Ngày hôm sau.
Ôi, thể lực hơi suy yếu nhỉ.
Masahiro vừa duỗi eo vừa lẩm bẩm.
Ý, sao lại kêu răng rắc thế này, hay là mình nên vận động một chút cho giãn gân cốt?
Cậu đang nói gì hả!
Mokkun thấy Masahiro quá vô tư, dạng chân chống nạnh đứng như đô vật, nên hét ầm lên vào mặt cậu.
Đừng có vận động mạnh quá đột ngột! Bộ cậu quên mình đã nằm bẹp trên giường suốt thời gian qua, vừa mới bình phục lại thôi hả!
Nhưng Masahiro lại cảm thấy khó hiểu vô cùng, cậu không ngừng vặn người, huơ tay huơ chân, vỗ vỗ vai, đi tới đi lui.
Nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, Masahiro nhìn xuống Mokkun và nói.
Không biết sao mà hôm nay người tớ khỏe cực kỳ. Mãi cho đến hôm trước vẫn còn nặng nề lắm, hôm nay tự nhiên nhẹ lạ lùng. Quá kỳ lạ mà~
Hai tay ôm vai, quay đầu ngó nghiêng khắp người mình, Masahiro đúng là không thể tưởng tượng nổi.
Nói sao đây ta, cứ như là dùng phép thuật của ông nội, hồi phục thể lực trong nháy mắt. Hừm? Không đúng, còn lợi hại hơn thế nữa.
Vì sao chứ?
Mokkun nhìn Masahiro cái gì cũng không biết, ôm đầu suy nghĩ mãi, không khỏi cảm thấy xót xa, hướng mắt nhìn về phía bắc xa xôi.
Thần Kifune đúng là đã ra tay giúp đỡ, làm cũng rất đàng hoàng đấy.
Không nhận ra Mokkun có vẻ không vui, Masahiro sảng khoái nói.
Vì vậy mà tớ tính là từ hôm nay sẽ trở lại làm việc. Nếu giờ đi vẫn còn kịp.
Ừ – ừ, vậy sao? Hả? Cái gì?!
Mokkun đang muốn gật đầu đồng ý một cách vô thức, bỗng kinh ngạc trừng mắt. Nhìn Mokkun, Masahiro vừa co duỗi cánh tay vừa cười.
Yên tâm đi, tớ sẽ chú ý không để bản thân mình quá mệt mỏi. Dạo trước dường như có yến hội ngắm trăng, nên tạm thời giờ cũng sẽ không có hoạt động chúc mừng lớn nào đâu nhỉ?
Cấp bậc của Masahiro thấp nhất, chẳng khác gì tạp dịch của Âm dương liêu. Một khi có các hoạt động lớn thì sẽ bận đến tối mặt.
Vì tớ vẫn phải nằm bẹp trên giường không dậy nổi suốt thời gian qua, nên sẽ không có ai làm khó dễ, cũng không bị bắt phải tăng ca luôn buổi tối đâu.
Nói là nói thế thật, nhưng bản thân Âm dương liêu không có chuyện gì là tốt nhất.
Cậu đang nói nhảm gì hả! Cậu cho là Yoshimasa và Tsuyuki, còn Seimei nữa sẽ đồng ý sao, cái đồ ngốc này! Đồ âm dương sư thiếu niên, ngay cả năng lực phán đoán cũng vẫn gà mờ quá đi!
Cậu thừa dịp bôi bác tớ nữa hả!
Masahiro vặc lại, rồi chu miệng.
Không sao đâu, người tớ thật sự hoàn toàn bình phục rồi. Hơn nữa…
Vẻ mặt cậu đột nhiên trở nên nghiêm túc.
Còn bọn Kyuki nữa. Tớ cũng không thể nằm mãi ở nhà ngày này qua ngày khác như thế.
Mãi tận hôm qua, chỉ cần đứng lên vẫn còn thấy choáng váng, giờ đây đã hoàn toàn biến mất. Suốt thời gian qua toàn ru rú trong nhà, thân mình lại trở nên nhẹ nhõm một cách lạ thường. Thật khiến người ta không thể tưởng tượng nổi. Mà thôi, mặc kệ nguyên nhân gì, chỉ cần khỏe lại là tốt rồi.
Tuy thể lực còn chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng thêm vài ngày nữa, nhất định có thể vận động tự nhiên lại như trước đây.
Masahiro đứng lên, mặc trang phục chính thức để đi công tác, soi gương búi tóc lại gọn gàng.
Bước cuối cùng là đội mũ ô sa cho chỉnh chu. Lúc đầu lần nào cũng đội không đẹp, cứ lệch qua không ngay đỉnh đầu, giờ mới có thể đội được đàng hoàng.
Rồi, chuẩn bị xong xuôi.
Masahiro quay lại, nhìn thoáng qua Mokkun đang xụ mặt không đồng ý, cậu hỏi.
Thế nào?
Mokkun vọt đến bên Masahiro, đánh giá cậu từ trên xuống dưới, miễn cưỡng trả lời.
Ừ, cũng tạm được.
Lúc Takaokami no Kami nhập vào Masahiro, nàng đã bổ sung phần thể lực bị mất đi của cậu. Tuy giờ vẫn chưa rõ ý đồ của vị thần này, bất quá tạm thời có thể cho đó đơn thuần là lòng tốt đi.
Đêm qua, chuyện thần Kifune đến, “nhân vật chính” Masahiro lại chẳng nhớ chút gì.
Báo tin về bọn yêu quái, lại còn khôi phục thể lực cho Masahiro, vị Long Thần này cũng quá “hào phóng”, người ta không thể không hoài nghi liệu nàng có động cơ gì không.
Mokkun cũng không cho chuyện này là đơn giản.
Thần, một khi tức giận, còn đáng sợ và khó dây dưa hơn cả quái vật và ác linh. Chuyện này thận trọng một chút vẫn tốt hơn.
Đi thôi, Mokkun. Không nhanh chân lên sẽ không kịp đâu.
Masahiro đứng bên cửa vẫy tay gọi, Mokkun gật gật đầu rồi đứng dậy.
Đến bàn ăn thì thấy Seimei đã ngồi ở đó. Yoshimasa thì dường như đã ra ngoài.
Chào ông buổi sáng ạ.
Sáng sớm sao con lại ăn mặc thế này?
Ngay cả Seimei cũng tròn mắt ngạc nhiên, Masahiro vừa ngồi xuống vừa đáp.
Con tính từ hôm nay đi công tác trở lại.
Vậy à, nếu con cảm thấy mình đi được thì ông cũng cũng không cản con đâu. Khí sắc của con cũng không tệ lắm.
Seimei nhìn Masahiro, đầy vẻ khó tin, Masahiro cũng cực kỳ đề phòng mà đáp lại.
Phải vậy không ạ? Con đúng là bệnh nặng mới khỏi đó.
Nếu ông nội không tin mình vừa bị bệnh nặng thì sao bây giờ?
Trong lòng không khỏi nghi ngờ.
Thấy cháu trai mình xụ mặt ôm tay, chẳng buồn động đũa, Seimei đành nói.
Dù sao đi nữa, con cũng ăn cơm trước đi. Con nghỉ lâu như vậy rồi, ngày đầu tiên đi làm lại mà đi trễ thì không hay đâu.
Dạ, vâng ạ.
Masahiro chắp tay lại rồi nói “Mời cả nhà dùng cơm”, sau đó cậu cầm lấy chén đũa.
Vừa nhìn Masahiro ngấu nghiến ăn, Seimei vừa thì thầm hỏi Mokkun ngồi cạnh mình.
Chuyện đêm qua ngươi vẫn chưa nói nó biết đúng không?
Đúng rồi, thằng nhóc này cũng chẳng biết gì cả. Long Thần hình như làm cơ thể Masahiro bình phục hoàn toàn rồi. Thật đúng là rộng rãi mà.
Masahiro liếc nhìn Seimei với Mokkun đang âm thầm bàn luận điều gì đó, lòng hiếu kỳ vô cùng. Chính là trên thực tế đã không bao nhiêu thời gian, đành phải không ngừng ăn cơm.
Chờ Masahiro buông chén đũa, Seimei cũng nói chuyện xong.
Cảm ơn vì bữa ăn!
Ừm.
Con đâu phải nói với ông đâu.
Thì ông có trả lời con đâu.
Híp một mắt, Seimei cười cười một cách xấu xa. Masahiro liếc ông nội một cái, khẽ cúi chào rồi đứng dậy.
Con đi đây.
Đi đường cẩn thận một chút.
Gật đầu chào Seimei một cái, Masahiro xoay người sang chỗ khác.
Đi thôi, Mokkun.
Cậu đi trước đi, tớ theo sau ngay.
Tuy nói vậy, Mokkun vẫn không động đậy.
Khi thấy Masahiro đã đi khuất rồi, Mokkun hạ giọng.
Nhìn điệu bộ này, chắc tối nay Masahiro lại lẻn ra ngoài.
Ta cũng đoán vậy. Làm ơn ngươi nhé Guren.
Mokkun hiểu rất rõ những lời này ẩn chứa cả sự quan tâm nghiêm túc, nhẹ nhàng mỉm cười.
Không cần ngươi nhờ, ta cũng biết mà.
Vì sắp đến cuối tháng tám, ban ngày dần dần trở nên ngắn lại.
Một vệ sĩ đứng tuổi trực gác trước hoàng cung hỏi thăm Masahiro.
Masahiro-dono, thân thể đã bình phục rồi phải không?
Có lẽ là nghe tin cậu phải nằm nghỉ bệnh suốt thời gian qua. Người vệ sĩ đứng tuổi nhìn cậu với vẻ trìu mến như với cháu mình.
Có lẽ độ tuổi chênh lệch giữa ông nội và cháu phải như vậy mới là bình thường. Masahiro với Seimei cách nhau quá lớn rồi.
Theo người của thời đại này thì Seimei được xem là rất thọ.
Cảm ơn ngài nhiều. Để ngài lo lắng rồi, con đã hoàn toàn bình phục.
Nhìn Masahiro đang mỉm cười, ánh mắt của người vệ sĩ trở nên nhu hòa.
Thế thì tốt quá. Nhưng cũng đừng quá miễn cưỡng chính mình, như thế cũng sẽ giúp thân thể mau khỏe hẳn lại.
Vâng ạ.
Masahiro gật đầu, rồi đi về phía Âm dương liêu. Mokkun đi bên cạnh cậu, đột nhiên lắc lắc đuôi.
Cũng khoảng một tháng rưỡi rồi nhỉ. Masahiro, cậu còn nhớ cách thức làm việc không đó?
Cậu xúc phạm tớ vừa thôi.
Masahiro híp híp mắt cau có, Mokkun nhảy lên vai cậu, tiếp tục thì thầm.
Trong lúc nghỉ ở nhà thì đã quên sạch. Nếu là vậy thật thì chuyện này không đùa được đâu nha. Cậu phải làm cho đàng hoàng đó, cháu trai của Seimei à.
Đừng có gọi tớ là cháu trai!
Masahiro hơi nhướng mày, nhỏ giọng trả lời.
Tớ vừa nghỉ ngơi vừa ôn tập đó nha, còn đọc sách nữa đó, cậu khỏi lo. Nhưng dù thế nào, tớ vẫn chưa tu hành đủ.
Câu cuối cùng đầy vẻ buồn bã.
Mokkun chớp chớp mắt. Vẻ mặt Masahiro lúc này rất khó diễn tả, cậu nhận ra Mokkun đang muốn nhìn trộm biểu cảm của mình, bèn bắt lấy chóp mũi của Mokkun, nhẹ nhàng ấn trở về.
Nếu ngay từ đầu tớ đã nỗ lực hết mình, tớ sẽ nhận ra tiểu thư Akiko lúc đó có vấn đề, cũng không cần để ông nội đã lớn tuổi thế này rồi còn phải vất vả. Mặt khác,…
Nói nửa chừng, Masahiro đột nhiên im lặng.
Masahiro?
Không có gì.
Chỉ nhìn sang Mokkun, Masahiro nhíu mày.
Nếu mình không nỗ lực, vậy thì Guren, người đã từ bỏ thân phận Shikigami của ông nội để ở bên mình Guren sẽ mất mặt vô cùng.
Thần tướng Seiryuu vẫn cứ nhìn mình bằng ánh mắt châm chọc và lạnh lùng.
Ta biết ngươi ghét ta, tôn sùng ông nội là số một, mà ngươi cũng không cần đến mức mỗi ngày đều tới một chuyến để thăm dò ta. Ta lạnh cả người rồi.
Nhưng những lời này không thể nói thẳng mặt Seiryuu, nên lần nào Masahiro cũng tỏ vẻ không để ý tới, ngồi đó vờ đọc sách hay nằm ngủ.
Hơn nữa, lần nào Seiryuu tới thì Mokkun cũng không có mặt. Không, có lẽ là ngược lại đi. Seiryuu đã canh đúng thời điểm Mokkun vắng mặt mới đến không chừng.
Trên đường đến Âm dương liêu, Masahiro vừa gật đầu chào các quý tộc đi ngang qua vừa cẩn thận suy ngẫm vấn đề này.
Mà cả Rikugou và Ten’itsu ngẫu nhiên cũng sẽ đến, hơn nữa đều vào lúc Mokkun không có mặt.
Phảng phất như thể chỉ đợi Masahiro nhờ Mokkun đi thám thính tình hình ở kinh thành, một trong hai người, có khi cả hai đều xuất hiện. Mãi cho đến khi Mokkun trở về, họ cũng chẳng làm gì, chỉ ở bên cạnh bảo vệ Masahiro.
Rikugou chưa bao giờ thể hiện suy nghĩ hay cảm xúc của mình ra mặt, trầm mặc ít lời vô cùng, hỏi tại sao thì cũng sẽ không trả lời. Hỏi Ten’itsu, thì cô ấy cũng chỉ nghiêng đầu lẳng lặng cười. Sao các thần tướng lại như thế chứ???
Liếc nhìn sang Mokkun đang ngồi trên vai mình, Masahiro thở dài thật sâu.
Cậu sao vậy?
Để ý thấy Masahiro đang nhìn mình, Mokkun nheo một mắt lại. Masahiro lắc lắc đầu.
Không, không có gì.
Lúc này, bên cạnh đột nhiên có người lên tiếng với giọng vô cùng phấn khởi.
A, đây chẳng phải mà Masahiro-dono sao, em đã hoàn toàn bình phục rồi phải không?
Sững người, quay đầu lại, Masahiro cuống quít hành lễ.
Ngài Yukinari. Thật xin lỗi, không chú ý đến ngài cũng ở đây…
Không sao, không sao, đừng bận tâm. Em lâu rồi không có tới đây mà.
Fujiwara no Yukinari, kiêm hai chức Hữu đại biện và Tàng nhân đầu, là gia quan giả cho lễ trưởng thành của Masahiro, lúc nào cũng hết lòng quan tâm cậu.
Lúc Masahiro nằm dưỡng thương ở nhà, anh cũng nhiều lần phái người đến thăm hỏi. Anh ấy đối xử với mình tốt như vậy, Masahiro quyết tâm: Nếu ngài Yukinari gặp chuyện gì, nhất định mình phải báo đáp.
Đường hoạn lộ của Yukinari thuận lợi hơn nhiều so với những người đồng trang lứa, vì thế anh chắc chắn cũng có rất nhiều kẻ thù, cũng bị cuốn vào nhiều phiền toái và âm mưu, chẳng hạn như nguyền rủa. Chính trị thật đáng ghét, đáng sợ, dơ bẩn lại rất máu me.
Biết càng nhiều càng sẽ cảm thấy nặng nề.
Thấy em khỏe khoắn như vậy, anh cũng yên tâm rồi.
Vâng ạ, em đã hoàn toàn bình phục.
Masahiro đáp, đột nhiên phát hiện Yukinari không phải mặc trang phục tiến cung, mà chỉ mặc bộ noshi một cách tùy tiện.
Thấy Masahiro nhìn mình một cách kỳ lạ, Yukinari nhìn xuống cách ăn mặc hiện giờ của mình, không khỏi bật cười.
A, chuyện này sao. Gần đây trong kinh thành liên tiếp phát sinh nhiều chuyện khả nghi. Hoàng Thượng sai anh phải lập tức báo cáo tình huống, nên mới trực tiếp điều tra. Đi cùng anh là quan viên của Vệ phủ và Kinh chức, Ngự lại, anh đây là đang chuẩn bị đến hiện trường.
Ngài nói chuyện khả nghi là chuyện gì vậy ạ?
Nghe Masahiro nói, Yukinari không khỏi tròn mắt nhìn cậu.
Thì ra em không biết. Là mất tích bí ẩn đó.
Mất tích bí ẩn?
Chỗ nào ở kinh thành cũng có người mất tích. Nghề nghiệp và độ tuổi cũng đều khác nhau. Có người là tạp dịch trong dinh thự quý tộc, cũng có thần quan của đền thờ, nữ đầu bếp, mấy bé gái bán quà vặt, còn có tăng nhân Phật môn nữa.
Nghe nói, gần nhất, những nạn nhân của chuyện này đã lan đến gần Thiên hoàng, có cả thân thích của quý tộc trong cung lẫn các nữ quan.
Những người mất tích không một ai trở về. Sống chết không rõ, nguyên nhân cũng không rõ. Nếu vẫn tiếp diễn, nỗi bất an sẽ không ngừng lan ra, vì thế Thiên hoàng ra lệnh cho ta phải nhanh chóng tìm kiếm những người mất tích cũng như điều tra nguyên nhân. Nếu không phải do nhân loại làm, còn phải xin Âm dương liêu hỗ trợ. Lúc đó phải phiền em rồi.
Nghe Yukinari nói một hồi, Masahiro mặt mày đau khổ trả lời.
Ngài không nên nói những lời này với người còn đang làm việc vặt ở đó như em đâu, hơn nữa trình độ của em cũng chỉ là gà mờ. Em thấy ngài nên nói với cha hoặc bác của em thì tốt hơn…
Ồ, vậy sao? Nhưng mà anh kỳ vọng vào em lắm đó.
Yukinari sang sảng nói, xong liền đi đến bên các thuộc cấp đang chờ đợi mình.
Vừa nhìn theo anh, Masahiro vừa nghiêm túc suy tư.
Mất tích bí ẩn. Người đột nhiên biến mất. Sao có thể.
Mokkun. Chúng ta đêm nay đi Kifune đi.
Bọn yêu quái xứ khác không ở Kifune nữa rồi.
Nghe Mokkun nói, Masahiro mở to hai mắt, hít một hơi lạnh.
Thật vậy ư?
Đúng vậy. Tối hôm qua lúc cậu ngủ, Long Thần Kifune tự mình đến cho biết.
Hả?
Đang lẩm bẩm trong miệng, sắc mặt của Masahiro đột nhiên tái nhợt cực kỳ.
Xạo quá đi. Sao tớ chẳng cảm thấy gì chứ?
Oa, tớ chọc Long Thần giận rồi, tớ sẽ bị nguyền rủa, sẽ bị trời phạt.
Người ta chính là thần tiên đó, bị bỏ lơ nhất định sẽ rất tức giận.
Thấy Masahiro hoảng loạn ôm đầu ngồi xổm xuống đất, Mokkun từ trên vai cậu nhảy xuống, vẫy vẫy tay an ủi.
Không sao đâu, mấy chuyện nhỏ nhặt này không cần để trong lòng.
Thần Kifune có vẻ như rất thích Masahiro. Không chỉ cứu mạng, trợ giúp khôi phục thể lực, tự đến để báo tin về các yêu quái, thậm chí còn đáp ứng nếu Masahiro cần hỗ trợ thì chỉ cần kêu gọi nàng là được. Ở một góc độ nào đó, có vẻ như rất tỉ mỉ, cẩn thận quan tâm Masahiro. Nếu nói chuyện này cho Masahiro biết, cậu bé này nhất định sẽ đắc ý vênh mặt, sau khi bàn bạc, Seimei vẫn quyết định không nói cho Masahiro biết.
Masahiro đột nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, nói.
Ngài ấy, không có tức giận sao? Chẳng hạn như là mắng tớ ‘Cái đồ ngu ngốc này’…, rồi ở sau lưng để mây đen bao phủ với sấm sét ầm ầm để gia tăng hiệu quả đe dọa…
Cậu nghĩ nhiều quá rồi đó?
Chẳng phải chính Mokkun đã nói là thần tiên sẽ nguyền rủa sao?
Cậu nghĩ nhiều quá rồi, đừng buồn bực nữa.
Vỗ vỗ vai Masahiro, Mokkun xoay người sang chỗ khác.
Mặc kệ nói thế nào, vẫn là đi xem cho thỏa đáng. Có lẽ còn lưu lại manh mối gì không chừng.
Masahiro gật đầu tán thành, sau đó đứng dậy.
Đây là Ten’itsu iu dấu của Suzaku:










