì gửi phóng viên đến phỏng vấn ông. Dazai đối đãi với sự nổi tiếng này của mình, có lẽ còn ít đàng hoàng hơn cả thời ông chưa có tên tuổi và còn tranh giải thưởng Akutagawa. Đời sống riêng tư của ông là một mớ hỗn độn – tuy giờ đây ông có ba đứa con nhỏ ở nhà, và một cô con gái sơ sinh với bà Ota Shizuko, ông dành hầu hết thời gian ở bên nhân tình/ y tá/ thư ký của mình, bà Yamazaki Tamie. Sức khỏe của ông rất tệ, say xỉn suốt ngày, và viết lách với tốc độ điên cuồng. Dù được chấp nhận rộng rãi, ông lại nhạy cảm đáng sợ với những lời phê bình, đặc biệt là từ những nhà văn “đức cao vọng trọng” như Shiga Naoya (thường được nhắc đến ở Nhật như “vị thần của truyện ngắn”). Shiga đã đưa ra nhiều nhận xét ác ý về các tác phẩm của  Dazai, và vào tháng Ba năm 1948 – ngay trong tháng xuất bản “Những con quỷ đẹp mã và Thuốc lá” – Dazai đã “phản đòn” trong tác phẩm đầu tiên của tập tiểu luận với tựa đề “Như thị ngã văn.” Những tiểu luận này cay nghiệt (có người còn xem là cuồng loạn) đến nỗi ngay cả Ibuse Masuji cũng bắt đầu giữ khoảng cách với Dazai.

Dù vẫn tiếp tục cuộc chiến đơn độc này, nhưng giờ đây, tôi không còn có thể phủ nhận định mệnh rằng mình sẽ chiến bại, và nỗi cô đơn, u sầu nhấn chìm lấy tôi. Nhưng, đã đi xa đến vậy, tôi làm sao có thể quay sang những kẻ mà trước giờ mình chỉ toàn khinh miệt và vai nài được nhập bọn với chúng, rồi nói rằng mình đã biết sai rồi ư? Không đâu, tôi chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục nốc thứ rượu rẻ tiền của mình và chiến đấu cuộc chiến mình sẽ không tài nào thắng nổi. 

Cuộc chiến của tôi. Nói ngắn gọn, đó là cuộc chiến chống lại sự cổ hủ. Cuộc chiến với lối viết quá sáo mòn và giả tạo. Chống lại kiểu tỏ ra đứng đắn một cách màu mè. Chống lại sự nhỏ nhen, ti tiện và cả những kẻ nhỏ nhen.

Tôi có thể thề trước Đấng Jehovah rằng: tôi đã đánh mất mọi thứ mình từng có, chỉ vì cuộc chiến này. Và giờ đây, đơn độc, sống lay lắt bám víu lấy rượu chè, tôi trông như kẻ đang trên bờ vực thất bại. 

Bọn cổ hủ là một lũ vô cùng độc ác. Nhìn bọn hắn trơ trẽn trưng ra mớ lý luận sáo rỗng, ghê tởm, tủn mủn và vụn vặt về văn chương hay nghệ thuật, rồi dựa vào đó mà chà đạp lên tất cả những chồi non đang xoay xở chật vật để tồn tại trên đời, không mảy may nhận ra tội lỗi của mình, bạn chỉ có thể sửng sốt, bàng hoàng. Cứ việc xô đẩy tùy thích: bọn hắn sẽ chẳng hề động đậy chút nào đâu. Chúng chỉ biết rằng, cuộc đời là đáng quý lắm, tiền bạc cũng thế, và càng thành công trong thế tục, vợ con của chúng sẽ càng hạnh phúc hơn, và vì thế, chúng họp thành một bọn, ca tụng lẫn nhau để thắt chặt tình đoàn kết, và để càng dễ áp bức những kẻ đứng một mình hơn. 

Trông như thể tôi đang thua đến nơi. Ngày hôm kia, tôi đang ngồi ở một quán nọ, nốc thứ rượu rẻ tiền, thì có ba văn sĩ đứng tuổi bước vào, và mặc dù tôi chưa từng gặp qua người nào trong số họ, bọn họ đã bước đến bao vây tôi và miệt thị các tác phẩm của tôi với điệu bộ say xỉn đáng kinh tởm và sai lệch hoàn toàn. Tôi là người dù uống nhiều đến đâu, cũng rất ghét để bản thân mất kiểm soát, vì thế, tôi chỉ cười cười và mặc cho những hành vi xúc phạm của họ cứ đi từ tai này qua tai kia, nhưng một khi vừa đặt chân về đến nhà, ngồi xuống ăn bữa khuya, nỗi khó chịu đã vượt quá sức chịu đựng của tôi và tôi đột nhiên bật khóc nức nở. Không thể ngăn lại dòng nước mắt cứ thế trào ra, tôi đặt bát đũa xuống và giãi bày nỗi thống khổ trong lòng một cách đứt quãng cho vợ tôi nghe.

“Anh ở đây …ngồi  đây này, sáng tác trong tuyệt vọng … nỗ lực hết mình để sáng tác cho xứng đáng với giá trị của anh, liều mạng để sáng tác, và mọi người thì xem anh như một trò cười … Mấy gã đó là tiền bối của anh, lớn hơn anh tận hai mươi tuổi, nhưng bọn họ đã làm gì nào? Bọn họ xúm lại ức hiếp anh …Lũ hèn hạ. Không công bằng chút nào … Được thôi, đã vậy thì, nếu bọn họ muốn như thế, anh cũng sẽ không kiềm chế nữa đâu. Anh sẽ công khai nói huỵch toẹt hết những gì anh nghĩ về bọn họ. Anh sẽ đấu tranh …Lần này bọn họ đi quá xa rồi … “

Tôi cứ thế lảm nhảm không ngừng, giờ càng khóc dữ dội hơn, mãi cho đến khi vợ tôi, chỉ đảo mắt, rồi nói, “Ngủ ngon, anh yêu. H’m?”

Cô ấy đỡ tôi nằm xuống tấm futon của mình, nhưng ngay cả khi đã nằm xuống, tôi vẫn không thể ngăn lại những giọt nước mắt uất nghẹn cứ trào ra. 

Ôi, cuộc đời quả là một vấn đề tồi tệ. Đặc biệt khó khăn và khổ sở đối với người đàn ông. Anh chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc đấu tranh. Và nhất định phải chiến thắng. 

Chỉ vài hôm sau, một phóng viên trẻ của một tạp chí nọ đến ngồi đối diện tôi và thốt ra câu hỏi lạ lùng nhất trần đời. “Ngài có muốn đến Ueno để xem những người vô gia cư không?” “Mấy người vô gia cư?” “Chúng tôi muốn chụp hình ngài với họ.” “Với mấy người vô gia cư?” “Vâng,” anh ta điềm tĩnh trả lời. Sao họ lại đặc biệt chọn ra mình nhỉ? Có lẽ đây là vấn đề tự ý liên tưởng của người ta: “Dazai.” “Vô gia cư.” “Vô gia cư.” “Dazai.”

“Được thôi,” tôi đáp. Có vẻ như tôi có một thói quen, rằng tôi sẽ đương đầu trực diện với đối tượng gây đau khổ cho mình, mỗi khi tôi muốn khóc. Tôi lập tức đứng dậy, thay bộ đồ vest và giục chàng phóng viên trẻ nhanh chân lên, rồi rời nhà trong khi anh ta chạy đuổi theo tôi ở đằng sau. 

Đó là một buổi sáng mùa đông lạnh lẽo. Lấy khăn tay quệt nước mũi, tôi đi cùng anh ta trong nỗi im lặng muộn phiền. 

Chúng tôi lên tuyến Đường sắt Quốc gia từ Mitaka đến Ga Tokyo, rồi chuyển sang chiếc tàu điện đô thị. Chàng phóng viên đưa tôi đến văn phòng của anh ta trước, mời tôi ngồi xuống ở phòng tiếp tân và mang một chai rượu whiskey ra.

Tôi nhận ra đây có lẽ là sách lược với dụng ý tốt của biên tập viên, chắc hẳn họ đã cho rằng Dazai, một anh chàng nhút nhát như thế, sẽ không tài nào trò chuyện ra hồn với những người vô gia cư kia được, trừ phi đã ngà ngà hơi men. Tuy vậy, thật lòng mà nói, chai whiskey mà tôi được mời là thứ lạ lùng nhất mà tôi từng gặp. Tôi là người đã uống qua vô số loại rượu được pha chế hết sức đáng ngờ, và tôi cũng không hề ra vẻ như mình có gu uống rượu thật sang trọng, nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một chai whiskey thật vẩn đục. Bản thân cái chai trông cũng rất thật và có dán nhãn khá kiểu cách, nhưng rượu trong chai thì đục ngầu. Bạn thậm chí còn có thể gọi đây là rượu whiskey chưa tinh chế như sake ủ tại nhà vậy.

Nhưng tôi vẫn uống. Nốc cạn luôn thì đúng hơn. Tôi cứ mời những phóng viên tụ tập trong phòng tiếp tân cùng uống với mình, nhưng họ chỉ cười cười. Trước kia tôi từng nghe đồn rằng hầu hết các phóng viên của tạp chí này đều là những bợm rượu có hạng. Nhưng họ chẳng buồn động đến thứ này. Hiển nhiên là ngay cả những loại rượu thông thường cũng hơn xa thứ whiskey tự ủ này. 

Tôi tự chuốc cho bản thân say mèm. “Cái quái gì thế này?” tôi vừa nói vừa cười. “Mấy người không biết phép tắc gì hết sao? Dám mời khách cái thứ mà mình còn chả động tới hả?” Những phóng viên, nhận ra tình trạng của tôi lúc này, không muốn bỏ lỡ cơ hội, thầm nghĩ, không sai, mình phải đưa Dazai đến gặp mấy người vô gia cư ngay, trước khi dũng khí có được nhờ hơi men của anh ta tan biến, vội vã tống tôi lên ô tô và phóng vút tới Ueno, ở đó, họ dẫn tôi đến một hầm chui, như đường hầm giao thông, nơi nổi tiếng là chỗ tụ tập của người vô gia cư. 

Mặc cho các phóng viên đã chuẩn bị hết sức kỹ càng, tuy nhiên, kế hoạch của họ lại không được thành công cho lắm. Tôi xuống đường hầm và đi một mạch qua luôn, chẳng nhìn ngó gì xung quanh cả cho đến khi tới lối ra, ở đó, tôi thấy một nhóm bốn đứa trẻ, đang đứng trước một quầy bán thịt gà nướng, phì phèo hút thuốc. Cảm thấy khó chịu trước cảnh này, tôi bước nhanh đến chỗ chúng và bảo, “Đừng hút mấy thứ này nữa. Thuốc lá chỉ làm mấy đứa thêm đói bụng mà thôi. Vứt chúng đi. Nếu tụi con muốn ăn gà thì chú mua cho.”

Mấy cậu nhóc ngoan ngoãn ném mẩu thuốc hút dở đi. Chúng chỉ khoảng mười tuổi mà thôi, chỉ là những đứa trẻ. 

Tôi quay sang người phụ nữ đang bán quán và nói, “Một xiên cho mỗi đứa nhé.” Tôi cảm thấy khổ sở một cách lạ lùng.

Đây là điều mà người ta gọi là “tử tế” ư? Ý nghĩ này thật khó mà chịu đựng nổi. Rồi tôi nhớ đến một câu nói của Valery, càng làm mọi thứ nặng nề hơn. Nếu việc tôi vừa làm được bọn phàm phu tục tử xem là tử tế, tôi sẽ trở thành trò cười, chịu sự khinh miệt tột cùng của một người đứng đắn như Valery. Valery đã nói thế này:

“Khi làm một việc tốt, ta phải luôn xin lỗi. Không điều gì tổn thương người khác hơn lòng tử tế cả.”

Cảm thấy như bị cảm lạnh, tôi cong lưng, co người lại và sải bước khỏi đường hầm. 

Những phóng viên, bốn hoặc năm người gì đó, đuổi theo tôi.

“Thế nào?” một người nói. “Đúng là một địa ngục phải không?” “Dù gì thì đó cũng là một thế giới hoàn toàn khác biệt, ngài cũng thấy vậy phải không?” một người khác chen vào.

“Ngài có bị sốc không?” người thứ ba hỏi. “Ngài có cảm nghĩ thế nào?” Tôi bật cười. ” “Địa ngục” ư? Đừng ngớ ngẩn thế. Tôi chẳng sốc chút nào.”

Tôi bước nhanh về phía Công viên Ueno, càng lúc càng nói nhiều hơn. 

“Thực tình thì tôi chẳng nhìn thấy gì cả. Tôi chỉ toàn nghĩ đến nỗi khổ đau của mình mà thôi, và tôi vội vàng đi qua đường hầm đó mà mắt cứ nhìn thẳng về phía trước. Nhưng tôi cũng đoán ra được tại sao các cậu lại đưa tôi đến xem đúng chỗ đó. Tất nhiên là vì tôi là một anh chàng quá đỗi đẹp trai mà.”

Bọn họ cười ầm lên.

“Không, tôi không đùa đâu. Mấy cậu không nhận ra sao? Đi qua chỗ đó, điều ấn tượng nhất với tôi là hầu như tất cả những người vô gia cư đang nằm vạ vật trong bóng tối kia là những người đàn ông có vẻ đẹp cổ điển. Tức là những người đàn ông càng ưa nhìn thì càng dễ gặp nguy cơ phải sống dưới đường hầm. Như cậu này chẳng hạn, với bộ mặt đẹp đẽ này của mình, cậu phải coi chừng đấy, người anh em. Tôi thì biết mình phải cẩn trọng rồi.”

Họ lại ôm bụng cười lần nữa. Một người càng lúc càng lún sâu vào lòng tự luyến, không màng đến những gì người xung quanh nói với mình, và rồi đột nhiên nhận ra mình đang nằm vạ vật dưới đường hầm, mất cả tư cách làm người. Tuy tôi chỉ lơ đãng bước ngang qua đó, cảnh tượng rợn người cứ lởn vởn trong đầu tôi. 

“Ngài còn phát hiện điều gì nữa không,” bọn họ hỏi tôi, “ngoài thuyết về những chàng đẹp trai?”

“Thuốc lá. Mấy anh chàng ở dưới đó không say xỉn, nhưng hầu hết bọn họ đều hút thuốc. Thuốc lá cũng không rẻ gì. Nếu họ có tiền mua thuốc hút, thì cũng có thể mua tấm chiếu rơm hay đôi guốc chứ, không phải sao? Họ đi chân trần, nằm trên sàn bê tông, và lại hút thuốc. Chắc rằng con người – chí ít là con người thời nay – có thể rơi xuống tận cùng của đáy xã hội, trần như nhộng, mà vẫn phải hút thuốc. Đây là lời cảnh báo cho tất cả chúng ta. Tôi cũng không thể chắc chắn rằng mình sẽ không thành ra như vậy. Đấy, mấy cậu thấy chưa? Hành trình xuống đường hầm của tôi rốt cuộc cũng mang đến vài kết quả thiết thực.”

Chúng tôi đến quảng trường ở trước Công viên Ueno. Bốn cậu nhóc ở đường hầm đang ở đó, nô đùa vui vẻ dưới ánh mặt trời buổi trưa. Không hề nghĩ ngợi điều gì, tôi loạng choạng đi về phía lũ trẻ. “Đừng nhúc nhích. Ở yên đó nhé mọi người.” Một phóng viên giơ máy ảnh về phía chúng tôi và nhấn mở màn trập. “Cười lên nào!” anh ta la lên lần nữa, nhòm vào ống kính.

Một cậu bé chăm chú nhìn mặt tôi. “Nếu con nhìn chằm chằm người khác như thế, con sẽ không nhịn cười được đâu,” cậu bé nói, và tôi cũng nhận ra mình cũng đang mỉm cười. 

Các thiên thần bay lượn trên bầu trời, Thượng đế quyết định khiến đôi cánh của họ biến mất, và họ rơi xuống một cách nhẹ nhàng, như những người nhảy dù, đến mọi ngóc ngách trên thế gian này. Tôi đáp xuống vùng băng tuyết lạnh giá phía bắc, cậu ở lùm cây quýt tận phía nam, và những cậu bé này thì ở Công viên Ueno. Đó là điểm khác biệt duy nhất giữa chúng ta. Hãy lớn lên một cách thẳng thắn và trung thực nhé mấy đứa, và hãy ghi nhớ điều này: Đừng quá bận tâm vẻ bề ngoài, đừng hút thuốc lá, đừng rượu chè trừ phi vào những dịp đặc biệt, và hãy tìm cho mình một cô bạn gái e thẹn, hợp thời trang một cách vừa phải thôi, và yêu nhau thật lâu, thật lâu nhé.

Tái bút: Sau đó, một phóng viên mang hai bức ảnh được chụp vào ngày hôm đó cho tôi. Một bức là cảnh cậu bé không nhà cửa và tôi cùng nhìn nhau mỉm cười, còn bức kia là tôi trong một tư thế kỳ quặc không tưởng: ngồi xổm xuống trước lũ trẻ, nắm chân của một cậu nhóc giơ lên. Xin cho phép tôi giải thích trước, phòng khi tạp chí đăng bức hình này ra có thể khiến mọi người đưa ra kết luận sai lầm. (“Dazai thật màu mè. Nhìn hắn kìa, bắt chước Chúa Jesus rửa chân cho các môn đồ của mình. Eo ơi!”) Sự thật là, tôi chỉ đơn thuần cảm thấy tò mò, muốn xem thử đôi chân của lũ trẻ chạy nhảy khắp nơi mà không mang giày trông như thế nào thôi.

Để tôi kể thêm một chuyện vặt liên quan nữa nhé. Khi tôi nhận những bức ảnh, tôi gọi vợ mình đến cùng xem.

“Đây là ảnh mấy người vô gia cư ở Ueno.” Cô ấy nhìn chăm chú những bức ảnh và hỏi, “Mấy người vô gia cư? Bọn họ nhìn giống vậy sao?”

Tôi bị sốc khi nhận ra khuôn mặt mà cô ấy đang săm soi là ai.

“Em bị sao vậy? Là anh đó. Trời ạ, là ông chồng của em chứ ai. Mấy người vô gia cư ở bên này nè.”

Vợ tôi, một người vô cùng nghiêm túc, gần như không biết đùa. Cô ấy thật sự nhìn nhầm tôi với một người vô gia cư.

~ 25/12/1947, Dazai và những đứa trẻ vô gia cư ở Công viên Ueno ~

Mình dịch từ bản tiếng Anh trong quyển Self Portraits: Tales from the life of Japan’s great decadent romantic Osamu Dazai (Ralph F. McCarthy) nên sẽ có thiếu sót, khác biệt đôi chút với bản gốc tiếng Nhật. Các bạn có thể tham khảo bản gốc tiếng Nhật ở link này nhé https://www.aozora.gr.jp/cards/000035/files/241_15081.html

~ Minh họa ~

Chào mọi người, trước khi đến với Quyển 3 thì mình xin thông báo kết quả của quiz tuần trước nhé:

Có ba bạn tham gia trả lời câu hỏi:

  1. Hạng 1 là bạn có nickname lala: Trả lời đúng 80% câu hỏi, được 7230 điểm. Chúc mừng bạn =)))
  2. Hạng 2 là bạn noname: Trả lời đúng 60% câu hỏi, được 5208 điểm. (Mình biết bạn là ai rồi nha :3)
  3. Hạng 3 là bạn Minh: Trả lời đúng 30% câu hỏi, được 2594 điểm. (Bạn Minh phá mình hoài nha bạn T_T)

Cảm ơn mọi người vì đã theo dõi truyện và tham gia trò chơi, càng nhiều bạn tham gia thì mình càng vui và có thêm động lực. Mấy nay làm giấy tờ và dọn dẹp nhà cửa mệt phờ người luôn rồi. :)))

~ Lời cuối sách ~

Trong tác phẩm xuất hiện từ kanji “” này. Tôi vẫn luôn đọc từ này là “wadachi”, nhưng đến giờ cũng không thấy nhiều người cũng đọc như mình. Cụm từ “chạy trên cùng một vết bánh xe” đọc là “wadachi” thì nghe vẫn cool và hay hơn  “tetsu” nhiều!

Mọi người khỏe không, lâu rồi không gặp! Mọi người vẫn ổn cả chứ? Tôi là Yuuki Mitsuru.

Shounen Onmyouji đã ra đến quyển thứ hai rồi.

Nhân vật được yêu thích nhất của quyển một quả nhiên là Mokkun! Nhân vật chính Abe no Masahiro thua toàn tập. Tôi vốn nghĩ rằng cậu bé này ít nhất cũng được xếp hạng hai, ai ngờ lại là ông nội “khó chịu”! Tuy cũng không thể nói là “khó chịu” lắm… Kế tiếp, lần lượt là Masahiro và Akiko. Mọi người có thể thích Akiko thật đã giúp tôi có thể  thở dài nhẹ nhõm. Còn nhữ nhân vật mới lên sân khấu trong quyển này thì sao? Shouran (ND: Tên mà Seimei đặt cho Seiryuu) đúng là một người đáng thương. Cô Asagi có vẻ như khá thích nhân vật này, đưa ra rất nhiều ý kiến để tôi tham khảo. Cá nhân tôi thì thích Kurumanosuke vô cùng. Một nhân vật hết sức sinh động mà ngay cả tôi cũng không ngờ đến! N村 sensei hình như cũng rất thích Kurumanosuke, có lẽ còn tiếp tục xuất hiện nữa nha! Yeah ~

N村 sensei, người phụ trách, đã nói với tôi rằng, lần sau viết tiếp Shounen Onmyouji nữa đi, vì thế khát vọng của tôi liền bừng cháy! Để đạt thành ước nguyện, tôi cũng nóng đầu lên với vô vàn ý tưởng.

“Ban đêm ở đền Kifune, Akiko bị bắt cóc, Masahiro kêu gọi tên nàng! Akiko nghe thấy, và cũng bắt đầu gọi tên Masahiro! Tiếng gọi của hai người vang vọng trong bóng đêm! Đúng thế, bọn quái vật chính là dải Ngân Hà chia cắt họ! Bởi vì hiện giờ chính là Thất Tịch! Tình yêu thức tỉnh rồi! Họ đang hẹn hò dưới sao trời!”

—— Cật lực thuyết phục ——

N村 sensei gật gật đầu, bình tĩnh bác bỏ.

“Cô Yuuki à, nói thật là, kiểu tiến triển thế này không có khả năng đâu. Đầu tiên, trên bầu trời không thấy ngôi sao.”

…Ô ô ô. Có sao đâu, dù gì thì trường hợp cãi nhau vì tranh giành tình cảm cũng viết ra rồi, cô Asagi còn vẽ ra cho tôi nữa…

Một lần nữa điều chỉnh lại tâm tình. Lúc viết quyển này, tôi đã tự mình đến quan sát thực địa. Vừa lúc là lễ Setsubun, tôi ngồi xe buýt khứ hồi, ngủ hai đêm trên xe. Nằm trên xe ngủ không ngon giấc chút nào. Đang lúc mơ màng vì thiếu ngủ, nghe được chú ở quầy thông tin nói rằng “Hôm nay Kifune có thể có tuyết rơi”, lập tức ngạc nhiên buột miệng “Cái gì?!”, Nhưng vẫn quyết định đi ngắm. Đầu tiên ngồi xe buýt, rồi đón tàu điện Eizan đến “Ga Kibuneguchi”. May mắn hôm nay trời nhiều mây, chứ chưa có tuyết rơi. Thật tốt quá ~ thật tốt quá ~ Theo sổ tay du lịch, từ nơi này đến Đền Kifune hẳn là có tuyến xe buýt ngắm cảnh. Bảng thông báo hình như viết gì đó…

“Xe buýt ngừng hoạt động từ tháng 11 đến tháng 3.”

Thần linh ơi! Con đã làm sai chuyện gì rồi…?

Vì thế, tôi đành phải một mình đi bộ lên con đường núi không dấu chân người từ Kibuneguchi đến Đền Kifune. Bên tay phải là Sông Kibune, cạnh đó là rừng cây sam của Kifune. Tôi một thân một mình đi tới, trên con đường núi bốn bề chỉ có tiếng nước chảy róc rách cùng tiếng gió ù ù. Dù ngay giữa trưa cũng cảm thấy có hơi sởn tóc gáy, Masahiro và Mokkun còn dám đến vào ban đêm, thật can đảm mà! Cuối cùng cũng đến Đền Kifune, vì là lễ Setsubun, nên ở đây đang cử hành tiết mục đánh đàn thiêng liêng,  may mắn quá đi thôi ~ Lúc sau còn vào tham quan đền trong và nội điện nữa, rồi lại ngồi tàu điện Eizan về nội thành Tokyo, để đến một viện bảo tàng phong tục khác. Tuy lạc đường một vài lần, nhưng cuối cùng cũng tìm đến nơi, đang muốn đẩy cửa vào, chỉ thấy trên đó dán một tờ giấy.

“Bảo tàng Phong tục thông báo tạm nghỉ. Từ ngày X tháng X ~ Ngày 3 tháng 2. Ngày 4 bắt đầu hoạt động lại. (Hôm nay là ngày 3 tháng 2)

…Thần ơi, chẳng lẽ người ghét con như vậy sao…? Ngay cả người cũng ghét con, bù lu bù loa… (khóc thét)!

Sau đó, chán nản quá, tôi bèn chạy đến Chùa Rokudouchinnou-ji, trên đường còn mua kẹo ma (ND: câu chuyện về loại kẹo này rất cảm động, mình check toàn thấy thông tin tiếng Trung với tiếng Nhật nên chèn link clip tiếng Việt mọi người xem đỡ nhé, kẹo ma trong tiếng Trung là cụm từ này 幽灵糖), rồi cứ thế lên đường đi Gion. Tôi còn mua giấy thấm dầu, sau đó đến Chùa Kiyomizu-dera để xem vết đinh nguyền rủa sâu năm tấc trong đền thờ Thần Địa Chủ, mua dưa chua và bánh YatsuhashiSannenzaka, rồi ghé quán cơm ăn một bữa no nê. Vừa xem kịch Taiga vừa ngủ gà ngủ gật trong phòng chờ của tuyến xe buýt đêm để giết thời gian. Trên chuyến xe về, ngồi chưa được vài phút thì đã ngủ say. Tất cả những gì còn sót lại, cũng chỉ là cơ bắp đau đớn cùng đôi chân sưng vù. Còn có Sổ tay du lịch Kifune. Cái này rất có ích cho tôi!

Lần sau nhất định phải lập kế hoạch đàng hoàng rồi mới đi! Đó là Kyoto vào đầu xuân đó nha ~ Khó khăn lắm mới lên mạng được, quyết tâm phải “nghiên cứu” cho thật rõ ràng! A? “Nghiên cứu” là chuyện bình thường thôi sao? (hoài nghi)

Bất tri bất giác đã đến quyển thứ hai. Mọi người cảm thấy thế nào? Tôi rất chờ mong cảm tưởng cảm tưởng của mọi người đó~ Những bạn đọc lần trước gửi thư cho tôi, tuy có thể sẽ hơi muộn, nhưng tôi nhất định sẽ trả lời! Vì thế xin mọi người chờ thêm một chút nhé!

Cô Asagi lần này vẽ bìa cùng với tranh minh họa cũng thật xinh đẹp. Chỉ xem bản nháp thôi thì tôi đã nhảy cẫng lên rồi hoa tay múa chân vui mừng. A a, tôi thật hạnh phúc! Lần sau xin hãy tiếp tục vẽ càng xinh đẹp đi ạ, tôi cũng sẽ cố lên!

Vậy thì, hẹn gặp mọi người ở tập tiếp theo nhé!

Yuuki Mitsuru


~ Animes, Mangas, Light Novels, Comics and Games ~

A.

1. A Certain Magical Index

2. A Certain Scientific Accelerator

3. A Certain Scientific Railgun

4. Akame ga kill

5. Akuma no Riddle

6. All Around Type-Moon

7. Angel Beats

8. Angel’s Note

9. Anti-Magic Academy: The 35th Test Platoon

10. Aoi Hana

11. Arknights

12. Ascendance of a Bookworm

13. Ask Dr. Lin!

B.

1. Baka to Test to Shōkanjū

2. Bakugan

3. Biblia Antique Bookstore’s Case Notebook

4. Black Bullet

5. Bleach

6. Blood +

7. Bungaku Shoujo

8. Bungou Stray Dogs

C.

1. Cardcaptor Sakura

2. Carnival Phantasm

3. Carpe Diem

4. Cells At Work!

5. Chaika – The Coffin Princess

6. Chi’s Sweet Home

7. Chibichuki!

8. Chobits

9. Code Geass

10. CubexCursedxCurious

D.

1. Dance in the Vampire Bund

2. Dantalian no Shoka

3. Darker than Black

4. Date A Live

5. Dead Man Wonderland

6. Demon Slayer: Kimetsu no Yaiba

7. Digimon

8. Doraemon

9. Dragon Quest: Dai no Daibōken

E.

1. Elfen Lied

F.

1. Fairy Tail

2. Fate/ Apocrypha

3. Fate/ Extra

4. Fate/ Grand Carnival

5. Fate/ Grand Order

6. Fate/hollow ataraxia

7 Fate/ Kaleid Prisma Illya

8. Fate/ Kaleid Prisma Illya Zwei

9. Fate/ Kaleid Prisma Illya Drei

10. Fate/ Stay Night

11. Fate/strange fake

12. Fate/ Zero

13. Fullmetal Alchemist

14. Food Wars! Shokugeki no Soma

G.

1. Gakuen Alice

2. Gekkou 

3. Genghis Khan: To the Ends of the Earth and Sea

4. Gin Tama

5. Girls’ Frontline

6. Girls’ Frontline: Project Neural Cloud

7. Girls’ Last Tour

8. Grimoire of Zero

9. Gunslinger Girls

H.

1. Hayate the Combat Butler

2. Hikaru no Go

3. Himouto! Umaru-chan

4. Hyouka

I.

1. Inu x Boku SS

2. Inuyasha

J.

1. Jinrou e no Tensei, Maou no Fukukan

K.

1. Kantai Collection

2. Kara no Kyoukai

3. Katekyo Hitman Reborn

4. Koe no Katachi

5. Koha-Ace

6. Kore wa Zombie Desu ka?

7. Kowarekake no Orgel

8. Kuroshitsuji

9. Kyou Kara Maoh

L.

1. Legend of Silver Fang: Akame

2. Love Live! School Idol Project

3. Lucky Star

4. Lucky Star: Pocket Travelers

M.

1. Magi: The Labyrinth of Magic

2. Magical Girl Lyrical Nanoha A’s

3. Mahou Tsukai no Hako

4. Melty Blood

5. Melty Blood X 

6. Melty Blood: Back Alley Alliance Nightmare

7. Melty Blood Drama CD: Ladies in the Water

8. Melty Blood Drama CD: Rojura Pyramid Night

9. Miss Kobayashi’s Dragon Maid

10. Mononoke Hime

11. Musuko ga Kawaikute Shikataganai Mazoku no Hahaoya

N.

1. Nanatsu no Taizai

2. Natsume Yuujinchou

3. Noragami

4. No Game No Life

5. No Longer Human

O.

1. One Piece

2. Overlord

???

P.

1. Pokemon

2. Psycho Pass

3. Pukupuku

4. Pumpkin Scissors

Q.

R.

1. Ranma 1/2

2. Rosario to Vampire

3. Rozen Maiden

4. Rurouni Kenshin

S.

1. Sakurasou Pet na Kanojo

2. Seikoku no Dragonar

3. Shakugan no Shana

4. Shingeki no Kyojin

5. Shokugeki no Soma

6. Shounen Onmyouji

7. Silver Cross & Draculea

8. Soul Eater

9. Spice and Wolf

10. Strike Witches: Maidens in the Sky

T.

1. Tears to Tiara

2. The Ancient Magus’ Bride

3. The Combat Baker and Automaton Waitress

4. The Case Files of Lord El-Melloi II

5. The Melancholy of Haruhi Suzumiya

6. The Rising of the Shield Hero

7. The Room of the April Witch

8. Today’s Menu for Emiya Family

9. Tokyo Ghouls

10. Tokyo Ghoul: re

11. Touken Ranbu

12. Trinity Seven

13. Tsubasa: Reservoir Chronicle

14. Tsukihime

15. Tsukumodo Antique Shop

U.

1. Uma Musume Pretty Derby

???

V.

1. Violet Evergarden

W.

1. Wolf Children: Ame & Yuki

2. Wolf’s Rain

X.

1. X-men: Magik

2. X-men: New Mutants

3. XXX Holic

Y.

1. Yugioh

Z.

~ Chương 14 ~

Mấy ngày sau, vào một buổi trưa mưa rơi tí tách, Masahiro đã đón tiếp một vị khách.

Tuy cậu vẫn chưa khỏe lại, nhưng lần này không ngồi dậy không được, đành phải đặt một chiếc bàn thấp ở sau lưng để dựa vào. 

Mặc dù còn rất choáng váng, nhưng Masahiro vẫn tươi cười như thể không có việc gì.

“Tớ chẳng phải đã nói là cậu không cần lo lắng cho tớ sao?”

Nhưng Akiko ngồi trước mặt cậu, không tin tưởng chút nào, vẻ mặt như chực khóc, nhìn chằm chằm Masahiro không thôi.

“Nói dối! Vì tớ nhớ rõ là…!”

Đôi mắt của Akiko ngấn nước, rồi không kiềm chế nỗi nữa, Akiko lấy đôi tay che mặt lại.

“Thật xin lỗi… Thật xin lỗi…! Tất cả đều do tớ không nghe lời Masahiro…!”

Tuy đúng là vậy thật, nhưng nếu nói thẳng mặt Akiko thì cũng quá đáng thương, nên Masahiro lắc đầu nguầy nguậy.

“Xấu xa nhất chính là Gaku đã điều khiển Akiko, tớ biết là cậu cũng không có ý giết tớ mà.”

“Chuyện đó…!”

Akiko ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ, Masahiro cuống quít đính chính.

“Không phải, ý tớ là… Akiko cũng không cố tình làm vậy, chỉ là bị Gaku điều khiển thôi, nên cũng không phải lỗi của cậu mà.”

Trái tim của Akiko đang rỉ máu. Masahiro biết điều này.

Cô nhớ rõ hết thảy. Chỉ vậy thôi cũng đã khổ sở vô cùng.

Masahiro cúi đầu, thấy đôi tay của Akiko đặt trên đầu gối đang siết chặt lại. Cậu vươn tay vỗ về đầu cô, tìm cách an ủi, dỗ dành. 

“Tớ thật sự không sao mà. Đừng khóc, nếu Akiko khóc, tớ sẽ hoang mang lắm…”

Thấy người khác khóc cũng rất đau khổ, chỉ nhìn thôi cũng đủ đau lòng, không biết mình nên làm gì để xoa dịu.

Lau đi nước mắt trên mặt Akiko, Masahiro mỉm cười để cô yên tâm. Nhìn thấy nụ cười này, Akiko thả lỏng vai, khẽ gật đầu.

Mokkun nãy giờ vẫn luôn ở bên cạnh, lẳng lặng nghe hai người nói chuyện, giờ bước đến trước mặt Akiko, nhẹ nhàng vỗ vai cô.

“Không cần để ý đâu. Tất cả là do cậu nhóc âm dương sư không đáng tin cậy, gà mờ, đã không nhận ra âm mưu của Gaku!”

“Độc miệng vừa thôi…”

Thấy Masahiro trừng mắt nhìn mình, Mokkun vẫn hồn nhiên tiếp tục nói.

“Hơn nữa, tuy chỉ là có khả năng, nhưng nhóc Masahiro này đã thiếu nợ Long thần Kifune rồi. Không nghiêm túc nỗ lực tu hành có thể bị trời phạt đó!”

“Mokkun chuyện đó là sao hả!”

Masahiro không khỏi kêu lên. Mokkun giơ chân trước lên một cách linh hoạt rồi bắt đầu giải thích.

“Chuyện này sao… Bởi vì thần ở Kifune đã trợ giúp chúng ta. Thần linh nếu không được hiến tế đàng hoàng sẽ giáng xuống thiên tai! Không chỉ vậy, thần của Kifune là một trong năm vị thần hàng đầu ở  Nhật Bản, nên nếu tương lai cậu trở thành một âm dương sư gà mờ, thì sẽ rất buồn cười! Cho nên, thần sẽ trừng phạt cậu.”

“Nếu trở thành âm dương sư gà mờ sẽ bị trời phạt… Này, chẳng lẽ là lỗi của tớ sao…!?”

Masahiro thầm than, tự dưng lại thiếu nợ, nếu không đạt tiêu chuẩn mà thần đề ra, còn phải bị trời phạt! Không hổ là thần Kifune, quá ngang ngược rồi.

“Là vậy đó, cố lên nha, cháu trai của Seimei tôn tử!”

“Đừng có kêu tớ là cháu trai!”

Hét lên đáp trả Mokkun xong, Masahiro như muốn dỗ dành Akiko, cười cười với cô.

“Đó… Là vậy thôi à, nên cậu cũng đừng để trong lòng…”

“Đúng vậy, đúng vậy. Thì đem nó làm mục tiêu tu hành để luyện tập đạt kết quả tốt là được rồi.”

“Mononoke không tư cách nói vậy!”

“Tớ không phải mononoke!”

Thấy hai người đấu võ mồm, trên mặt Akiko rốt cuộc hiện lên vẻ tươi cười.

Có lẽ là yên lòng rồi, Akiko thở hắt ra một hơi, sau đó dường như chợt nhớ điều gì, cô đưa tay vào trong tay áo.

“Masahiro, cái này…” Trên bàn tay là một chiếc túi thơm mới. Akiko nháy mắt nói với Masahiro.

“Ngài Seimei nói với tớ rằng, ít nhiều cũng nhớ chiếc túi thơm này, mới không gây thêm  một tai họa còn lớn hơn nữa, tuy bản thân tớ không rõ ràng lắm rốt cuộc chuyện là thế nào, nhưng thật sự cảm thấy mình cuối cùng cũng có chút tác dụng.”

Nhận túi thơm, Masahiro nhẹ nhàng nắm trong lòng bàn tay, khóe miệng lộ ra một nụ cười.

“Ừm… Cậu giúp tớ nhiều lắm đấy. Cảm ơn!”

Mỏ của Gaku. Cột lửa cháy hừng hực. Còn có hương già la phiêu đãng.

“Tờ còn chia cho Mokkun một chút nữa.”

Masahiro vò đầu Mokkun loạn xạ, Mokkun cũng để mặc cậu muốn làm gì thì làm, khẽ gật gù.

“… Là vậy sao? Vậy là có hiệu quả thật rồi!”

Akiko lấy tay che miệng, cười tươi như hoa, nhưng bên tay phải của cô, Masahiro đột nhiên thấy được một thứ gì đó giống vết thương.

“Akiko, tay cậu…”

Masahiro vừa mở miệng, vết thương đó lập tức biến mất.

Vẻ mặt Akiko đầy nghi hoặc, nhìn xuống tay mình.

“Gì vậy Masahiro?”

“Không có gì… Chắc là tớ nhìn lầm rồi…” Vừa nói, vừa có gì đó quanh quẩn trong đầu Masahiro. Là cảm giác bồn chồn? Không, hay là bất an?

Nhất định là tâm lý ảnh hưởng đi. Hất hất đầu, Masahiro đổi đề tài.

“Lại nói, Tả đại thần vậy mà cho phép cậu ra ngoài luôn. Tớ còn tưởng là không biết cậu có bị cấm túc hoàn toàn luôn không nữa.”

Nghe vậy, Akiko hơi ngượng ngùng, nở nụ cười.

“Vốn là như vậy… Nhưng mà tớ đã liều mạng khẩn cầu phụ thân. Giờ cũng là lúc phải trở về…” Akiko đứng lên.

“Thật sự rất xin lỗi, còn nữa, cảm ơn cậu đã cứu tớ.”

Lưu lại những lời này xong, Akiko liền rời khỏi nhà Abe.

※※※※※

Cảm thấy choáng váng, Masahiro nằm xuống nghỉ ngơi, tay vẫn không ngừng mân mê chiếc túi thơm mới. Nhìn kỹ, chiếc túi này vốn được may bằng tơ lụa thượng hạng, màu sắc cũng được nhuộm hết sức hài hòa, vô cùng trang nhã. 

“Masahiro, nhìn cậu mừng rỡ tới vậy luôn kìa ~ Sướng ghê nha ~~”

Mokkun khúc khích cười, Masahiro thè lưỡi, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.

Gaku và Shun, những yêu quái vô cùng đáng sợ. Chúng tôn Kyuki làm chủ nhân, cũng khẳng định rằng sức mạnh của Kyuki vượt trội hơn chúng vô số lần.

Cậu nghiêm túc nhìn đôi tay mình đang giơ lên.

Không thể sơ suất! Chỉ cần Kyuki còn ẩn núp ở đâu đó, mình sẽ không thể trễ nải việc tu hành.

Masahiro đột nhiên nhớ đến vết thương trên tay Akiko. Tuy chỉ trong chớp mắt, có lẽ là hình ảnh phản chiếu một vật gì đó, nhưng sao nỗi lo trong lòng cậu vẫn khó có thể tiêu tan.

“A… Shikigami!”

Đang suy nghĩ miên man, Masahiro bị Mokkun gọi trở lại, chỉ thấy một chú chim màu trắng rơi xuống trước mặt cậu.

“Éc ~” Masahiro kêu lên như con ếch bị giẫm đạp. Con chim này đúng thật là…

“Shikigami của ông nội.”

Như đáp lại lời cậu, con chim biến thành trang giấy chậm rãi bay xuống.

Masahiro lập tức nhảy dựng lên, bắt lấy trang giấy trước khi nó rơi xuống đất, và đọc những hàng chữ trên đó.

Mokkun đứng một bên quan sát vẻ mặt Masahiro, chỉ chốc lát sau đó, Masahiro tỏa ra một hơi thở nguy hiểm.

Mokkun lẳng lặng lui ra đằng sau, Masahiro thì vò lá thư lại.

“… Masahiro, trên đó viết cái gì?”

Mokkun hỏi nhỏ. Vai của Masahiro đang run rẩy dữ dội.

“… A… Ha hả… Ha hả ha hả…”

Á, thật đáng sợ. Không phải đùa, thật sự đáng sợ!

“Kia… Đó…”

Masahiro đứng phắt dậy, bên tai ong ong vì tức giận.

Như mọi khi, thư viết thế này ——

“Làm liên lụy tiểu thư Fujiwara no Akiko, còn kinh động đến Takaokami no Kami phải ra tay tương trợ, ông nội đau lòng quá, buồn khổ quá con ơi… A a, đây cũng là do ông dạy con không đúng cách, hối tiếc vô cùng. A a… Con nhất định phải tu hành lại từ đầu a. Seimei ký tên.”

Masahiro đem lá thư bị vo thành một cục giơ lên trên đầu, nhưng đột nhiên thấy choáng vángi, cứ thế ngã vật xuống đệm giường.

“Masahiro!”

Đôi tay mỏi mệt ném cục giấy về phía Mokkun đang luống cuống lo lắng, Masahiro nhìn lên trần nhà hét ầm lên.

“Đáng giận!!!! Chống mắt lên đi, lão già xấu xa này ————!”

Mokkun chớp chớp mắt, vỗ vỗ tay cười ha hả.

Masahiro ảo não liếc nhìn Mokkun, rít gào giận dữ.

“Mokkun, cậu là mononoke, không được cười!”

Mokkun không thèm trả lời, ánh mắt bình thản, cười mãi không thôi.  

Khắp kinh thành, ý thu nồng đượm ————


~ Chương 13 ~

Mưa đang rơi. Đây là trận mưa đầu tiên sau hơn hai tháng khô hạn.

Mokkun ủ rũ cụp đuôi, chẳng buồn nhúc nhích.

Đâu tay gầy trơ xương của Seimei vuốt ve đầu Mokkun.

“Này không phải lỗi của ngươi… Lần đó cũng vậy, cũng không phải lỗi của ngươi. Guren… Bởi vì, khi đó chẳng phải là ngươi muốn trợ giúp ta sao?”

Mokkun vẫn cúi đầu, không trả lời. Seimei không để ý, tiếp tục nói.

“Guren à… Một mình rất cô đơn. Nói thật, ta vẫn luôn lo lắng chuyện của ngươi…”

Mãi đến khi Masahiro sinh ra.

Mỗi khi các con chào đời… Mỗi khi các cháu được sinh ra…

Ta liền nghĩ, có đứa nhỏ nào có thể chân chính thấu hiểu thần tướng dịu dàng này sao? Có thể không chút sợ hãi, chân chính chạm đến chỗ sâu nhất trong linh hồn cô độc này, vươn tay về phía hắn sao?

Seimei cũng không thể sống mãi trên thế gian này. Nếu mình không còn nữa, Touda sẽ lại trở về với nỗi cô độc tột cùng, bị các thần tướng khác chán ghét, một mình chìm trong băng giá bóng đêm, đợi thời gian trôi đi.

“Không nhận ra tiểu thư Akiko có vấn đề cũng là sơ suất của Masahiro. Bởi vì nó không chút cảnh giác với người mình tin cậy … Lúc nào cũng ngờ nghệch vụng về, thật khiến người ta lo lắng…”

Đứa bé ba tuổi ngây thơ nói với ông nội bận tối mặt tối mày đến nỗi phát cáu rằng:

—— Con muốn nhanh nhanh lớn lên để giúp ông nội!

Nụ cười trong sáng và tràn đầy quyết tâm của đứa bé đó còn khắc sâu trong ký ức của Seimei.

Đây là sự thật. Con phải nhanh lên trở thành một người có thể tự mình đảm đương, sau đó giúp đỡ ông nội nữa.

Cho nên, ông…

“Khi nào thì con mới có thể tự mình đứng vững đây…”

Từ giờ trở đi con sẽ cố gắng mà! Ông ơi, ông dạy cho con những thứ thật quan trọng đi. Masahiro nhất định sẽ ghi nhớ mà, còn ông nội sẽ đỡ vất vả! Masahiro nhất định phải trở nên giỏi hơn ông nội hơn!

Cho nên, cho nên, ông…

Vẫn luôn khỏe mạnh thì tốt rồi ——

“… Sau này, ít nhất còn phải mười năm nữa…”

Masahiro trưởng thành, thì sẽ có thể tự mình đảm đương, hoàn thành lời hứa với Seimei và Guren.

Ông nội có thể đợi đến ngày con trở thành âm dương sư xuất chúng nhất sao?

“Hình như có chút tham lam rồi…”

Vuốt ve đầu của Masahiro, nếp nhăn trên khóe mắt Seimei lại gia tăng.

—— Ông biết thiên mệnh của mình. Biết chính mình còn lại bao nhiêu thời gian.

“Đừng nói như vậy…”

Mokkun vẫn luôn rũ đầu, giọng run rẩy, quở trách Seimei.

“Ai có thể huấn luyện con gà mờ này chứ! Trừ ngươi ra, còn ai nữa đâu…!”

Seimei cười khổ, không khỏi gật đầu.

“Ừm, ừm… Cũng đúng…”

※※※※※

Nghe tiếng mưa rơi mà mình mong đợi đã lâu.

Masahiro chậm rãi mở mắt, chỉ thấy Mokkun ngồi ngay bên gối.

“… Mokkun”

Gọi một tiếng, giọng nghẹn ngào, Mokkun vẫn rũ cụp đầu không động đậy.

Masahiro chớp chớp mắt, nhíu mày.

“… Mokkun, cậu sao vậy? Đau chỗ nào à?”

Vừa thốt ra, Masahiro đột nhiên nhớ lại, lúc nửa tỉnh nửa mê, mình nghe được tiếng Guren than khóc trong im lặng. 

“… Cậu ngốc quá đi, đó cũng không phải lỗi của Mokkun mà…”

Đang muốn ngồi dậy, đột nhiên cảm thấy hơi choáng váng, có lẽ là do mất máu quá nhiều. Từ bỏ việc gắng gượng ngồi dậy, Masahiro vươn tay, xoa đầu Mokkun loạn xạ. 

“A, thật không thể tưởng tượng nổi! Tớ chẳng phải còn sống sao…Đây cũng là chuyện đương nhiên, vì tớ đã sớm quyết tâm tuyệt đối không thể chết được…”

Masahiro sung sướng cười, nhưng giọng có chút mệt mỏi, không phải do Mokkun ảnh hưởng, mà Masahiro chỉ đang miễn cưỡng chính mình biểu hiện ra vẻ mạnh mẽ mà thôi.

Thân hình Mokkun hơi run rẩy. Ánh mắt của Masahiro thật dịu dàng.

“Không sao mà, tớ sẽ khỏe lại ngay thôi.… Nhưng chắc chắn sẽ bị ông nội la cho một trận nữa đây. Gì mà, quá sơ suất, không chú ý, thật đau lòng….”

Rồi đáng buồn quá đi, gà mờ, không đáng tin cậy, mấy thứ linh tinh này…

“Quả nhiên… Không có Mokkun ở bên cạnh …là không được đâu…”

Giọng nói dần dần yếu đi, tay của Masahiro rơi xoạch xuống.

Mokkun ngẩng đầu lên.

Masahiro ngủ rồi, hơi thở thật nhẹ nhàng và bình yên. Khuôn mặt đầy vẻ an ổn, trước sau không thay đổi.

Đôi mắt màu ráng chiều của Mokkun long lanh cảm xúc. 

Không có Mokkun ở bên cạnh là không được đâu.

“… Masahiro”

Có được thật không?

Ta vẫn có thể tiếp tục ở bên cậu sao? Ta đã để cậu gặp nguy hiểm… Ngọn lửa cuồng bạo đó suýt nữa góp phần đẩy cậu xuống vực sâu tử vong…

Ký ức lại hiển hiện trong đầu. Nhớ lại đôi mắt trong sáng và thẳng thắn đó.

Khuôn mặt ngủ say của Masahiro, cùng với đôi mắt ngây thơ của đứa bé kia mười hai năm trước, lúc mình mới nhìn thấy lần đầu, hòa làm một.

Những ngón tay bé nhỏ cố gắng nắm lấy ngón tay của Guren, sau đó cười thật vui vẻ. 

Masahiro, cậu…

—— Tìm thấy rồi ~ Mokkun, tớ tìm thấy cậu rồi.

Dù trải qua bao nhiêu năm, vẫn cứ đang cười…

—— Lại đây, mình cùng nhau trở về đi ~

Cậu cứ vươn tay về phía ta như vậy…

“…”

Mokkun cúi thấp đầu xuống. Lẳng lặng hít một hơi, lỗ tai hơi động đậy.

Lưng run rẩy thật lâu, móng vuốt đang cầm bộ y phục của Masahiro, nắm lại thật chặt.