~ Chương 3 ~

Ngày hôm sau.

Ôi, thể lực hơi suy yếu nhỉ.

Masahiro vừa duỗi eo vừa lẩm bẩm.

Ý, sao lại kêu răng rắc thế này, hay là mình nên vận động một chút cho giãn gân cốt?

Cậu đang nói gì hả!

Mokkun thấy Masahiro quá vô tư, dạng chân chống nạnh đứng như đô vật, nên hét ầm lên vào mặt cậu.

Đừng có vận động mạnh quá đột ngột! Bộ cậu quên mình đã nằm bẹp trên giường suốt thời gian qua, vừa mới bình phục lại thôi hả!

Nhưng Masahiro lại cảm thấy khó hiểu vô cùng, cậu không ngừng vặn người, huơ tay huơ chân, vỗ vỗ vai, đi tới đi lui.

Nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, Masahiro nhìn xuống Mokkun và nói.

Không biết sao mà hôm nay người tớ khỏe cực kỳ. Mãi cho đến hôm trước vẫn còn nặng nề lắm, hôm nay tự nhiên nhẹ lạ lùng. Quá kỳ lạ mà~

Hai tay ôm vai, quay đầu ngó nghiêng khắp người mình, Masahiro đúng là không thể tưởng tượng nổi.

Nói sao đây ta, cứ như là dùng phép thuật của ông nội, hồi phục thể lực trong nháy mắt. Hừm? Không đúng, còn lợi hại hơn thế nữa.

Vì sao chứ?

Mokkun nhìn Masahiro cái gì cũng không biết, ôm đầu suy nghĩ mãi, không khỏi cảm thấy xót xa, hướng mắt nhìn về phía bắc xa xôi.

Thần Kifune đúng là đã ra tay giúp đỡ, làm cũng rất đàng hoàng đấy.

Không nhận ra Mokkun có vẻ không vui, Masahiro sảng khoái nói.

Vì vậy mà tớ tính là từ hôm nay sẽ trở lại làm việc. Nếu giờ đi vẫn còn kịp.

Ừ – ừ, vậy sao? Hả? Cái gì?!

Mokkun đang muốn gật đầu đồng ý một cách vô thức, bỗng kinh ngạc trừng mắt. Nhìn Mokkun, Masahiro vừa co duỗi cánh tay vừa cười.

Yên tâm đi, tớ sẽ chú ý không để bản thân mình quá mệt mỏi. Dạo trước dường như có yến hội ngắm trăng, nên tạm thời giờ cũng sẽ không có hoạt động chúc mừng lớn nào đâu nhỉ?

Cấp bậc của Masahiro thấp nhất, chẳng khác gì tạp dịch của Âm dương liêu. Một khi có các hoạt động lớn thì sẽ bận đến tối mặt.

Vì tớ vẫn phải nằm bẹp trên giường không dậy nổi suốt thời gian qua, nên sẽ không có ai làm khó dễ, cũng không bị bắt phải tăng ca luôn buổi tối đâu.

Nói là nói thế thật, nhưng bản thân Âm dương liêu không có chuyện gì là tốt nhất.

Cậu đang nói nhảm gì hả! Cậu cho là Yoshimasa và Tsuyuki, còn Seimei nữa sẽ đồng ý sao, cái đồ ngốc này! Đồ âm dương sư thiếu niên, ngay cả năng lực phán đoán  cũng vẫn gà mờ quá đi!

Cậu thừa dịp bôi bác tớ nữa hả!

Masahiro vặc lại, rồi chu miệng.

Không sao đâu, người tớ thật sự hoàn toàn bình phục rồi. Hơn nữa…

Vẻ mặt cậu đột nhiên trở nên nghiêm túc.

Còn bọn Kyuki nữa. Tớ cũng không thể nằm mãi ở nhà ngày này qua ngày khác như thế.

Mãi tận hôm qua, chỉ cần đứng lên vẫn còn thấy choáng váng, giờ đây đã hoàn toàn biến mất. Suốt thời gian qua toàn ru rú trong nhà, thân mình lại trở nên nhẹ nhõm một cách lạ thường. Thật khiến người ta không thể tưởng tượng nổi. Mà thôi, mặc kệ nguyên nhân gì, chỉ cần khỏe lại là tốt rồi.

Tuy thể lực còn chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng thêm vài ngày nữa, nhất định có thể vận động tự nhiên lại như trước đây.

Masahiro đứng lên, mặc trang phục chính thức để đi công tác, soi gương búi tóc lại gọn gàng.

Bước cuối cùng là đội mũ ô sa cho chỉnh chu.  Lúc đầu lần nào cũng đội không đẹp, cứ lệch qua không ngay đỉnh đầu, giờ mới có thể đội được đàng hoàng.

Rồi, chuẩn bị xong xuôi.

Masahiro quay lại, nhìn thoáng qua Mokkun đang xụ mặt không đồng ý, cậu hỏi.

Thế nào?

Mokkun vọt đến bên Masahiro, đánh giá cậu từ trên xuống dưới, miễn cưỡng trả lời.

Ừ, cũng tạm được. 

Lúc Takaokami no Kami nhập vào Masahiro, nàng đã bổ sung phần thể lực bị mất đi của cậu. Tuy giờ vẫn chưa rõ ý đồ của vị thần này, bất quá tạm thời có thể cho đó đơn thuần là lòng tốt đi.

Đêm qua, chuyện thần Kifune đến, “nhân vật chính” Masahiro lại chẳng nhớ chút gì.

Báo tin về bọn yêu quái, lại còn khôi phục thể lực cho Masahiro, vị Long Thần này cũng quá “hào phóng”, người ta không thể không hoài nghi liệu nàng có động cơ gì không. 

Mokkun cũng không cho chuyện này là đơn giản. 

Thần, một khi tức giận, còn đáng sợ và khó dây dưa hơn cả quái vật và ác linh. Chuyện này thận trọng một chút vẫn tốt hơn.

Đi thôi, Mokkun. Không nhanh chân lên sẽ không kịp đâu. 

Masahiro đứng bên cửa vẫy tay gọi, Mokkun gật gật đầu rồi đứng dậy.

Đến bàn ăn thì thấy Seimei đã ngồi ở đó. Yoshimasa thì dường như đã ra ngoài.

Chào ông buổi sáng ạ.

Sáng sớm sao con lại ăn mặc thế này?

Ngay cả Seimei cũng tròn mắt ngạc nhiên, Masahiro vừa ngồi xuống vừa đáp.

Con tính từ hôm nay đi công tác trở lại.

Vậy à, nếu con cảm thấy mình đi được thì ông cũng cũng không cản con đâu. Khí sắc của con cũng không tệ lắm.

Seimei nhìn Masahiro, đầy vẻ khó tin, Masahiro cũng cực kỳ đề phòng mà đáp lại.

Phải vậy không ạ? Con đúng là bệnh nặng mới khỏi đó.

Nếu ông nội không tin mình vừa bị bệnh nặng thì sao bây giờ?

Trong lòng không khỏi nghi ngờ.

Thấy cháu trai mình xụ mặt ôm tay, chẳng buồn động đũa, Seimei đành nói.

Dù sao đi nữa, con cũng ăn cơm trước đi. Con nghỉ lâu như vậy rồi, ngày đầu tiên đi làm lại mà đi trễ thì không hay đâu.

Dạ, vâng ạ.

Masahiro chắp tay lại rồi nói “Mời cả nhà dùng cơm”, sau đó cậu cầm lấy chén đũa.

Vừa nhìn Masahiro ngấu nghiến ăn, Seimei vừa thì thầm hỏi Mokkun ngồi cạnh mình.

Chuyện đêm qua ngươi vẫn chưa nói nó biết đúng không?

Đúng rồi, thằng nhóc này cũng chẳng biết gì cả. Long Thần hình như làm cơ thể Masahiro bình phục hoàn toàn rồi. Thật đúng là rộng rãi mà.

Masahiro liếc nhìn Seimei với Mokkun đang âm thầm bàn luận điều gì đó, lòng hiếu kỳ vô cùng. Chính là trên thực tế đã không bao nhiêu thời gian, đành phải không ngừng ăn cơm.

Chờ Masahiro buông chén đũa, Seimei cũng nói chuyện xong.

Cảm ơn vì bữa ăn!

Ừm.

Con đâu phải nói với ông đâu.

Thì ông có trả lời con đâu.

Híp một mắt, Seimei cười cười một cách xấu xa. Masahiro liếc ông nội một cái, khẽ cúi chào rồi đứng dậy.

Con đi đây.

Đi đường cẩn thận một chút.

Gật đầu chào Seimei một cái, Masahiro xoay người sang chỗ khác.

Đi thôi, Mokkun.

Cậu đi trước đi, tớ theo sau ngay.

Tuy nói vậy, Mokkun vẫn không động đậy.

Khi thấy Masahiro đã đi khuất rồi, Mokkun hạ giọng.

Nhìn điệu bộ này, chắc tối nay Masahiro lại lẻn ra ngoài.

Ta cũng đoán vậy. Làm ơn ngươi nhé Guren.

Mokkun hiểu rất rõ những lời này ẩn chứa cả sự quan tâm nghiêm túc, nhẹ nhàng mỉm cười.

Không cần ngươi nhờ, ta cũng biết mà.

Vì sắp đến cuối tháng tám, ban ngày dần dần trở nên ngắn lại.

Một vệ sĩ đứng tuổi trực gác trước hoàng cung hỏi thăm Masahiro.

Masahiro-dono, thân thể đã bình phục rồi phải không?

Có lẽ là nghe tin cậu phải nằm nghỉ bệnh suốt thời gian qua. Người vệ sĩ đứng tuổi nhìn cậu với vẻ trìu mến như với cháu mình. 

Có lẽ độ tuổi chênh lệch giữa ông nội và cháu phải như vậy mới là bình thường. Masahiro với Seimei cách nhau quá lớn rồi.

Theo người của thời đại này thì Seimei được xem là rất thọ.

Cảm ơn ngài nhiều. Để ngài lo lắng rồi, con đã hoàn toàn bình phục.

Nhìn Masahiro đang mỉm cười, ánh mắt của người vệ sĩ trở nên nhu hòa.

Thế thì tốt quá. Nhưng cũng đừng quá miễn cưỡng chính mình, như thế cũng sẽ giúp thân thể mau khỏe hẳn lại. 

Vâng ạ.

Masahiro gật đầu, rồi đi về phía Âm dương liêu. Mokkun đi bên cạnh cậu, đột nhiên lắc lắc đuôi.

Cũng khoảng một tháng rưỡi rồi nhỉ. Masahiro, cậu còn nhớ cách thức làm việc không đó?

Cậu xúc phạm tớ vừa thôi.

Masahiro híp híp mắt cau có, Mokkun nhảy lên vai cậu, tiếp tục thì thầm.

Trong lúc nghỉ ở nhà thì đã quên sạch. Nếu là vậy thật thì chuyện này không đùa được đâu nha. Cậu phải làm cho đàng hoàng đó, cháu trai của Seimei à.

Đừng có gọi tớ là cháu trai!

Masahiro hơi nhướng mày, nhỏ giọng trả lời.

Tớ vừa nghỉ ngơi vừa ôn tập đó nha, còn đọc sách nữa đó, cậu khỏi lo. Nhưng dù thế nào, tớ vẫn chưa tu hành đủ.

Câu cuối cùng đầy vẻ buồn bã.

Mokkun chớp chớp mắt. Vẻ mặt Masahiro lúc này rất khó diễn tả, cậu nhận ra Mokkun đang muốn nhìn trộm biểu cảm của mình, bèn bắt lấy chóp mũi của Mokkun, nhẹ nhàng ấn trở về. 

Nếu ngay từ đầu tớ đã nỗ lực hết mình, tớ sẽ nhận ra tiểu thư Akiko lúc đó có vấn đề, cũng không cần để ông nội đã lớn tuổi thế này rồi còn phải vất vả. Mặt khác,…

Nói nửa chừng, Masahiro đột nhiên im lặng.

Masahiro?

Không có gì.

Chỉ nhìn sang Mokkun, Masahiro nhíu mày.

Nếu mình không nỗ lực, vậy thì Guren, người đã từ bỏ thân phận Shikigami của ông nội để ở bên mình Guren sẽ mất mặt vô cùng. 

Thần tướng Seiryuu vẫn cứ nhìn mình bằng ánh mắt châm chọc và lạnh lùng. 

Ta biết ngươi ghét ta, tôn sùng ông nội là số một, mà ngươi cũng không cần đến mức mỗi ngày đều tới một chuyến để thăm dò ta. Ta lạnh cả người rồi. 

Nhưng những lời này không thể nói thẳng mặt Seiryuu, nên lần nào Masahiro cũng tỏ vẻ không để ý tới, ngồi đó vờ đọc sách hay nằm ngủ.

Hơn nữa, lần nào Seiryuu tới thì Mokkun cũng không có mặt. Không, có lẽ là ngược lại đi. Seiryuu đã canh đúng thời điểm Mokkun vắng mặt mới đến không chừng.

Trên đường đến Âm dương liêu, Masahiro vừa gật đầu chào các quý tộc đi ngang qua vừa cẩn thận suy ngẫm vấn đề này.

Mà cả Rikugou và Ten’itsu ngẫu nhiên cũng sẽ đến, hơn nữa đều vào lúc Mokkun không có mặt.

Phảng phất như thể chỉ đợi Masahiro nhờ Mokkun đi thám thính tình hình ở kinh thành, một trong hai người, có khi cả hai đều xuất hiện. Mãi cho đến khi Mokkun trở về, họ cũng chẳng làm gì, chỉ ở bên cạnh bảo vệ Masahiro.

Rikugou chưa bao giờ thể hiện suy nghĩ hay cảm xúc của mình ra mặt, trầm mặc ít lời vô cùng, hỏi tại sao thì cũng sẽ không trả lời. Hỏi Ten’itsu, thì cô ấy cũng chỉ nghiêng đầu lẳng lặng cười. Sao các thần tướng lại như thế chứ???

Liếc nhìn sang Mokkun đang ngồi trên vai mình, Masahiro thở dài thật sâu.

Cậu sao vậy?

Để ý thấy Masahiro đang nhìn mình, Mokkun nheo một mắt lại. Masahiro lắc lắc đầu.

Không, không có gì.

Lúc này, bên cạnh đột nhiên có người lên tiếng với giọng vô cùng phấn khởi.

A, đây chẳng phải mà Masahiro-dono sao, em đã hoàn toàn bình phục rồi phải không?

Sững người, quay đầu lại, Masahiro cuống quít hành lễ.

Ngài Yukinari. Thật xin lỗi, không chú ý đến ngài cũng ở đây…

Không sao, không sao, đừng bận tâm. Em lâu rồi không có tới đây mà.

Fujiwara no Yukinari, kiêm hai chức Hữu đại biện và Tàng nhân đầu, là gia quan giả cho lễ trưởng thành của Masahiro, lúc nào cũng hết lòng quan tâm cậu.

Lúc Masahiro nằm dưỡng thương ở nhà, anh cũng nhiều lần phái người đến thăm hỏi. Anh ấy đối xử với mình tốt như vậy, Masahiro quyết tâm: Nếu ngài Yukinari gặp chuyện gì, nhất định mình phải báo đáp.

Đường hoạn lộ của Yukinari thuận lợi hơn nhiều so với những người đồng trang lứa, vì thế anh chắc chắn cũng có rất nhiều kẻ thù, cũng bị cuốn vào nhiều phiền toái và âm mưu, chẳng hạn như nguyền rủa. Chính trị thật đáng ghét, đáng sợ, dơ bẩn lại rất máu me.

Biết càng nhiều càng sẽ cảm thấy nặng nề.

Thấy em khỏe khoắn như vậy, anh cũng yên tâm rồi.

Vâng ạ, em đã hoàn toàn bình phục. 

Masahiro đáp, đột nhiên phát hiện Yukinari không phải mặc trang phục tiến cung, mà chỉ mặc bộ noshi một cách tùy tiện.

Thấy Masahiro nhìn mình một cách kỳ lạ, Yukinari nhìn xuống cách ăn mặc hiện giờ của mình, không khỏi bật cười.

A, chuyện này sao. Gần đây trong kinh thành liên tiếp phát sinh nhiều chuyện khả nghi. Hoàng Thượng sai anh phải lập tức báo cáo tình huống, nên mới trực tiếp điều tra. Đi cùng anh là quan viên của Vệ phủ và Kinh chức, Ngự lại, anh đây là đang chuẩn bị đến hiện trường.

Ngài nói chuyện khả nghi là chuyện gì vậy ạ?

Nghe Masahiro nói, Yukinari không khỏi tròn mắt nhìn cậu.

Thì ra em không biết. Là mất tích bí ẩn đó.

Mất tích bí ẩn?

Chỗ nào ở kinh thành cũng có người mất tích. Nghề nghiệp và độ tuổi cũng đều khác nhau. Có người là tạp dịch trong dinh thự quý tộc, cũng có thần quan của đền thờ, nữ đầu bếp, mấy bé gái bán quà vặt, còn có tăng nhân Phật môn nữa.

Nghe nói, gần nhất, những nạn nhân của chuyện này đã lan đến gần Thiên hoàng, có cả thân thích của quý tộc trong cung lẫn các nữ quan.

Những người mất tích không một ai trở về. Sống chết không rõ, nguyên nhân cũng không rõ. Nếu vẫn tiếp diễn, nỗi bất an sẽ không ngừng lan ra, vì thế Thiên hoàng ra lệnh cho ta phải nhanh chóng tìm kiếm những người mất tích cũng như điều tra nguyên nhân. Nếu không phải do nhân loại làm, còn phải xin Âm dương liêu hỗ trợ. Lúc đó phải phiền em rồi.

Nghe Yukinari nói một hồi, Masahiro mặt mày đau khổ trả lời.

Ngài không nên nói những lời này với người còn đang làm việc vặt ở đó như em đâu, hơn nữa trình độ của em cũng chỉ là gà mờ. Em thấy ngài nên nói với cha hoặc bác của em thì tốt hơn…

Ồ, vậy sao? Nhưng mà anh kỳ vọng vào em lắm đó.

Yukinari sang sảng nói, xong liền đi đến bên các thuộc cấp đang chờ đợi mình.

Vừa nhìn theo anh, Masahiro vừa nghiêm túc suy tư.

Mất tích bí ẩn. Người đột nhiên biến mất. Sao có thể.

Mokkun. Chúng ta đêm nay đi Kifune đi.

Bọn yêu quái xứ khác không ở Kifune nữa rồi.

Nghe Mokkun nói, Masahiro mở to hai mắt, hít một hơi lạnh.

Thật vậy ư?

Đúng vậy. Tối hôm qua lúc cậu ngủ, Long Thần Kifune tự mình đến cho biết.

Hả?

Đang lẩm bẩm trong miệng, sắc mặt của Masahiro đột nhiên tái nhợt cực kỳ.

Xạo quá đi. Sao tớ chẳng cảm thấy gì chứ?

Oa, tớ chọc Long Thần giận rồi, tớ sẽ bị nguyền rủa, sẽ bị trời phạt.

Người ta chính là thần tiên đó, bị bỏ lơ nhất định sẽ rất tức giận.

Thấy Masahiro hoảng loạn ôm đầu ngồi xổm xuống đất, Mokkun từ trên vai cậu nhảy xuống, vẫy vẫy tay an ủi.

Không sao đâu, mấy chuyện nhỏ nhặt này không cần để trong lòng.

Thần Kifune có vẻ như rất thích Masahiro. Không chỉ cứu mạng, trợ giúp khôi phục thể lực, tự đến để báo tin về các yêu quái, thậm chí còn đáp ứng nếu Masahiro cần hỗ trợ thì chỉ cần kêu gọi nàng là được. Ở một góc độ nào đó, có vẻ như rất tỉ mỉ, cẩn thận quan tâm Masahiro. Nếu nói chuyện này cho Masahiro biết, cậu bé này nhất định sẽ đắc ý vênh mặt, sau khi bàn bạc, Seimei vẫn quyết định không nói cho Masahiro biết. 

Masahiro đột nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, nói.

Ngài ấy, không có tức giận sao? Chẳng hạn như là mắng tớ ‘Cái đồ ngu ngốc này’…, rồi ở sau lưng để mây đen bao phủ với sấm sét ầm ầm để gia tăng hiệu quả đe dọa…

Cậu nghĩ nhiều quá rồi đó? 

Chẳng phải chính Mokkun đã nói là thần tiên sẽ nguyền rủa sao?

Cậu nghĩ nhiều quá rồi, đừng buồn bực nữa. 

Vỗ vỗ vai Masahiro, Mokkun xoay người sang chỗ khác.

Mặc kệ nói thế nào, vẫn là đi xem cho thỏa đáng. Có lẽ còn lưu lại manh mối gì không chừng.

Masahiro gật đầu tán thành, sau đó đứng dậy.


Đây là Ten’itsu iu dấu của Suzaku:


~ Chương 2 ~

Mùa Thu đã trôi qua một nửa. Cũng sắp đến cuối tháng Tám, đã đến khoảng thời gian mà ta sẽ cảm thấy lạnh lẽo nếu chỉ mặc một lớp áo đơn vào buổi sáng. 

Bầu trời đêm phía đông, ánh trăng mỏng manh như cánh cung. Dù bị ánh trăng rực rỡ lấn át phần nào, nhưng những vì sao cũng không cam lòng yếu thế mà vẫn cố tỏa sáng, điểm xuyết bầu trời.

Những vì sao tản mát khắp bầu trời đêm soi rọi vận mệnh của mọi sinh linh trên thế gian này.

Nghe nói, trong đôi mắt của những người có thể tự do vận dụng chiêm tinh thuật, ngôi sao tựa như những câu chữ ghi lại vận mệnh con người.

Ý?

Bước ra đình viện, ông lão cao gầy đang nhìn lên sao trời, đột nhiên hơi nhíu mày.

Cái lạnh ngày một gia tăng, không trung cũng dần trở nên trong vắt.

Cẩn thận quan sát những vì sao ẩn sau ánh trăng, ngón tay ông lão khẽ ấn môi, đầy trầm tư.

Mỗi đêm đều sẽ quan sát ngôi sao.

Vị trí dường như có chút thay đổi?

Ông lão Abe no Seimei, vén tay áo, bước chân lên hành lang trở lại gian phòng của mình, ngồi xuống bên chiếc bàn đọc sách. 

Seimei, sao vậy?

Giọng nói truyền đến bên tai Seimei, có chút ngạc nhiên. Tiếp đó, một bóng người cao gầy mông lung xuất hiện sau lưng Seimei.

Tóc dài màu trà, cột ngang hông. Khuôn mặt bình tĩnh gần như không biểu cảm, nhưng lại ẩn chứa cảm giác ấm áp khiến người ta yên tâm. Đôi mắt đang nhìn chăm chú Seimei từ phía sau là màu nâu trong trẻo. Dưới mắt phải là một vết màu đen. Trên vai quấn quanh một chiếc áo choàng đen như mực,cổ đeo ba vòng bạc lớn nhỏ khác nhau. Y phục khoác trên người hệt như trang phục của những tượng Minh Vương trong đền chùa. Một chiếc vòng bạc lắc lắc trên cổ tay trái.

Đây là Mộc tướng Rikugou, một trong mười hai thần tướng thường hộ vệ bên cạnh Seimei.

Seimei đáp lời nhưng không quay đầu lại.

Đột nhiên có chuyện không yên tâm. Ngươi trước hết đừng lên tiếng.

Rikugou bình thường vẫn luôn trầm mặc ít lời, nếu không có chuyện gì đặc biệt trọng đại sẽ không nói xen vào. Mà ngay cả vậy, Seimei vẫn ra lệnh cấm ngôn một cách rõ ràng, đó là vì còn có vài thần tướng khác cũng thường ở cạnh mình. 

Hiện giờ, đang ẩn thân ở đây, ngoài Taijō và Tenkō, còn có Ten’itsu nữa.

Trên bàn là lục nhâm thức bàn – dụng cụ bói toán của âm dương sư, bên cạnh đó là bản đồ sao.

Các thần tướng nín thở, lặng yên bảo vệ. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Seimei bói toán với vẻ mặt nghiêm túc, chợt mở to hai mắt.

Thế nhưng…

Mokkun, đột nhiên mở mắt.

Gia trang nhà Abe, phòng của Masahiro. Masahiro, chủ nhân gian phòng này, vì vết thương lần trước còn chưa bình phục, nên sớm đã ngủ say.

Đang cuộn mình trên tay áo của Masahiro, Mokkun đột nhiên đứng dậy.

Lặng yên không tiếng động mở cửa phòng bên hông, động tác nhanh nhẹn như một con mèo. Thân hình mềm mại như một con mèo to với bộ lông trắng. Đôi mắt trong suốt như màu ráng chiều lóng lánh, đôi tai thật dài  hơi đong đưa. Quanh cổ có một vòng câu ngọc đỏ.

Giờ chắc đã qua giờ Dần. Gần đây mặt trời lên muộn, nên bình minh thường là vừa đến giờ Mão.

Băng qua hành lang lấp lóa ánh trăng xanh trắng, Mokkun ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Trên đầu Mokkun như được khảm vầng trăng hạ huyền cong cong, cùng với những vì sao ẩn hiện trong ánh trăng.

Mokkun chớp chớp mắt. Đột nhiên có dự cảm gì đó.

Cho dù đã ngủ say, ý thức cũng không hoàn toàn biến mất. Ý chí ở nơi sâu nhất trong linh hồn vẫn luôn thanh tỉnh. Đó hẳn là bản năng.

-- Từ đó đến nay, hai tháng sắp trôi qua.

Đầu tháng Bảy, vào dịp lễ Thất Tịch.

Fujiwara no Keiko, bị các yêu quái xứ khác xui khiến, đã làm phép nguyền rủa, nghe nói giờ vẫn nằm liệt giường, nhưng sức khỏe đang dần chuyển biến tốt đẹp.

Fujiwara no Akiko, từng rơi vào tay yêu quái, vì cô không bị thương cũng không nhiễm bệnh, nên nghe nói giờ vẫn bình yên sinh hoạt. Có khi, sẽ vì lo lắng cho Masahiro vẫn phải nghỉ ở nhà mà phái người sang đưa thư.

Mặt khác, mỗi lần Masahiro thấy thư của cô đều sẽ ôm đầu trầm tư, sau đó chậm rì rì đi rèn chữ.

Theo lời “nhân vật chính”:

Hồi âm lá thư viết chữ xinh đẹp thế này, tớ mà không rèn chữ thì sao có mặt mũi gặp người nữa chứ!

Tuy không khó coi đến nỗi như gà bới, nhưng đúng là chữ của Masahiro không thể gọi là đẹp được.

Suy đoán một chút tâm tình của bạn mình, Mokkun không khỏi rơi nước mắt thương hại.

Mới nhẹ nhàng lau khóe mắt, Mokkun đã bị Masahiro, lúc này chỉ mặc bộ áo đơn trắng, dừng tay trừng mắt nhìn. 

Mokkun, bộ tớ đáng thương đến nỗi cậu cũng muốn khóc luôn sao. Đã vậy, cậu cũng đừng ngại ngùng, cứ thoải mái khóc to ra một trận luôn đi.

Tuy ngoài miệng nói “cậu cứ thoải mái khóc to ra một trận”, nhưng ánh mắt của Masahiro lại lạnh lùng như gió rét mùa đông. 

Cố nén lại, không muốn cười phun ra, Mokkun cố ý ho khan một tiếng, run run vai, sau đó vờ như chẳng có việc gì.

A? Đâu có gì.

Đừng có giả ngu.

Mỗi ngày đều nói chuyện với nhau trong bầu không khí “ấm áp hòa thuận” thế này, Mokkun lặng yên bảo vệ Masahiro, để cậu dần dần chuyển biến tốt đẹp lên.

Sắp đến cuối tháng Tám, gần đây, Masahiro rốt cuộc có thể ngồi dậy cả ngày.

Masahiro liều mạng chiến đấu với hai con điểu yêu thuộc hạ của đại yêu Kyuki, nhờ có sự cứu giúp của thần Kifune -- Takaokami no Kami, khó khăn lắm mới giữ được cái mạng nhỏ của mình, nhưng cũng do mất máu quá nhiều, hơn nửa tháng vẫn phải nằm bẹp trên giường. Lúc Akiko tới thăm thì lại gượng ngồi lên, ảnh hưởng xấu đến chuyện bình phục. Bất quá, nghĩ đến tâm tình của Masahiro thì cũng đành chịu vậy. 

Mặt khác, vì mùa thu mưa dầm dề ngày này sang ngày khác, nhiệt độ không khí đột nhiên hạ xuống, điều này cũng khiến thân thể vốn đang yếu ớt của Masahiro hoàn toàn suy sụp.

Bị cảm nặng, sốt không ngừng và ho khan dữ dội. Ho khan thật sự tiêu hao thể lực. Dạo trước, mỗi tối đều ho sặc sụa đến tái nhợt cả mặt, gần đây, bệnh tình rốt cuộc mới hơi chuyển biến tốt đẹp, ổn định lại.

Nguyên văn đúng là bệnh nặng mới khỏi, nên Masahiro vẫn không đi công tác, cũng không rời đi kinh thành.

Có khi Mokkun sẽ được Masahiro nhờ đi kinh thành xem xét tình hình. Khi đó, thần tướng Rikugou và Ten’itsu sẽ bảo vệ Masahiro. Hơn nữa dường như là tự nguyện.

Seimei tuy ngoài miệng chưa nói gì, nhưng khẳng định sẽ rất vui mừng mỉm cười đi. Không, không chỉ mỉm cười thôi đâu, cháu trai yêu dấu của mình được họ công nhận, có lẽ ông sẽ mừng rỡ đến mức cười không khép miệng nổi luôn thì có.

Vậy à, vậy à, vậy các ngươi đi đi, vừa nói vừa lấy quạt che miệng, hí hửng cười, đuôi mắt cong xuống, thật sự không khó để tưởng tượng ra bộ dạng này của Seimei.

Đó là bộ mặt yêu thương, dịu dàng của ông nội mà Seimei nhất định không cho Masahiro thấy được.

Trở về gian phòng của Masahiro, Mokkun chớp chớp mắt, rồi lại ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.

Đôi mắt màu ráng chiều hơi híp lại, dõi nhìn về nơi xa hững ngôi sao lấp lánh.

Tuy là thần linh, nhưng Touda, thân phận thật của Mokkun, cũng không phải toàn năng. Năng lực dự đoán tương lại thông qua quan sát ngôi sao cũng kém rất nhiều so với âm dương sư ưu tú.

Nhưng dù vậy, anh cũng có trực giác nhạy bén vượt xa nhân loại.

Di chuyển rồi sao?

Tuy không dễ phát hiện nhưng vị trí của ngôi sao không quá giống với vị trí của mấy ngày trước, dù chỉ lệch có một li nhỏ mà thôi. 

Touda không có năng lực cụ thể để nhận ra ngôi sao này liên quan đến ai. Chỉ là, trực giác nói cho anh biết rằng.

Dường như có quan hệ với Masahiro?

Này không phải bản thân Masahiro, mà là điềm báo vận mệnh của người có liên quan đến Masahiro phát sinh biến hóa to lớn.

Đột nhiên, thần khí mãnh liệt từ trên trời giáng xuống.

Cái gì?!

Mokkun giật bắn người, quay phắt lại, chạy tới trên hành lang. Sau đó, lách qua cánh cửa hơi hé, chạy thẳng vào phòng Masahiro.

Trên đệm giường, Masahiro vốn đang nằm ngủ, giờ lại ngồi gối một chân lên. Nhưng là…

Mokkun đang muốn chạy tới, đột ngột dừng bước. Masahiro cũng thấy Mokkun, sau đó nheo mắt lại.

Hai người giữ một khoảng cách nhất định, cặp mắt Mokkun lóe lên vẻ nguy hiểm, trừng trừng nhìn Masahiro, thấp giọng gầm rú.

Có chuyện gì?

Masahiro lẳng lặng nhìn lại Mokkun, đột nhiên khóe miệng nhẹ nhàng cong lên thành một nụ cười.

Ồ, chỉ liếc mắt một cái liền phát hiện nha. Không hổ là mười hai thần tướng.

Masahiro một tay nhấc bộ áo khoác lên. Tiết trời ngày một lạnh, ban đêm ở kinh thành nếu chỉ mặc một chiếc áo đơn thì cũng khá lạnh lẽo.

Khoác áo khoác, Masahiro ra hành lang. Thân thể cậu phát ra thần khí sắc bén không tài nào che giấu nổi.

Nhìn lướt qua đầu vai, Masahiro dường như nhìn thấu tâm tư của Mokkun nói.

Đừng lo lắng, thần tướng. Sự tình xong xuôi ta sẽ đi ngay. Ngươi hiện ra nguyên hình ở chỗ này, không cảm thấy sẽ quấy nhiễu đến người khác sao?

Mokkun đuổi theo sau Masahiro, thấp giọng trả lời.

Thật là, thân thể hắn rõ ràng còn chưa hoàn toàn bình phục, ngắn gọn nói thẳng chuyện của ngươi.

Gió đêm quất vào mặt, Masahiro nhìn xuống Mokkun. Mái tóc đen không được cột lại hay bới lên, nhẹ nhàng lay động theo gió.

Bọn quái vật xứ khác, đã biến mất khỏi Kifune. Không biết đi đâu.

Mokkun kinh ngạc mở to hai mắt, không tự chủ mà kêu lên.

Cái gì? Takaokami no Kami!

Nhìn xuống Mokkun, vẻ mặt của Masahiro đột nhiên dịu lại.

Ta nói dối làm gì?

Vị thần nhập vào Masahiro, Takaokami no Kami, bình tĩnh ngẩng đầu nhìn trời.

Chuyện khiến ta không cam lòng nhất chính là, ta thế mà không thể đánh bại bọn chúng.

Giọng nói nhẹ nhàng cùng với động tác cau mày vừa giống, lại vừa rất khác với Masahiro lúc thường ngày.

Masahiro tuy là nhân loại nhưng thật ra lòng tự trọng rất cao.

Đặt tay lên ngực, vị thần của Kifune ở trong thân xác của Masahiro nhẹ nhàng cười, nhìn Mokkun.

Nếu các ngươi có chuyện gì cần, trực tiếp kêu gọi ta là được. Đương nhiên, quan trọng là tiếng gọi đó có thể truyền đến tai ta.

Nhất định là có thể truyền đến tai ngươi. Chút năng lực này Masahiro vẫn phải có.

Nghe Mokkun nói năng lỗ mãng, Takaokami no Kami chỉ mỉm cười.

Nhíu chặt mày, Mokkun ngẩng đầu lên nhìn nàng, chớp chớp mắt.

Đây cũng là chuyện tốt, Takaokami no Kami cũng khá thẳng thắn.

Khi tình huống cần đến, Masahiro lại có thể kêu gọi vị thần này. Nếu lời cầu nguyện là chân thành, thần sẽ lại cho mượn sức mạnh. Vi thần này đã ước định như thế với chúng ta.

Khẳng định có vấn đề giấu giếm.

Thoáng nhìn Mokkun không chút nào che giấu vẻ đề phòng của mình, Takaokami no Kami dường như cảm thấy rất buồn cười, khúc khích cười trộm, vai áo khoác nhẹ nhàng phiêu động. Bộ dáng đúng thật là Masahiro, nhưng lại tràn ngập vẻ nghiêm nghị

Hơi thở thần thánh không thể xâm phạm, lại có phong thái đĩnh đạc của người trưởng thành một cách kỳ diệu, thoạt nhìn không giống nhân loại. Cặp mắt trong suốt như lưỡi dao trắng bạc đầy sắc sảo. 

Tin hay không là chuyện các ngươi. Nhưng ngươi chỉ cần nhớ kỹ ta tuyệt không nuốt lời. Chỉ những việc này thôi, ta phải đi về.

Áo khoác nhẹ nhàng tuột ra. Cùng lúc đó, thân thể của Masahiro cũng tê liệt ngã xuống.

Thần khí không thể nhìn thấy bằng mắt thường lập tức tan đi, để lại quỹ đạo lạnh lẽo, biến mất về bầu trời phương bắc.

Masahiro!

Trong phút chốc, Mokkun hiện nguyên hình. Không giống như hình dạng mononoke nhỏ bé, thân ảnh cường tráng, cao lớn xuất hiện trên hành lang.

Đỡ lấy Masahiro sắp ngã xuống, khoác lại áo khoác lên thân thể lạnh như băng của cậu rồi ôm Masahiro lên.

Quay đầu nhìn lên quỹ đạo thần khí của Takaokami no Kami, đôi mắt vàng kim của Guren thiêu đốt ngọn lửa phẫn nộ.

Masahiro rõ ràng vừa mới khỏi bệnh, vậy mà!

Có lẽ vì Masahiro ngủ say, không chống cự nên mới có thể dễ dàng nhập vào, mà ngay cả như thế, cũng để lại gánh nặng lớn cho thân thể.

Huống chi, đối phương là vị thần hàng đầu của Nhật Bản – thần Kifune.

Có thể để vị thần này hoàn toàn nhập vào, cũng là một chuyện vô cùng ghê gớm nha.

Bị giọng nói bình thản đột nhiên vang lên dọa nhảy dựng, Guren quay đầu lại, Seimei đang bước ra từ góc khuất của hành lang.

Seimei!

Ông lão dường như biết hết thảy, khóe miệng ẩn chứa ý cười. Guren nhẹ nhàng hít một hơi.

Cũng đúng. Là âm dương sư vĩ đại nhất trên đời, không thể không phát hiện thần minh hạ xuống.

Seimei cẩn thận ngắm nhìn khuôn mặt cháu mình đang được Guren ôm vào trong ngực. Đó là một gương mặt thuần khiết và ngây thơ, ngủ thật yên ổn, chẳng khác lúc còn nhỏ. Khuôn mặt được ánh trăng chiếu rọi tuy hơi tái nhợt, nhưng hô hấp vẫn rất đều đặn.

Takaokami no Kami dường như không muốn gia tăng gánh nặng cho cậu, nên đã cố hết sức mình để ức chế thần khí.

Nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt đang say ngủ của Masahiro, Seimei cười khổ.

Thật là, thế mà bị một nhân vật khó dây dưa như vậy nhắm tới…

Nếu có thể kéo vị này đứng về phía mình thì sẽ đáng tin cậy vô cùng, nhưng mà một khi bị vị thần này chán ghét, thì sẽ bị nguyền rủa đến tận đời con cháu cuối cùng.

Thật không biết phải làm sao nữa.

Nhưng vẻ mặt Seimei lại rất bình tĩnh, đúng là nghĩ một đằng nói một nẻo.

Gió thu quất vào mặt. Seimei ngẩng đầu ngắm trăng. Guren cũng noi theo ông, ngẩng đầu nhìn trời.

Yêu quái xứ khác, biến mất khỏi Kifune.

Bọn chúng mãi cho đến giờ vẫn bị cho là đang ẩn núp ở nơi bí ẩn sâu trong Kifune. Takaokami no Kami cũng vì thế mà không thể trở về ngọn núi Kifune của mình.

Masahiro cũng nhận ra điều này, nên đã từng nhờ Mokkun đi kinh thành tìm hiểu tình hình, để xem xem bọn yêu quái đó có xâm chiếm kinh thành không, từ dạo đó về sau có động tĩnh gì không, giờ còn trốn ở Kifune nữa không.

Mặt khác, Takaokami no Kami cũng biết chuyện này, nên mới đến báo tin về bọn yêu quái xứ khác.

Bọn yêu quái do Kyuki cầm đầu đã biến mất khỏi Kifune.

Mặt Guren lộ vẻ nguy hiểm.

Biến đi đâu rồi?

~ Masahiro lúc bị Takaokami nhập vào ~

~ Truyện cổ tích về Yêu Tinh Nhỏ Illyana (Phần 2) ~

Thật lâu trước kia, Yêu Tinh Bị Lưu Đày đã chiến bại trước Bầy Quỷ Phản Loạn. Cô ấy và nhóm bạn đồng hành ít ỏi của mình buộc phải trốn chạy đến những xó xỉnh tối tăm của vương quốc mà cô từng cai trị. Nhóm chiến binh nổi dậy bé nhỏ, từng người một bị bầy quỷ săn lùng và giết hại, cho đến khi chỉ còn mỗi Yêu Tinh Bị Lưu Đày sống sót.

Và rồi, một thứ gì đó vừa hiện đại, vừa cổ xưa đã tìm đường đến được vùng đất bị ruồng bỏ này – đó là một dịch truyền nhiễm, biến lũ Quỷ thành một ổ máy móc, hăng say cắn nuốt hết thảy mọi sinh vật mà chúng gặp.

Sức mạnh của Yêu Tinh Bị Lưu Đày, bằng một cách nào đó, đã giam hãm bầy quái vật này ở trong vương quốc.

Và giờ đây, khi mọi thứ đang bên bờ vực thẳm, ở một căn cứ xa xôi, lạnh lẽo và lẻ loi, Yêu Tinh Bị Lưu Đày vẫn kiên cường chống giữ trận tuyến…

Sau khi nghe câu chuyện về hành trình của Yêu Tinh Bị Lưu Đày, Yêu Tinh Nhỏ đã nhận thấy sức mạnh và lòng quyết tâm mà em cứ tưởng mình đã đánh mất. 

Tuy Yêu Tinh Bị Lưu Đày đã vung gươm kết liễu thủ lĩnh của bầy quỷ, nhưng chính Yêu Tinh Nhỏ mới là người nhận được món quà: đó là niềm Hy Vọng.

~ Truyện cổ tích về Yêu Tinh Nhỏ Illyana (Phần 1) ~

Mình dịch vì thích nhân vật này thôi, và đọc thấy cảm động… Nhưng tô màu lại thì quả là một cực hình, mình làm không nổi, xấu tệ và từ bỏ luôn rồi… Mình thích Yana lắm luôn…


Ngày xửa ngày xưa, có một Yêu Tinh Nhỏ. Lúc Yêu Tinh Nhỏ còn bé xíu, cô bé đã lạc vào rừng sâu và không tìm được đường về nhà. Cô bé đã đi lang thang trong rừng lâu đến nỗi quên mất cả mái nhà thân thương của mình trông như thế nào nữa.

Trong suốt khoảng thời gian đó, em ấy đã luôn bị một bóng đen to lớn và đáng sợ truy đuổi. Dù cô bé có chạy nhanh hay chạy xa đến đâu, bóng đen đó vẫn bám riết theo, thì thầm những lời kinh khủng bên tai em.

Sau một thời gian, Yêu Tinh Nhỏ nhận ra rằng, để trốn thoát, em cần được giúp đỡ…

Trải qua nhiều gian khổ, Yêu Tinh Nhỏ đã quen được với những người khác, những người chiến đấu chống lại bóng tối trên thế gian – những con người cũng Khác biệt, như em vậy.

Trên hành trình giải thoát chính mình của Yêu Tinh Nhỏ, ba người Bạn đồng hành đã xuất hiện: Sói, một chiến binh thánh thiện, giàu lòng trắc ẩn với một trái tim trong sáng; Nữ hoàng của tiếng vọng, một phù thủy mạnh mẽ đã chạm đến sự điên cuồng; và Người thì thầm với Ánh trăng, một nữ thợ săn, và cũng là người bảo vệ mãnh liệt cho những người vô tội.

Ba người này thấu hiểu sự thật về Yêu Tinh Nhỏ, và đồng ý đứng về phía em.

Có những người khác đã ngã xuống…

…một Người lướt gió, như người mẹ của em, một Hình bóng khác, bạn thân nhất của em, và một Người khổng lồ thép, anh trai của em…

…nhưng Yêu Tinh Nhỏ không cho phép bản thân mình nhớ đến họ vào lúc này – nếu em muốn được tự do.

Những trở ngại mà nhóm Bạn đồng hành gặp phải vừa bất ngờ, vừa không kém phần bội bạc. Nỗi thất vọng, rồi tuyệt vọng và phẫn nộ trào dâng, gặm nhấm tinh thần của họ. Càng cố gắng đấu tranh, vươn lên thì họ lại càng bị nhấn chìm, vùi sâu, ngã gục.

Nhưng Yêu Tinh Nhỏ hiểu rằng, mình phải tiếp tục tiến lên…

Có những lúc, tất cả những niềm hy vọng dường như đều tan biến, và đó cũng là lúc mà mọi chuyện trở nên rõ ràng nhất. Mọi khả năng và con đường mở ra trước mắt Yêu Tinh Nhỏ, để em tự mình lựa chọn…

Nhưng, Yêu Tinh Nhỏ vẫn luôn có một biệt tài, đó là rất giỏi thích nghi.

~ Chương 1 ~

-- Này.

Nghe thấy âm thanh.

--Trả lời!

Âm thanh đáng sợ, khủng khiếp.

Không thể nghe, càng không thể đáp lại.

Nếu phá vỡ cấm kỵ này, sẽ bị con yêu quái đáng sợ đó bắt giữ.

Nhất định không thể nghe.

Nếu không cẩn thận mà đáp lại thì --

Fujiwara no Akiko giật mình mở mắt.

Cả người ướt đẫm mồ hôi. Cảm giác ẩm ướt khiến cô khó chịu vô cùng.

Ngón tay lạnh thấu xương.

Rốt cuộc là thứ gì ?

Akiko đứng dậy xem. Da thịt không rét mà run.

Hiện giờ là mấy giờ rồi.

Nơi cô ở là đối phòng hướng đông bắc. Ba phía Đông, Tây, Nam đều có bình phong vây quanh.

Giờ đang là tháng Tám, hôm qua dường như là đêm trăng tròn. Ánh trăng xanh trắng len lỏi qua bình phong phía Tây, rọi vào phòng. Trăng đã lặn xuống. Quan sát bóng trăng, có lẽ đã qua giờ Dần.

Hít sâu vài lần, Akiko đột nhiên cảm thấy tay phải mình có cảm giác kỳ lạ.

Ngón tay không ngừng run rẩy xắn tay áo ướt đẫm mồ hôi lên. Cảm giác kỳ lạ như có vật gì mấp máy dưới làn da bên bàn tay phải. 

Xoa xoa mu bàn tay, cô nhìn lướt qua gian phòng của mình. 

Lạnh quá. Sao lại lạnh thế chứ?

Dù thời tiết có trở lạnh đến đâu, giờ cũng vẫn là mùa thu. Ban ngày có khi còn đổ mồ hôi nữa.

Cơn ớn lạnh khiến người ta run rẩy không ngừng này, thật không bình thường.

Khoác thêm chiếc áo khoác, Akiko ôm lấy hai vai.

Nỗi sợ không tên tràn ngập. Cả người vẫn luôn run rẩy, bản năng phảng phất như đang cảnh báo một nguy cơ.

-- Trả lời.

Akiko nín thở.

Đối diện bình phong, có một thứ gì đó còn kinh khủng hơn hết thảy các quái vật.

Đó là cái gì?

Akiko rất muốn kêu lên, nhưng phát hiện chính mình không làm được.

Cổ họng dường như bị đông cứng. Bị chướng khí mà quái vật phát ra bao phủ, cả người cô cứng đờ.

Hai quả cầu ánh sáng ghim chặt lấy cô.

Như lưỡi dao băng giá, ánh bạc sắc lẹm.

-- Trả lời

Akiko liều mạng quay đi. Nếu trả lời, nhất định sẽ phát sinh chuyện tình kinh khủng.

Cứu tôi với! Ai tới cứu tôi với!!

Phụ thân ơi, ngài Seimei, ngài Yoshimasa -- Masahiro!

Akiko cố gắng xua đi hình bóng cậu thiếu niên hiện lên trong tim mình.

Không được. Không thể lại ỷ lại cậu ấy.

Cách đây không lâu, Masahiro bị thương rất nặng, giờ vẫn còn phải nằm trên giường chưa khởi.

Khiến Masahiro bị thương đến mức như vậy, đều là do Akiko sai.

Nếu nghe lời cậu ấy ngay từ đầu thì mọi chuyện cũng sẽ không thành ra như vậy.

Vì thế, không thể cứ thế ỷ lại cậu ấy. Cũng không thể, và không muốn để cậu ấy gặp nguy hiểm thêm nữa.

Akiko run rẩy vươn tay, nắm chặt lấy chiếc túi thơm đặt bên gối.

Hồi trước có người đã dạy mình rằng, túi thơm có thể trừ tà phục ma.

Đôi tay nắm chặt túi thơm, cô thành kính cầu nguyện.

Cứu, cứu con với. Xin hãy phù hộ con.

Kết giới bao bọc hai gian phòng này oằn xuống. Cùng lúc đó, tiếng cắt vỡ vật cứng vang vọng.

--

Bàn tay nắm chặt túi thơm không chút huyết sắc, trắng bệch như giấy.

Giằng co không biết bao lâu.

Tiếng cắt vỡ vật cứng lại truyền đến lần nữa.

Quái vật đứng trước lớp kết giới không gì phá nổi nhìn chằm chằm Akiko. Đột nhiên, nó nheo mắt lại rồi cứ thế biến mất trong bóng tối.

Kết giới bị vặn vẹo cũng chậm rãi khôi phục lại hình dạng vốn có.

Yêu khí hoàn toàn biến mất. Ngay khi có thể chắc chắn về điều này, dây thần kinh đầy căng thẳng của Akiko như dây đàn đứt đoạn. 

Akiko nắm chặt túi thơm, cứ thế ngã xuống đệm giường.

~ Tặng nhau túi thơm ~