~ Chương 12 ~

Hello mọi người, mời mọi người thưởng thức Chương 12 nhé….

Masahiro đứng thừ ra một hồi, không lâu sau, cả người mềm oặt rồi ngã xuống. Guren đỡ cậu lại, liếc nhìn Seiryuu đang đờ ra.

“Thấy không, Seiryuu!”

Nghe câu nói này, Seiryuu đột nhiên phục hồi tinh thần lại.

Guren cười.

“Đây là người kế nghiệp duy nhất mà Abe no Seimei thừa nhận —— năng lực mà đứa nhỏ này bộc lộ chỉ mới là phần nổi của tảng băng chìm mà thôi!”

Nghe Guren nói, Seiryuu không khỏi hơi run rẩy.

Chỉ là phần nổi của tảng băng?

Nghĩa là, trên người thằng nhóc này còn ẩn giấu nguồn sức mạnh không thể nào đo đếm nổi sao ———?

Đứng trước những thần tướng không nói nên lời, Guren nhẹ nhàng vỗ vỗ gương mặt của Masahiro.

“Nè Masahiro, tỉnh lại coi!”

Một lúc sau, Masahiro mới tỉnh lại.

“Guren…”

Rồi cậu lập tức nhảy dựng lên, lách qua người Seiryuu rồi chạy vào sân trong.

“Akiko ———!”

Seiryuu cũng chẳng nhích người.

Đây là người kế thừa duy nhất mà Seimei công nhận. Dù bị hỏi thế nào, hỏi bao nhiêu lần, Seimei vẫn không hề nhượng bộ, mà vẫn tự tin đáp rằng “Đó là người nối nghiệp của ta”!

Đây là lý do. Đứa nhỏ này có sức mạnh đánh tan trói buộc do bọn yêu quái đó gây ra.

Năng lực đáng sợ này bình thường sẽ không thể hiện ra ngoài. Khoan nói đến Seimei, chẳng lẽ Touda vì biết điều này, nên mới cam tâm đi theo Masahiro sao?

Seiryuu, cùng với các thần tướng khác, không ai nhận ra điểm này. Mọi người chỉ toàn băn khoăn, sao lại là đứa nhỏ này chứ, nhưng vì Seimei đã quyết định, nên ai cũng không phản đối, tự ép bản thân chấp nhận sự đã rồi thôi.

Masahiro chạy đến bên Akiko, cẩn thận ôm cô lên.

“Akiko… Akiko…”

Masahiro loạng choạng, làm mi mắt Akiko hơi run rẩy. Rên rỉ một tiếng rất nhỏ, cô chậm rãi mở mắt, nhìn Masahiro, không khỏi chớp chớp mắt.

“… Masahiro…”

Nghe Akiko thốt ra một câu, cả người Masahiro bỗng rã rời.

“Có thể đến kịp thật tốt quá…”

Đột nhiên, Masahiro cảm thấy sát khí truyền đến từ trên đầu. Cùng lúc đó, ngọn lửa của Guren cũng phun trào, bao bọc Masahiro ở bên trong.

Đó là kết giới mà Guren tạo ra. Ngoài kết giới, Guren cầm thanh đinh ba lửa, nhìn chằm chằm phía trước.

Tiếng đập cánh phành phạch vang lên, một con chim khổng lồ sà xuống từ trên cao. Đó là điểu yêu Gaku, mắt nó hằn sâu vẻ phẫn nộ và căm hận. 

“Đáng giận! Đáng giận! Các ngươi dám làm vậy với Shun…!”

Hai con điểu yêu này vốn là thần tiên đã phạm tội và sa đọa thành yêu quái, trở thành thuộc hạ đắc lực dưới trướng Kyuki.

Cặp mắt bùng cháy ngọn lửa căm hận, Gaku nhìn trừng trừng Masahiro.

“Ta sẽ giết ngươi! Ta sẽ giết ngươi! Ta phải lấy mạng ngươi để báo thù cho Shun!”

“Đùa sao!”

Guren giơ đinh ba chĩa vào Gaku, lạnh lùng tuyên bố.

“Đối thủ của ngươi là ta Touda… Chỉ sợ ngươi ngay cả một sợi tóc của ta cũng không chạm nổi!”

“Câm mồm!”

Tiếng rít sắc nhọn xé toạc không trung, Gaku xòe cánh bay về phía Guren.

Yêu khí hóa thành gió bão xé nhỏ ngọn lửa, sắp chạm đến Guren thì anh thét lên phẫn nộ, thần khí của Guren hóa thành bầy rắn lửa nóng rực, quay tròn quanh người anh, thổi tan cơn gió của yêu ma. 

Masahiro ở trong kết giới nhìn thấy hết thảy, cậu đỡ Akiko đứng lên và tìm cách trợ giúp Guren!

Akiko hơi lảo đảo một chút. Masahiro đỡ lấy cô, nhưng ngay lập tức, mắt cậu mở to hết cỡ, vẻ mặt vô cùng khó tin nhìn cô.

“… Aki… ko…”

Masahiro thì thào, Akiko ngẩng đầu cười.

Nụ cười đó thuộc về hắc ám ———

Đang dựa vào án kỉ nhắm mắt nghỉ ngơi, thân thể Seimei đột nhiên động đậy.

“… Ngài đã bình an trở lại.”

Mở to mắt, nhìn thoáng qua Ten’itsu và Genbu đang bảo vệ mình, Seimei nhẹ nhàng gật đầu.

“Có chút mệt mỏi. Tình cảm của phụ nữ vừa đáng sợ, vừa đáng buồn …”

Đưa linh hồn của Keiko về thân thể, và để chuyện này không bao giờ xảy ra nữa, Seimei còn tác động chút ít vào ký ức của nàng.

Tuy trong trí nhớ sẽ lưu lại hồi ức đau khổ, nhưng điều này sẽ phai nhạt đi sau ít lâu, một lần nữa bước tiếp hành trình cuộc đời.

Nếu thất tình một hai lần liền vứt bỏ sinh mệnh, vậy thì lượng công việc cho mình sẽ gia tăng vù vù, thật bất đắc dĩ mà.

Lại nói, bên Masahiro không biết thế nào rồi?

“Tuy nói không cần lo … Vì lần này Seiryuu nhiệt tình cực kỳ mà.”

Đột nhiên, trong lòng cảm thấy bất an xao động.

Seimei trầm tư lại.

Nỗi bất an lạnh băng này rốt cuộc là sao? Bên Masahiro rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

“Không thể nào…”

Seimei lẩm bẩm một mình.

Masahiro cũng không phải chiến đấu một mình, con có Guren, cùng với “kỳ phùng địch thủ” của anh là Seiryuu đi cùng nữa. Tuy yêu quái xứ khác đúng là rất mạnh, nhưng hẳn là không chuyện gì để ông thấy bất an như vậy mới đúng.

Nhưng…

Dù thế nào cũng không thể thả lỏng tâm tình, Seimei bước ra trước sân, nhìn lên bầu trời phía bắc.

Phép xuất hồn không thể sử dụng liên tục vì sẽ tạo nên gánh nặng tương đối lớn cho thân thể. Tuy lúc trẻ không xảy ra tình trạng này, nhưng thân thể tuổi già cuối cùng cũng không chịu đựng nổi.

Khoảng không trên núi Kifune ở sau ngọn núi Funaoka phủ đầy mây đen.

Seimei cảm nhận được. Masahiro đã giải thoát thần Takaokami no Kami khỏi nguyền rủa trói buộc. Vị thần đó chính là Takaokami no Kami. Những giọt mưa quý giá đã vắng bóng lâu nay chắc cũng sắp rơi xuống kinh thành.

Vì vậy, không lý gì để cảm thấy bất an. Nhưng…

Seimei lại nhìn về phía bắc, đột nhiên cảm thấy ngực mình đau đớn như bị dao đâm.

Hơn nữa, cùng lúc đó… Phía trên Kifune xuất hiện một cột lửa cao tận trời. 

“———!”

Khi đó, Seimei đã nghe được rõ ràng.

Tiếng kêu tuyệt vọng đó. Đó là tiếng của Guren. Ngọn lửa đáng sợ đó chính là sức mạnh chân chính của Guren mà không bị bất kỳ thứ gì kiềm chế. 

Đó là ngọn lửa địa ngục, vô cùng kịch liệt, mạnh mẽ, làm người ta sợ hãi không thôi.

Seimei xanh mặt, cả người lạnh toát.

“Guren…!”

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì! Chuyện gì có thể để Guren bộc phát cảm xúc mãnh liệt, đến nỗi phá tan phong ấn chứ?!

Trong đầu Seimei, thoáng hiện ra hình bóng Masahiro.

“… Là Masahiro sao…!?”

Mặt cắt không còn giọt máu, Seimei ra lệnh cho các thần tướng đang chờ đợi bên mình.

“Hiện giờ lập tức đưa ta đến Kifune!”

Mũi đinh ba của Guren đâm xuyên người Gaku.

Xoay ngang mũi nhọn, Guren, chém con điểu yêu này là đôi rồi thu vũ khí lại.

“Không đáng để ta đếm xỉa tới.”

Dưới ánh lửa, chiếc vòng trên trán Guren tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.

Guren lạnh lùng nhìn Gaku, nhưng Gaku lại cười nhạo mà nhìn anh, khóe miệng giật giật.

“… Mạnh thật… Mạnh thật… Nhưng là…”

Cặp mắt nó hướng về phía sau lưng Guren.

Đột nhiên, anh thấy lạnh cả người, Guren cuống quít quay đầu lại. Đó là Masahiro cùng Akiko đang ở trong kết giới lửa của mình.

Akiko được Masahiro đỡ lấy. Masahiro đang trừng mắt kinh ngạc nhìn Akiko.

“… Masahiro?”

Guren thì thào, kết giới lửa biến mất. Gaku khanh khách cười.

“… Làm tốt lắm! Bé con…!”

Lưng của anh đột nhiên đau đớn. Cơn đau lan tràn khắp người, như dự cảm điềm xấu xảy ra.

Guren đang nghẹt thở, và rồi anh thấy thân thể của Akiko từ từ trượt xuống. 

Guren thấy được.

Masahiro loạng choạng nghiêng người về phía trước một bước —— Thanh đoản kiếm của Akiko đã đâm vào ngực cậu.

Vết bẩn trên bộ kariginu dần dần lan rộng. Masahiro ôm ngực, trên tay dính đầy máu tươi, tí tách nhỏ xuống đất.

Trái tim của Guren như bị nện một cú thật mạnh. 

Thân hình của Masahiro nghiêng nghiêng rồi ngã xuống người Akiko.

“… Aki…!”

Masahiro há hốc miệng thở dốc. Hơi thở mang theo tia máu phun ra ngoài, nhỏ giọt bên khóe miệng. 

Thịch!

Trái tim của Guren lần nữa đập lên thật mạnh. Anh như hóa đá, bên tai vang lên tiếng rên rỉ của Gaku.

“Ngu xuẩn… Thật ngu xuẩn…! Vậy cũng không phát hiện được con bé đó đã biến thành con rối của bọn ta… Đúng là tên đạo sĩ vô dụng…”

Nói xong câu này, Gaku liền tắt thở.

“… Masa…”

Guren cứ sững người nhìn chằm chằm Masahiro.

Cổ họng khô khốc không nói nên lời, tay chân lạnh ngắt.

Chân không nhúc nhích nổi. Rõ ràng muốn chạy như bay đến bên Masahiro. Rõ ràng muốn gọi tên cậu, dùng hết trăm phương nghìn kế cũng nhất định phải cứu sống đứa nhỏ này…

Khung cảnh bị phong ấn sâu trong tim, như dòng nước lũ vỡ đê, trào ra, chôn vùi Guren.

—— Đều là lỗi của ngươi…!

Người đang hét lên chính là Seiryuu. Các thần tướng cũng đang quở trách Touda không ngừng. Tenkō sụt sùi than khóc, Suzaku liều chết vọt vào biển lửa.

Tiếng khóc lóc, tiếng thét chói tai, còn có…

Thân ảnh nằm trong lửa đỏ…

Đó là…

Nếu Seimei có mệnh hệ gì, ta nhất định sẽ lấy mạng ngươi ———!

Trái tim đập thình thịch. Đồng thời, chiếc vòng trên trán anh cũng xuất hiện vết nứt.

Cột lửa phun trào khắp nơi. Chìm trong biển lửa, là chủ nhân duy nhất của mình —— Abe no Seimei. Hơn nữa, ngọn lửa đó chính là địa ngục nghiệp hỏa của Touda.

Đầu óc của Guren đã bị chiếm trọn bởi biển lửa cháy hừng hực. 

Thân ảnh Masahiro ngã xuống đất thở dốc cùng với hình bóng khi ấy của Seimei chồng lên nhau.

Người thanh niên đã cứu Touda từ nỗi cô độc ngàn năm, và mang đến cho anh cảm giác ấm áp.

Còn có đứa bé tươi cười nhìn Guren.

Ta muốn bảo vệ ngươi. Cho dù vứt bỏ cả sinh mạng mình, cũng muốn bảo vệ ngươi — bảo vệ các ngươi.

Nhưng…

Chiếc vòng trên trán anh kêu “rắc” một tiếng lớn rồi vỡ vụn.

“————!”

Ngọn lửa nóng rực cùng tiếng khóc than trong thinh lặng bay lên trên không trung, xuyên thẳng tận trời.

Cột lửa tỏa ra luồng gió nóng hổi, các thần tướng bị đẩy lùi ra ngoài.

Đền chính của Kifune đã hóa thành biển lửa. Nhưng điều không thể tưởng tượng là, ngọn lửa cũng không khuếch tán thêm chút nào.

“Nhờ kết giới của đền chính ngăn lại sao…!”

Takaokami no Kami là thuỷ thần. Nước và lửa tương khắc, sức mạnh của hai bên triệt tiêu lẫn nhau. 

Nhưng, kết giới này đến tột cùng có thể chống đỡ tới khi nào đây?

Seiryuu nhìn ngọn lửa, một câu cũng không nói nên lời.

Byakko run rẩy mở miệng.

“… Tên kia, vậy mà có thể phong ấn sức mạnh kinh khủng như vậy lại?”

Mười hai thần tướng, chỉ có một mình Touda mang chiếc vòng này. Đó là do Touda thỉnh cầu Seimei phong ấn sức mạnh của mình.

Vài thập niên trước, Touda vì mất khống chế mà khiến Seimei rơi vào biển lửa, tuy Hỏa tướng Suzaku liều chết cứu Seimei ra, nhưng ông cũng phải trải qua rất nhiều ngày trong cảnh nghìn cân treo sợi tóc.

Ngọn lửa của Touda có thể tạo ra luyện ngục chân chính. Nghiệp hỏa triệu hoán từ địa ngục có thể thiêu rụi hết thảy sinh vật, đốt trọi hết mọi thứ trên đời.

Nhưng Seimei cũng không trách cứ Touda.

“Ngươi không cần lo lắng. Ta dù gì cũng là một âm dương sư, có thể tự do sử dụng phép thuật phòng cháy mà.”

Bởi vì như thế, Touda thường xuyên tránh mặt ở sâu trong dị giới, chỉ khi nào Seimei kêu gọi mới  đáp lại, nhưng cũng sẽ lập tức trở về dị giới sau khi xong việc.

Chiếc vòng trên trán Touda chính là phong ấn. Nhưng cho dù đã phong ấn, sức mạnh đáng sợ của anh vẫn bị người khác kiêng kị.

Seiryuu đến nay vẫn không tha thứ Touda. Chỉ cần hơi có sai lầm, Seimei liền mất mạng. Cho dù Seimei tha thứ Touda, cho dù những người khác đều tha thứ Touda, chỉ cần Touda vẫn sống ở trên thế gian này, vẫn sẽ không bao giờ được Seiryuu tha thứ.

“—— Các ngươi đang làm gì…”

Tuy chỉ bình tĩnh đặt câu hỏi, nhưng lại khiến các thần tướng rung động thật sâu. Bọn họ quay đầu, hít một hơi lạnh.

“Seimei…!”

Đồng hành với Genbu và Ten’itsu, Seimei đi xuyên qua giữa các thần tướng.

Ngọn lửa không chút kìm nén thiêu đốt tận trời. Khoảng cách còn rất xa, nhưng hơi nóng cũng đủ đem người ta đốt trọi.

Seimei nhìn chăm chú bên trong ngọn lửa, mặt nhăn nhó khổ sở.

“Guren giải trừ phong ấn…”

Nhìn qua ngọn lửa có thể thấy Masahiro đã ngã gục. Guren thì ở bên cạnh Masahiro.

Ngươi đang tự trách chính mình sao? Cảm thấy tuyệt vọng sao? Hơn nữa, ngươi còn muốn lần nữa tự tay tạo nên vết thương không thể xóa nhòa trong lòng mình sao…

Ngươi quyết định cho dù phải hy sinh chính mình cũng phải bảo vệ Masahiro… Giờ Masahiro ngã xuống, ngươi sẽ làm sao đây…

Seimei cảm thấy khó thở, ông nhắm mắt lại, rồi quay về phía các thần tướng.

“Phải ngăn Guren lại, xin cho ta mượn sức mạnh của các người!”

※※※※※

Lạnh quá.

Sao lại lạnh như vậy chứ?

Masahiro bước đi trong bóng đêm đen kịt.

Lạnh quá. Mình đã ôm người lại rồi mà hơi ấm cứ tan đi.

Giờ bắt đầu thấy nhớ bộ lông trắng ấm áp của Mokkun, Masahiro đưa mắt tìm kiếm khắp nơi.

“Mokkun…”

Tối quá. Khắp nơi tối đen một mảnh. Trong màn đêm như vậy, bộ lông trắng của Mokkun cùng với đôi mắt màu ráng chiều đúng ra phải dễ tìm thấy chứ.

“Mokkun…? Cậu đi đâu rồi…?”

Thở hắt ra thật sâu, Masahiro bị cảm giác kiệt sức đánh úp. Hay là mình nằm xuống chỗ này nghỉ ngơi đi.

Ý nghĩ này vừa manh nha xuất hiện, Masahiro lập tức lắc đầu.

Không được, phải tìm thấy Mokkun đã.

Tuy Mokkun luôn thích lên mặt nói chuyện, nhưng chắc bây giờ cũng đang lạc đường đây.

Có lẽ đang đứng ở đâu đó, đợi Masahiro trở về. Sau đó, khi Masahiro xuất hiện, Mokkun nhất định sẽ giống khinh khỉnh cười như thường lệ và nói.

“Thật đáng buồn nha, cháu trai Seimei vậy mà lạc đường.”

Chuyện này liên quan gì chứ! Còn nữa, đừng có kêu tớ là cháu trai!

Dòng tai lắng nghe, dường như có tiếng của Mokkun.

A, thì ra là ở bên kia.… Kỳ quặc thật.

Masahiro hơi nghiêng đầu khó hiểu.

Mokkun đang kêu tên Masahiro. Trái tim dịu dàng của Mokkun đang khóc thảm thiết.

—— Masahiro, Masahiro, Masahiro…!

“Mokkun, cậu ở đâu?”

Vì tớ đang ở ngay đây mà, nhìn đi, ngay bên cạnh cậu luôn… A, thì ra là vậy, nhất định là vì quá mờ nên không thấy.

Nhất định là vì mình đang ở cái chỗ tối đen, lại rét lạnh này…

Masahiro lén lút cười. Được lắm! Đợi tớ tìm thấy cậu rồi, tớ chắc chắn sẽ nói thế này.

“Đúng là khó coi quá đi, là mononoke mà lại ———”

Chậm rãi mở to mắt, Masahiro nửa tỉnh nửa mê thì thầm.

“… Rõ ràng là… mononoke…”

Mùi tanh như mùi rỉ sắt ở sâu trong cổ họng lan tràn, làm cậu muốn phun ra. Âm thanh nghẹn ngào hòa lẫn tiếng thở dốc, không nghe ra được gì.

Masahiro dùng tay phải rút ra thanh kiếm đang cắm vào ngực mình. Không chút nào đau đớn nhưng vô cùng rét lạnh…

Cậu nhìn đôi tay của mình được ánh lửa chiếu sáng, đã bị máu tươi thấm đẫm.

Tay phải Masahiro ấn chặt miệng vết thương, muốn dùng khuỷu tay nâng người mình lên, nhưng toàn thân cậu không có chút sức lực nào. Ngã xuống một lần nữa, Masahiro vẫn nỗ lực muốn ngẩng đầu lên.

Ngọn lửa không ngừng phun cao lên trời. Nóng quá. Nóng đến thế này, nhưng thân thể Masahiro lại lạnh băng.

Akiko thì ngã xuống cạnh cậu, hai mắt nhắm nghiền, cũng không động đậy, khóe mắt còn vương nước mắt.

Gương mặt tái nhợt của Masahiro mỉm cười.

Akiko, không sao đâu. Tớ biết đây cũng không phải lỗi của cậu mà. Vậy nên, đừng khóc…

Sau đó, Masahiro quay đầu nhìn khắp nơi. Tầm nhìn thật hẹp, xung quanh vốn được ngọn lửa chiếu  sáng ngời, sao lại dần mờ xuống như vậy?

“… Gu… ren…”

Máu tươi trào lên cổ họng, đột nhiên phun ra. Đôi môi trắng bệch còn dính vết máu. Ho khan một trận, Masahiro đưa mắt tìm kiếm Guren thân ảnh.

“…” Tìm được rồi.

Cách cậu không xa. Guren quỳ trên mặt đất, bị tai lại. Anh ấy đang gào khóc trong im lặng. Masahiro nặng nề nằm xuống mặt đất. Đã không còn sức lực để nhấc đầu lên.

—— Guren, Guren. Tớ sẽ không sao…

Tớ chỉ là con gà mờ, đến khi phát hiện Akiko có chút kỳ lạ thì đã quá muộn. Ông nội chẳng phải lúc nào cũng răn dạy mình như vậy sao. Ông vẫn luôn nói, con vẫn còn “non” lắm. Đây là sự thật, nên này chỉ là một lần thất bại nho nhỏ mà thôi…

Vết thương thế này chẳng có gì ghê gớm, có thể trị lành ngay tức thì mà. Bởi vì, chẳng phải mình đã hứa với nhau rồi sao?

“… Trở thành…”

Trở thành âm dương sư lợi hại nhất, không thua bất kỳ ai! Chớp chớp mắt, khóe mắt cảm thấy thật ấm áp. Hẳn là do ngọn lửa đã lan đến gần đây.

“… Guren…,… Gu… ren…!”

Truyền đến đi mà! Âm thanh, xin hãy đưa âm thanh của ta truyền đến đó đi!

Đột nhiên, một mùi hương ngọt lành thoảng qua bên mũi.

—— Đó là hương già la trừ tà phục ma.

Đôi tay của Masahiro dính đầy máu tươi tay, kéo túi thơm từ trong cổ ra. Dốc hết chút sức lực cuối cùng còn lại, Masahiro xé rách túi thơm, để mùi hương bên trong lộ ra trong không khí.

Bột già la theo gió nóng bay lên, hướng về phía ngọn lửa.

Hương thơm lan tỏa trong không gian.

“… Guren…!” Guren đang ở trong một nơi tối mịt.

Lạnh quá. Đâu đâu cũng lành bóng đêm vĩnh cửu.

Chỉ mình Guren ở đây, không một ai khác.

Thế cũng tốt. Nếu có ai ở bên cạnh ta, có lẽ không biết khi nào cũng sẽ bị ta giết chết.

Ngọn lửa là thứ đáng sợ, có thể cướp đi sinh mệnh. Ngọn lửa của Guren là địa ngục nghiệp hỏa, thiêu rụi vạn vật trên thế gian.

Nếu chỉ có một mình, sẽ không tổn thương bất kỳ ai nữa.

Không sai, sẽ tổn thương bất kỳ người nào…

Đột nhiên, truyền đến một một mùi hương.

Đây là?

—— Tớ chia cho cậu đó, mau cảm ơn tớ đi!

Là hương già la…

Ngực nóng rát, đau đớn. Cảm giác đau đớn này dồn nén lại, căng lên, như muốn đè nát lồng ngực. 

Lúc này, trên đầu Guren có tiếng người nói.

“… Thấy cậu rồi ~ Mokkun, tớ tìm cậu lâu lắm rồi đó ~”

Theo phản xạ ngước nhìn lên, Guren thấy Masahiro đang mỉm cười nhìn xuống mình.

“… Mokkun?”

Kinh ngạc hỏi lại một câu, Masahiro tỏ vẻ “đương nhiên” rồi vươn tay.

Bị ôm lên, Guren mới nhận ra, lúc này mình đã biến thành một con mononoke nho nhỏ màu trắng.

Sờ sờ đầu Mokkun, Masahiro nhìn khắp xung quanh một vòng.

“Nơi này lạnh thật đó. Lại tối đen, và rất tịch mịch nữa, mình nhanh lên trở về đi ~”

“… Trở về nơi nào?”

Nghe giọng nói đông cứng của Mokkun, Masahiro giật mình mở to hai mắt.

“Đương nhiên là về nhà rồi ~… A a, nhưng mà…” Masahiro lập tức ôm Mokkun lên vai mình, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Mokkun.

“Mokkun ấm áp như vậy, không trở về liền chắc cũng không sao…”

Mokkun nín thở, ngạc nhiên. Ấm áp? Ai?

Dối trá. Touda là một tồn tại lạnh lẽo, khủng bố. Một mình một chỗ là tốt nhất.

Tiếp theo, Masahiro hơi lắp bắp kinh hãi, cười khổ.

“Cậu đang nói gì chứ… A a, lại bày ra vẻ mặt đau khổ này… Cậu khờ quá đi, khi nào đau khổ nói ra không phải tốt hơn sao?”

Tớ sẽ lắng nghe cậu nói hết thảy.

Cho nên, cùng nhau trở về đi. Bởi vì nơi này vừa tối tăm, lại lạnh lẽo như vậy, ở một mình sẽ rất cô đơn đi? Cậu khờ thật đó. Chẳng phải tớ đã nói là có tớ ở đây sao? Chẳng phải tớ đã nói là cậu không đơn độc đâu sao? Chẳng phải cậu cũng nói vậy sao?

Cho nên, Guren…

Mau tới đây, mình cùng nhau trở về đi ——

※※※※※

Seimei ra lệnh cho các thần tướng đứng quanh cột lửa, hai tay kết ấn, nhưng tự nhiên ngừng lại, sững người.

“… Cái gì?”

Ngọn lửa kịch liệt dần ổn định lại trước cặp mắt kinh ngạc cực kỳ của bao người, rồi đột nhiên biến mất.

Trên sân, chỉ còn hai đứa trẻ ngã vào nhau bất động và một con mononoke lông trắng cũng đang nằm im.

“Masahiro!”

Seimei chạy đến bên cháu trai mình, ôm cậu bé lên, nhưng Masahiro chỉ còn thoi thóp thở. Ngực nhuộm đầy máu tươi, vết thương bị đâm xuyên vẫn trào máu không ngừng. 

Các thần tướng vây quanh Masahiro và Mokkun, một câu cũng nói không nên lời.

Rốt cuộc là ai trấn an được Touda?

Trước kia, khi Touda mất khống chế, tất cả thần tướng đều phải dốc hết sức lực mới ngăn lại được.

Seimei cái gì cũng chưa làm, họ đương nhiên cũng chưa ra tay.

Chẳng lẽ…

Seiryuu nhìn không chớp mắt vào gương mặt tái nhợt, chỉ còn vài hơi thở mỏng manh của Masahiro.

Là đứa nhỏ này sao? Lúc hấp hối thế này mà vẫn ngăn Touda lại được…

Bộ kariginu của Masahiro thấm đẫm máu tươi, cánh tay rũ xuống lạnh ngắc.

“Masahiro…!” Trái tim của Seimei như đông lại. Có lẽ đã hộc máu hơi nhiều, khóe miệng còn vết máu đọng lại.

Đã quá muộn. Nếu là người bình thường, lúc này nhất định sẽ từ bỏ.

Nhưng Seimei là âm dương sư có một không hai trên đời, sao có thể để người nối nghiệp duy nhất của mình, cháu trai mình thương yêu nhất chết ở đây!

“Cho dù phải trả giá bằng tính mạng của mình, ông cũng sẽ không để con phải chết…!”

“Seimei!”

Rikugou lớn tiếng kêu lên. Tenkō lấy tay che miệng, thút thít than khóc. Đôi mắt Seiryuu lộ vẻ khiển trách, Byakko đang muốn nói gì đó, nhưng lập tức bị ánh mắt của Seimei áp đảo, trầm mặc không lên tiếng.

Đúng lúc này.

“Thì ra là thế… Giải phóng cho ta, chính là đứa nhỏ này sao…” Thần khí trang nghiêm bỗng xuất hiện trên không.

Seimei và các thần tướng ngẩng đầu, giật mình mở to mắt.

Một con rồng lớn màu bạc đang cuộn mình giữa không trung, nhìn xuống bọn họ.

“Nhìn qua còn trẻ con thật… Chết đi ở đây như thế thật quá đáng tiếc…”

Thân hình thon dài của Long Thần xoay quanh, móng vuốt của thần giơ một viên ngọc lên cao ngang đầu.

“Đây là món quà cảm tạ vì đã đánh nát trói buộc, giải phóng cho ta. Ta sẽ đem từ bi ban cho các ngươi…”

Viên ngọc lóng lánh ánh sáng. Những tia sáng tỏa ra, buông xuống trên người Masahiro, vây quanh cậu lại.

Takaokami no Kami cứ thế mà bay về phía không trung, rồi biến mất sau đám mây…

Masahiro nằm trong vòng tay của Seimei hơi cử động một chút. Seimei cúi xuống nhìn, chỉ thấy trên mặt cháu mình cuối cùng cũng đỡ nhợt nhạt.

Vây mà được cả thần của Kifune ra tay giúp đỡ, có lẽ còn có thể thay đổi quỹ đạo vận mệnh một cách mạnh mẽ.

“…!” Seimei cúi đầu, giọng nghẹn ngào.

Làn gió đêm mát lạnh của Kifune lướt qua, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng của ông lão đang ôm chặt đứa cháu bé bỏng của mình. 

Ẩn nấp sâu trong lòng đất, Kyuki nhận ra kế hoạch của Gaku và Shun đã hoàn toàn thất bại.

“… Đúng là lũ vô dụng!”

Chỉ nói mấy từ này rồi Kyuki lại nhắm mắt lần nữa.

Vì vết thương không thể lành này, yêu lực của Kyuki đang từ từ suy yếu.

Nếu không nhanh lên cướp lấy máu thịt của Fujiwara no Akiko…

Chướng khí ô nhiễm Kifune biến mất. Phải tìm chỗ ẩn nấp mới nữa.

Nhưng cũng không cần gấp vậy. Thần của ngọn núi này tạm thời sẽ không trở về đâu.

Không sai, trước khi Kyuki rời đi, cho dù thần muốn về cũng về không được.

Kyuki nhắm mắt lại. Xung quanh nó, nằm la liệt xác chết của đám yêu quái thuộc hạ.

“Chả bõ nhét kẽ răng.” Kyuki ngạo nghễ nói, rồi nhe răng táp vào phần đầu của con yêu quái đã bị đánh đến nát nhừ, chậm rãi nhấm nuốt, xé xác nó.


Takaokami no Kami (dạng rồng):


~ Công ty Cổ phần Acecook Việt Nam ~

1. Mì ly Modern Lẩu Thái Tôm

2. Mì ly Handy Hảo Hảo Tôm Chua Cay

3. Mì Udon trộn Sưki Sưki vị Bò Xốt Teriyaki

4. Mì SiuKay Hải Sản

5. Mì Hảo Hảo Tôm Chua Cay

6. Mì Hảo Hảo Sa Tế Hành Tím

7. Mì Hảo Hảo Gà Vàng

8. Mì Hảo Hảo Sườn Heo Tỏi Phi

9. Mì Hảo Hảo Chay Rau Nấm

10. Mì Hảo Hảo Xào vị Tôm Hành

11. Mì Hảo 100 Tôm Chua Cay

12. Mì Lẩu Thái Hương Vị Tôm – Thế Giới Mì

13. Mì Maxkay Hải Sản

14. Mì Maxkay Kim Chi

15. Bún Giò Heo Hằng Nga

16. Mì Đệ Nhất Thịt Bằm

17. Phở trộn Thập Cẩm Cay Đệ Nhất

18. Phở Bò Đệ Nhất

19. Phở Gà Lá Chanh Đệ Nhất

20. Phở Nghêu Chua Cay Đệ Nhất

21. Miến Phú Hương Sườn Heo

22. Miến Phú Hương Thịt Bằm

23. Miến Phú Hương Lẩu Thái Tôm

24. Miến Phú Hương Trộn Vị Bò Chua Ngọt

25. Hủ Tiếu Nam Vang Nhịp Sống

~ Chương 11 ~

Đền chính có một cánh cửa nhỏ và được bức tường màu đỏ thắm bao bọc, cùng lớp kết giới càng thêm kiên cố. Hơn nữa, đền chính này nằm ở chỗ sâu nhất trong toàn khu đền thờ, vị thần được thờ phụng ở đây là Takaokami no Kami.

Takaokami no Kami bị đám yêu quái này phong ấn. Nếu chỉ lo cứu Akiko mà không cởi bỏ phong ấn trói buộc Takaokami no Kami, quốc gia này sẽ không bao giờ mưa nữa.

Con đường dẫn đến đền chính vừa hẹp vừa dài, hai bên đường là dãy đèn lồng đỏ thắm treo song song, bên trong lấp lóa ánh lửa. 

Nhờ thế mà có thể thấy rõ đường đi.

Masahiro vừa thở dốc vừa guồng chân chạy. Cố chịu đựng cơn đau trầm trọng từ xương thịt khắp người. Cứ như chỉ cần thở phào một hơi là đầu gối sẽ sụp xuống.

Masahiro đã gần như kiệt sức khi muốn cứu Keiko, giờ đang gắng gượng hết mình để chạy thật nhanh.

Guren ẩn thân bám sát theo sau cậu.

Masahiro ngẩng đầu, nhìn xuyên qua những cây sam trùng trùng điệp điệp, thấy một cây cột đen nhánh, còn tối đen hơn cả trời đêm, kéo dài đến tận bầu trời.

“Đó là…!”

Dưới đó chắc là đền chính. Rất gần.

Yêu khí dần dần trở nên nồng nặc, và nặng nề. Không thể hít thở, yêu khí như đang hòa nhịp với chướng khí, toàn thân đau quá.

Loáng thoáng thấy cổng lớn của đền chính. Còn có đám yêu quái tụ tập ở trước cửa cùng với những bóng người đang giằng co với chúng. Bốn phía thần khí nhộn nhạo. Họ là thần tướng.

Masahiro đi vào trước đền chính, chăm chú nhìn các thần tướng đang bị yêu quái cản đường. Người đầu tiên là người mà cậu từng thấy qua.

“Anh là… Seiryuu…”

“Đừng có cần tùy tiện kêu tên ta, cái thằng nhóc âm dương sư hữu danh vô thực!”

Nhìn ánh mắt lạnh băng của Seiryuu, Masahiro nhíu mày.

Lúc này, các yêu quái cùng nhau phóng về phía họ. Các thần tướng ra tay nghênh địch, thần khí tức thì bùng nổ, thổi quét khắp nơi.

Masahiro lui về phía sau một bước, giơ tay cao lên, nhìn qua kẽ hở giữa các yêu quái đến sân trong của đền.

Akiko đang nằm ở đó.

Đôi mắt cũng không nhúc nhích. Cậu bắt đầu run rẩy.

Chiếc áo trắng trước ngực Akiko bị nhuộm sẫm màu. Đó là…

“Chẳng lẽ, chẳng lẽ…!”

Sau một khoảnh khắc ngạc nhiên, Masahiro trở nên cuồng loạn. Không kịp rồi sao? Akiko đã chết dưới nanh vuốt của Kyuki sao?

Tớ đã hứa sẽ bảo vệ cậu. Tớ đã nói rồi… Nhưng giờ lại…

“Akiko ——!”

Guren túm lấy Masahiro, lúc này cậu đang định bất chấp tất cả mà lao vào trong bầy yêu quái.

“Guren! Mau tránh ra! Akiko cô ấy…!”

“Thật khó coi! Akiko còn sống. Có chút chuyện như vậy mà ngươi cũng chẳng biết sao?”

Nghe Seiryuu nói với vẻ khinh miệt, Masahiro đột nhiên ngưng giãy giụa.

“… Còn sống…”

“Nói không sai. Nhưng là, nhóc con… Đó chỉ là vấn đề thời gian mà thôi…”

Masahiro đột nhiên ngẩng đầu lên.

Shun đang đứng trên cửa. Tròng mắt sáng lóng lánh, như hai ngọn lửa căm hận đang thiêu đốt, nhìn chằm chằm Masahiro, như thể muốn xuyên thủng cậu. “Thằng nhóc đạo sĩ dám trở ngại chủ nhân của ta, không biết tự lượng sức mình… Ta phải xé xác ngươi ngay đây!”

Tiếng rít gào phẫn nộ như tiếng chim hộc. Yêu khí của Shun xông thẳng lên trời, như đám mây đen. Yêu khí xám xịt xẻ đôi tầng mây, rồi ầm ầm chém xuống mặt đất.

Các thần tướng lập tức bay đi tránh né. Masahiro phản ứng không kịp, được Guren bế lên cao.

Bọn quái vật áp sát họ. Cây đinh ba lửa lần nữa xuất hiện trong tay Guren. Mũi nhọn chợt lóe lên, những ngọn lửa hóa thành các mảnh nhỏ rơi xuống như mưa, vết thương của bọn yêu quái bị thiêu đốt, chúng tức thì ngã xuống hàng loạt.

Seiryuu giật mình trừng mắt. Anh chưa từng thấy Touda dùng đinh ba bao giờ. Touda lúc nào cũng lạnh lùng đem mọi thứ đều thiêu rụi trong chớp mắt bằng địa ngục nghiệp hỏa. Hơn nữa, các thần tướng luôn sẽ ở một bên cau mày, để xem khi nào ngọn lửa kịch liệt này sẽ mất khống chế.

Ngọn lửa địa ngục đốt sạch hết thảy, hủy diệt tất cả mọi thứ mà không chút đắn đo. Đó là ngọn lửa chỉ mang đến tử vong.

Masahiro rời khỏi tay Guren, kết kiếm ấn, phác họa một ngôi sao năm cánh trong không trung. Các yêu quái ập vào trước mặt cùng bị đẩy văng ra ngoài.

“Cấm!”

Masahiro gào lên giận dữ, vẽ một chữ lên mặt đất, dựng một bức tường linh khí, chặn lại lũ yêu quái. Sau đó, cậu rút một lá bùa từ trong lòng ngực, hít một hơi rồi kêu lên.

“Phá liệt!” (ND: nghĩa là tan vỡ)

Lá bùa tỏa ra ánh sáng trắng, hóa thành hình dạng mãnh thú. Shikigami của Masahiro xua tan các yêu quái nhưng khi đụng vào cột chướng khí nồng nặc đó, liền tan biến ngay tức khắc.

Shun đậu trên cánh cửa đỏ cười nhạo.

“Vô dụng! Vô dụng! Đạo sĩ trình độ như ngươi làm sao chống lại được bọn ta!”

Masahiro giận đến nghiến răng. Sức mạnh của mình còn chưa đủ.

Đột nhiên, hai đầu gối của cậu nhũn ra, quỵ xuống. Đầu óc choáng váng, tầm mắt dần dần mơ hồ.

Guren hoảng hốt, cuống quýt chạy đến bên Masahiro.

“Masahiro!”

“Không… Không sao…”

Masahiro miễn cưỡng gượng người lên, nhưng lập tức lảo đảo ngã về phía trước.

Âm dương thuật sẽ tiêu hao thể lực của người làm phép. Hơn nữa, nếu người làm phép càng không thành thục, tiêu hao lại càng nhiều. Không chỉ vậy, phép thuật càng mạnh thì tiêu hao cũng càng lớn. 

Seiryuu bực bội tặc lưỡi. 

“Đừng có ở đây vướng víu, mau xéo đi! Thật chướng mắt!”

Seiryuu đẩy Masahiro ra, tiếp tục đánh nhau với các yêu quái.

Masahiro bị đẩy một cái, loạng choạng ngã ra sau. Được Guren vịn lại, cậu tức giận trừng mắt nhìn Seiryuu.

“Anh làm gì vậy!”

“Im miệng! Thằng nhóc vô dụng y như Touda!”

Thật quá đáng. Tenkō và Suzaku nãy giờ vẫn không nói gì, đều đưa mắt tỏ vẻ chỉ trích Seiryuu, nhưng Seiryuu chẳng buồn để ý.

Tên đạo sĩ đáng ghét đó yếu ớt quá. Nhận ra điều này, bọn yêu quái bao vay lại, nhào về phía Masahiro. Bầy rắn lửa của Guren bốc cháy, bao bọc lấy Masahiro, địa ngục nghiệp hỏa thiêu rụi hết thảy bọn chúng thành tro tàn.

Bọn yêu quái lăn lộn khắp nơi, từng con một bỏ mạng trong ngọn lửa phừng phừng cháy. Xác chết cháy đen chồng chất như núi, nhưng vẫn chúng vẫn không ngừng lao qua núi xác của đồng bọn mà đánh về phía này.

Liên miên không dứt. Rốt cuộc ở đây tụ tập bao nhiêu yêu quái cơ chứ? Rốt cuộc có bao nhiêu yêu quái nước ngoài đã xâm nhập quốc gia này?

“Tránh ra!”

Guren hét lên giận dữ, đinh ba lóe lên, cánh tay quái vật vươn về phía Masahiro bị chém đứt ngay tức khắc rồi bốc cháy.

Ở một bên đem này hết thảy thu hết đáy mắt Seiryuu không cấm nhíu nhíu mày.

“Không đúng…”

Seiryuu hừ lạnh. Đó cũng không phải sức mạnh thật sự của Touda. Ngọn lửa mức này, ngay cả Hỏa tướng Suzaku cũng có thể làm được bình thường..

Touda là kẻ mạnh nhất trong mười hai thần tướng, với thần khí khổng lồ và mãnh liệt vô cùng, chỉ cần địa ngục nghiệp hỏa chạm đến, bất cứ thứ gì trên mặt đất cũng sẽ tan biến. Mấy con rắn lửa bé nhỏ như này bất quá chỉ là trò đùa. 

Và điều này càng khiến Seiryuu thêm phẫn nộ.

Thằng nhóc vô dụng thế này, mà tên khốn Touda còn tình nguyện diễn trò chung với nó. Phản bội Seimei, phụ lòng trông mong của Seimei, còn dám khoác lác nói sẽ là người kế thừa Seimei.

“…Khoác lác quá mức rồi!”

Phẫn nộ ném lại câu nói này xong, Seiryuu ra tay đập nát bọn yêu quái đang chen nhau lao đến. Thịt vụn văng khắp nơi, lũ yêu quái không chịu nổi trước cách biệt quá lớn về sức mạnh và rơi thẳng xuống đất. Mặt đất bị đào xuống một cái hố to, bụi đất bay mù mịt, lồng đèn cũng bị đánh tan nát. Hàng cây sam thì như bị bão táp quét qua, lần lượt đổ rạp xuống. 

Nhìn thấy hết thảy Masahiro tức giận vô cùng.

“Seiryuu! Tuy tôi không biết anh tại sao lại nóng nảy như vậy, nhưng cũng đừng trút giận lung tung chứ!”

Không thể tự mình đứng lên, Masahiro ôm lấy cánh tay của Guren mà nói tiếp.

“Còn nữa! Tôi cũng không biết anh với Guren là như thế nào, nhưng cũng đừng có lúc nào cũng đối chọi gay gắt với chúng tôi như vậy! Tôi đúng là chưa thành thục, gà mờ, lại không đủ tiềm năng để làm âm dương sư, nhưng giờ cũng không phải là lúc nói mấy chuyện này, đồ ngốc!”

Trút hết cơn buồn bực trong lòng ra, Masahiro ngẩng đầu nhìn lên Shun.

Chính nó đang chỉ huy đông đảo yêu quái. Chỉ cần đánh bại nó, sẽ có thể giải trừ khống chế của nó.

“…Tên kia để tôi đối phó. Các thần tướng, bọn còn lại giao cho các ngươi!”

“Đừng có giỡn mặt!”

Nghe Masahiro nói, Shun ngạo mạn cười nhạo.

“Thú vị, thật quá thú vị! Vậy để ta xem ngươi đến tột cùng có thể làm được cái gì đi!”

Rời khỏi tay Guren, hai chân của Masahiro ra sức đạp vững trên mặt đất. Guren dẫn đầu, Tenkō và Suzaku, cùng với Rikugou mới hiện thân sau khi nhận lệnh của Seimei, đều bảo vệ xung quanh Masahiro, ngăn cản các yêu quái công kích.

Cảm nhận được ánh mắt lạnh như băng của Seiryuu, nhưng Masahiro không buồn để ý, kết ấn đấu với Shun.

“Nam vô a khắc tát ân mang tháp ba tháp nam, già la ân khả hi ba lí nha cáp lạt cáp tháp tựu sất lạp mạ nha sách oa ca!” (ND: đọc thần chú)

Linh lực mà Masahiro phóng ra rất nhạy bén, lạnh lẽo và sắc sảo vô cùng. Hệt như Seimei tuổi trẻ khi thu phục mười hai thần tướng làm Shikigami của mình vậy.

“Ân na ô cật hạ tháp na lí thập tháp ách y, y đạt đặc tháp ma khoa đặc y tháp…” (ND: thần chú)

Không gian như đang rung động. Thần khi của núi Kifune bị yêu quái phong ấn và bị chướng khi vấy bẩn giờ bắt đầu chấn động kịch liệt.

Đứng trước mặt Seiryuu, Masahiro nhắm mắt chuyên tâm tụng niệm.

Hỡi vị thần của Kifune, Long Thần chưởng quản nguồn nước, với linh khí mãnh liệt của Người, xin hãy ban cho con sức mạnh để cởi bỏ lời nguyền trói buộc và xua chướng khí trên mảnh đất này.

“Na ô mạ khố tát ân mạ ngô tháp ba tháp mang, nam đa cáp na ô ân đa sách oa ca!” (ND: thần chú)

Một cơn lốc linh khí xuất hiện, mang tất cả hơi nước xung quanh Masahiro cuốn lên trời cao, đánh về phía Shun.

“Cái gì…!?”

Cặp mắt của Shun thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Sức mạnh này đáng sợ biết bao. Đây là sức mạnh vốn có của ngọn núi này.

—— Nhưng…

Mắt của nó trở nên hung tàn.

“Vẫn còn chưa đủ đâu…”

Shun giang cánh, một luồng yêu khí khổng lồ đón đánh lốc xoáy hơi nước. Tiếng va chạm vang vọng khắp núi. 

“Còn tưởng là ngươi có thể gãi ngứa cho ta thêm một chút chứ, không nổi rồi sao?”

Sức mạnh của Shun đánh ngược cơn lốc xoáy về, thần khí của Kifune cứ thế nện thẳng vào người Masahiro.

“Oa ——!!”

Masahiro phải chịu một đòn nghiêm trọng, cả người bị đụng bay ra ngoài. Tuy Guren đã đỡ cậu lại ngay tức thì, nhưng vẫn không chịu nổi, cả hai lập tức văng vào thân cây. “Rầm” một tiếng, thân cây lập tức gãy làm đôi.

“Ô oa…!”

Cơn đau khủng khiếp lan khắp lưng của Guren, thế nhưng anh vẫn ôm chặt Masahiro trượt xuống dưới. Cắn răng chịu đựng đau đớn, Guren khẽ lay Masahiro.

“Masahiro…!”

Masahiro kiệt sức, hai mắt nhắm nghiền. Cũng khó trách, thân hình cậu đã trực tiếp chịu đựng luồng sức mạnh bắn ngược lại này.

“Đúng là chỉ có cái miệng thôi…”

Seiryuu lạnh nhạt nói, rồi chẳng buồn nhìn Masahiro hay Guren nữa. Kẻ vô dụng sẽ không có giá trị.

—— Masahiro, Masahiro…

Là giọng nói. Một giọng nói khiến người hoài niệm…

—— Con nhớ nhanh thật đó ~

Giọng nói thật dịu dàng. Là giọng nói mà mình thích nhất.

“Nhưng mà, dù sao cũng sẽ có lúc mình không tài nào đối phó nổi nha. Lúc đó phải làm sao bây giờ?”

—— Lúc đó, con hãy cầu nguyện thần linh đi ~~~~~

“Người ta rõ ràng đã cầu nguyện rồi, mà cũng không được a ~~~~”

—— Vậy sao. Vậy thì ~~~~~

Masahiro chậm rãi mở mắt.

Con sắp không trụ nổi rồi, ông nội. Những lúc đó phải làm sao mới tốt đây ~~~~~?

“Con phải thành tâm cầu nguyện một lần nữa ~~~~~~”

“Masahiro?”

Guren ngạc nhiên hỏi thăm, Masahiro nằm trong vòng tay anh, ngơ ngác nhìn phương xa.

“Masahiro, cậu sao vậy!”

Guren hỏi dồn dập. Nhưng giờ văng vẳng bên tai Masahiro, cũng không phải giọng nói của Guren, mà là của một người khác, khiến cậu chìm vào hồi ức, đó là giọng nói đã luôn dạy dỗ cậu vô số điều quan trọng. 

“Còn nữa nha. Vì là Masahiro, nên ông mới dạy thôi đó ~~~~”

Masahiro chậm rãi đứng lên, môi mấp máy.

“~~~~ A ~~~~ Những gì tự do tự tại ~~~ Những gì tỏa sáng lóng lánh ~~~” (ND: thần chú)

Trong ánh sáng rực rỡ mà bao dung, tuy bị ngược sáng nên không nhìn rõ mặt người đó, nhưng cậu biết, người đó đang mỉm cười bình tĩnh.

“Nếu dùng cách nào cũng không được, vậy thì con dùng ngôn ngữ của quốc gia này để cầu nguyện đi.”

Tại sao vậy? Có gì khác nhau đâu chứ?

Đúng là vậy thật. Nhưng là, Masahiro à ~~~~~~ Nếu con cầu nguyện bằng tiếng của nhà Đường, cho dù thần linh quốc gia này nghe thấy, Người ít nhiều gì cũng sẽ có chút do dự đi ~~~~?

“Chúng Phật quy y —— trừ tai tinh tú ~~~” (ND: niệm thần chú)

Seiryuu loáng thoáng nghe tiếng chú văn truyền đến, quay đầu lại.

Masahiro vừa ngâm tụng thần chú vừa đứng lên, nhưng đôi mắt cậu lại như đang dõi về một nơi xa xăm. 

“Thật ngu xuẩn! Kết quả chẳng phải sẽ chẳng khác gì sao ~~~~~!”

Còn chưa dứt lời, Seiryuu liền hít một hơi lạnh. Luồng thần khí sôi trào đang dần dần xuất hiện ở đây rốt cuộc là sao?

Shun ở trên cao nhìn xuống Masahiro, cho rằng đây chỉ là lần cuối mà Masahiro giãy giụa. Nhưng vẻ mặt của nó chậm rãi biến đổi. Không lâu sau, ánh mắt nó bắt đầu hiện ra vẻ chật vật.

“Này ~~~~ đây là ~~~~~!”

Sức mạnh này quả là một trời một vực so với hồi nãy. Sức mạnh lớn lao như thế rốt cuộc đến từ đâu!

Masahiro cũng không kết đao ấn như lúc nãy, mà kết bất động mật ấn.

Đông phương Hàng Tam Thế Dạ Xoa Minh Vương, Tây phương Đại Uy Đức Dạ Xoa Minh Vương, Nam phương Quân Đồ Lợi Dạ Xoa Minh Vương, Bắc phương Kim Cương Dạ Xoa Minh Vương.”

Đôi mắt màu vàng kim của Guren sáng rực. Seiryuu ngạc nhiên nhìn Masahiro. Những thần tướng khác cũng bị sức mạnh to lớn mà thiếu niên mới mười ba tuổi này thả ra làm cho sợ ngây người.

“Áp đảo đi! Tinh lọc đi! Phá tan đi! Đánh nát xiềng xích trói buộc, xuất hiện đi…!”

Masahiro hô lên trước đất trời.

“—— Takaokami no Kami!”

Tiếng gầm rú mãnh liệt vang lên từ sâu trong lòng đất Kifune.

Sức mạnh của ngọn núi thiêng này xé nát phong ấn, tụ hợp lại rồi đánh thẳng về phía Shun.

“Không thể nào ——!”

Tiếng kêu thảm thiết của Shun bị lốc xoáy thần khí khổng lồ nuốt trọn, thân hình cũng theo đó tan biến. Vô số yêu quái đang bao vây Masahiro và các thần tướng cũng tan thành hư không.


~ Chương 10 ~

Masahiro dốc hết sức để cất bước trên đường núi, thấy ẩn hiện trong bóng đêm ánh đèn dầu mỏng manh.

“… Gì vậy ta?”

Nhìn chằm chằm một hồi, cậu rốt cuộc thấy rõ ràng một gian nhà nhỏ đứng lặng bên kia.

“Đó là Xã vụ sở của Kifune đi?” (ND: Xã vụ sở như văn phòng tiếp khách của đền thờ)

Mokkun vừa dứt lời, liền cảm nhận được trong đó có người đi ra.

Đèn lồng đá quanh Xã vụ sở được thắp sáng lên.

Masahiro chợt nghĩ, Kifune hẳn có Cung tư và Thần quan quản lý, nên thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng lập tức lại thấy khả nghi vô cùng.

Bóng người từ trong phòng đi ra, đứng lặng bên cây đèn lồng đá, không nhúc nhích, tựa như đang quan sát bên này. 

Masahiro cảm thấy nghi hoặc, không thể nào giải thích được.

Giả sử đây là viên chức giữ đền, chẳng lẽ ông ta không cảm nhận được Kifune gặp chuyện, không nhận ra luồng yêu khí dày đặc vấy bẩn ngọn núi thiêng này?

Không thể nào!

Masahiro căng thẳng bước đi trên đường dẫn vào Xã vụ sở.

Một ông lão mặc bộ áo trắng như chiếc chăn bông cùng một trung niên đang nhìn chằm chằm Masahiro. Masahiro không khỏi rùng mình.

Sao hai người này lại không nói không rằng, ở trong bóng đêm đen kịt, lẳng lặng nhìn mình cơ chứ?

Ông lão đó chắc là Cung tư. Tóc bạc trắng, nếp nhăn đầy mặt, lạnh nhạt nhìn Masahiro, bình thản một cách kỳ lạ.

Masahiro dừng lại, hơi bước chân phải ra.

“Xin chào Cung tư của Kifune…”

Không ai đáp lại lời thăm hỏi của mình. Masahiro càng lúc càng thêm nghi vấn.

Thần quan đứng sau Cung tư bước lên phía trước, vỗ tay một cái rồi nở nụ cười.

“… Giờ giấc này rồi, có chuyện gì sao?”

Nghe câu hỏi trầm ổn của Thần quan, Masahiro trả lời.

“Vì tôi hoài nghi có yêu quái ẩn núp ở đây… Tôi đã bám theo một trong số chúng chạy vào nơi này.”

“Ở Kifune này?”

Thần quan và Cung tư liếc nhìn nhau, không khỏi bật cười, sau đó đi qua chỗ Masahiro.

“Tuy nói vậy có thể hơi thất lễ, nhưng nếu có bất kỳ chuyện gì xảy ra ở ngọn núi này, chúng ta đã sớm báo cáo lên đại nội. Có chuyện gì làm ngươi để ý như vậy?”

Thần quan bình tĩnh hỏi. Nỗi căng thẳng còn chưa tiêu tan, Masahiro cảnh giác, giữ khoảng cách và  trả lời.

“Ngài Cung tư không cảm thấy có chỗ nào lạ sao?”

“Đúng vậy, giống bình thường thôi.”

Lúc này, Mokkun đứng cạnh cậu chậm rãi lui về sau, hơi híp mắt.

“—— Masahiro, có chút kỳ quái.”

Thấp giọng nói cho Masahiro vừa đủ nghe, Mokkun tiếp tục.

“Hai người đó… Chưa chớp mắt qua lần nào.”

Nghe Mokkun nói, Masahiro hít một hơi lạnh.

Đôi mắt của Mokkun dù ở trong bóng tối cũng có thể nhìn rõ mọi thứ. So với Masahiro, kể cả dùng phép thuật để nhìn trong bóng đêm, thì cũng hơn nhiều lắm, cả một chi tiết nhỏ xíu đều không qua mắt Mokkun được. Masahiro chỉ có thể mơ hồ phân biệt biểu cảm của bọn họ mà thôi, nên cũng không chú ý điểm này.

Để di động linh hoạt bất kỳ lúc nào, Masahiro và Mokkun lẳng lặng thay đổi trọng tâm cơ thể.

Thần quan và Cung tư chậm rãi đi về bên này, tay phải giấu sau lưng  vẫn luôn nắm một vật rất nhỏ.

“Là quái vật xứ khác sao…”

Masahiro và Mokkun chạy lên triền núi nghiêng nghiêng. Vừa chạy vừa lướt nhìn về phía sau, chỉ thấy Thần quan rút ra một thanh đại đao và xách đao đuổi theo Masahiro.

Bên tai chỉ có tiếng gió rả rích. Một vật xẹt ngang mặt, thân cây sam vang lên “phập” một tiếng, một mũi tên đã bay lại đây.

“Là Cung tư! Hắn điên sao!”

Mokkun kêu lên, Masahiro run rẩy cả người. Cách xa như vậy, mà lão Cung tư bắn tên cắm sâu vào thân cây, sức mạnh thật đáng sợ!

Lúc này, tiếng bước chân sau lưng đột nhiên biến mất. Cành cây sam trên đầu như bị quét ngang hết thảy, chỉ trong nháy mắt, một trận mưa lá đổ ào xuống.

Thần quan cầm đại đao, lấy tay gạt lá cây, nhảy xuống trước mặt Masahiro.

Mũi đao chỉ thẳng Masahiro, Thần quan dần dần rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

Con người không thể làm được động tác này, chẳng lẽ là bị nhập rồi?

Masahiro dừng lại, chăm chú quan sát Thần quan, rồi chậm rãi lùi lại.

Trên đường núi trải đầy lá sam, vang lên tiếng giẫm đạp sột soạt, có lẽ là Cung tư, mang theo cung tên, đang tiếng đến từ đằng sau.

Mokkun bảo vệ sau lưng Masahiro, trừng mắt nhìn Cung tư, đôi mắt lập loè, cả người phát ra luồng sức mạnh đỏ rực.

Thấy điều này Masahiro lo lắng kêu lên.

“Mokkun, đừng!”

Mokkun gần như sắp đánh thẳng tới Cung tư đã vội vàng dừng lại, quay đầu nhìn Masahiro. Lá sam và bụi đất bay tứ tung khắp nơi.

“Tại sao!”

“Không thể làm họ bị thương! Bọn họ đều bị khống chế…!”

Không thở dốc, cũng không chớp mắt, Thần quan và Cung tư lãnh đạm bước từng bước tới gần Masahiro. Bị yêu khí dày đặc cắn nuốt, bọn họ đã không còn tỉnh táo.

“Chỉ cần cởi bỏ phép thuật khống chế là họ sẽ bình thường lại thôi. Dù sao đi nữa cũng không thể tổn thương nhân loại!”

“Giờ là lúc để lo mấy chuyện này sao! Không đánh trả sẽ bị giết luôn không chừng!”

“Sao lại chết ở đây được chứ!”

Masahiro lập tức nổi giận cãi lại, hai tay kết ấn.

“Bọn ta phải cứu lại Akiko! Không có thời gian ở đây chơi với mấy người!”

Đột nhiên, ngực cậu đau nhói.

—— Masahiro, vậy có thật sự ổn không? Âm dương thuật không thể dùng để tấn công  nhân loại đâu…

Từ nhỏ đã được dạy dỗ như thế. Không thể dùng Cửu tự chân ngôn đối phó con người, không thể kết kiếm ấn tấn công nhân loại. Nếu ai có thực lực mà làm những điều này, đối phương sẽ bị trọng thương, tệ nhất là còn có thể mất mạng. 

Nhưng nếu không đánh trả, mình sẽ bị giết chết. Thần quan và Cung tư đầu óc đều u mê cả rồi, dù sau này phục hồi lại, cũng sẽ không nhớ rõ mình đã làm những gì.

Không thể dùng âm dương thuật tổn thương người khác nha…

Masahiro đột nhiên cắn chặt môi, nhìn về phía thần quan.

Ông nội, rất xin lỗi. Con không thể vâng theo những gì ông dạy bảo, giờ không chống trả sẽ bị đánh bại.

“Masahiro!”

Giọng nói của Mokkun đầy vẻ trách cứ.

“Chính cậu nói đừng làm người khác bị thương! Mà cậu lại…”

“Mokkun…!”

Cắt ngang lời Mokkun, Masahiro kêu lên.

“Mokkun không thể làm nhân loại bị thương!”

Hơn nữa, mình nhất định sẽ không để Mokkun vì bảo vệ mình mà thương tổn người khác!

“Na ô mạ khốc tang đát ba tháp nam, khách lạp khoa tân ba lí nha cáp lạp cáp tháp tửu xích lạp mạ nha sách oa ca!” (ND: đọc thần chú)

Cả người Masahiro bộc phát linh lực, hóa làm lưỡi dao gió, phóng thẳng về phía Thần quan.

Mặt Thần quan lập tức xuất hiện mấy vết xước. Làn da tức thời bong tróc, lộ ra vật thể cứng ngắc ở dưới. 

“Cái gì…!?”

Masahiro có chút hoài nghi hai mắt của mình.

Nửa dưới khuôn mặt, làn da từng chút một bong ra, cái miệng bẹp dúm của Thần quan nhếch lên  cười.

Một mũi tên bay vèo tới, cắm bên chân Masahiro. Mokkun đánh văng tất cả những mũi tên đang liên tiếp bay đến, vừa giẫm đạp vừa nhảy ra ngoài.

Móng vuốt của Mokkun xẹt qua Cung tư đang giương cung, xé rách lớp da của lão. Lớp da tróc thêm ra, thịt dưới da đã chuyển thành màu đen.

Cung tư kéo da xuống, khóe miệng cười cười.

Cặp mắt chưa từng chớp một mảnh vẩn đục.

“Chẳng lẽ… Hai người bọn họ đã…”

Thừa lúc không ai lưu ý, Thần quan và Cung tư bảo vệ Kifune đã bị quái vật xứ khác giết hại, và thay thế. Vì đó, dù cho Kifune đã xảy ra bao nhiêu chuyện long trời lở đất, cũng sẽ không ai đến thông báo. Thông thường, nếu không có gì chuyện gì quan trọng thì sẽ không có sứ giả đến Kifune. Dù mùa hè sẽ có con em quý tộc đến Kifune hoặc Kurama tránh nóng, nhưng chỉ cần giả vờ như không có việc gì xảy ra, cũng không ai có thể phát hiện.

“—— Thì ra là thế, vậy bọn ta sẽ không cần nương tay nữa.”

Sau lưng Masahiro bộc phát luồng thần khí khổng lồ.

Làn gió nóng rực thổi tung đuôi tóc của Masahiro. Ngay sau đó, một con rắn lớn màu đỏ thẫm bay qua bên người cậu, uốn lượn phóng về phía trước.

Ngọn lửa của Guren lao thẳng về vị Thần quan đã mất này, biến thành một quả cầu lửa. Sau khi thiêu rụi hết thảy, ngọn lửa biến mất không tiếng động.

Một tiếng thét chói tai khó có thể diễn tả đâm vào tai Masahiro. Cậu quay đầu nhìn lại, Guren đang nắm lấy đầu của con yêu quái giả dạng Cung tư, xách nó lên. Thấy yêu quái đang giãy chết, Guren mở miệng.

“Ngươi sẽ không cô đơn đâu, ta sẽ đưa toàn bộ đồng bọn sang thế giới bên kia cùng ngươi.”

Trong phút chốc, quái vật bị ngọn lửa bao vây rồi biến thành tro bụi. 

Guren phủi tro dính trên tay, lập tức trở về bên Masahiro.

“Không sao chứ?”

Masahiro gật đầu, nhìn lên sườn dốc vẫn luôn kéo dài trong bóng đêm.

Toàn bộ phạm vi Kifune đều bị bóng tối bao phủ. Khoác lên lớp vỏ với kết giới thần thánh, bọn yêu quái đáng sợ ở bên trong muốn làm gì thì làm. Chỉ nhìn bề ngoài sẽ bị lừa, không ai chú ý điều này.

Hiện tại không cảm giác được một chút thần khí của ngọn núi thiêng này. Vị thần của Kifune rốt cuộc ra sao?

“Ta không cho là thần sẽ chết.”

Nghe Guren nói, Masahiro đưa mắt nhìn về núi Kifune.

“Là bị phong ấn sao?”

“Chỉ sợ là vậy.”

Ở thật sâu, thật sâu trong bóng đêm, bị yêu quái xứ khác phong ấn, tầng tầng lớp trói buộc.

Vị thần của Kifune – Takaokami no Kami, là vị Long Thần chưởng quản nước mưa.

Trời đã hai tháng không mưa, nếu từ lúc ấy, Takaokami no Kami đã bị phong ấn…

Masahiro ngây ngốc nói.

“… Rốt cuộc chúng lẻn vào nước mình từ bao giờ cơ chứ…!?”

Giờ cũng không thể loại trừ việc có những người khác cũng như Cung tư và Thần quan, bị sát hại, sau đó bị thay thế… Những người đã bị yêu quái tấn công mà không ai hay biết, chỉ còn lại lớp da người…

“Akiko…”

Toong… Nơi xa truyền đến một loạt tiếng vang. Bị Cung tư và Thần quan thu hút toàn bộ lực chú ý, hoàn toàn không nghe đến tiếng vọng không ngừng.

Sắc mặt Masahiro bỗng trắng bệch, cất bước chạy ngay. Guren hiện nguyên hình cũng chạy theo sau.

Guren hơi nhíu mày. Anh đã cố ý thiêu đốt vết thương trên lưng để cầm máu mà không cho Masahiro phát hiện, nhưng xem ra nó còn sâu hơn anh tưởng nhiều. 

Không thể để Masahiro biết. Nếu biết được, Masahiro tuyệt đối sẽ tận lực bảo vệ mình, mà như vậy, mình đi theo Masahiro cũng vô nghĩa.

Chướng khí nồng nặc bao phủ không trung.

Đang men theo sườn dốc leo lên, Masahiro phát hiện lũ yêu quái ngo ngoe rục rịch trong rừng cây sam.

“—— Đạo sĩ tới rồ!”

“Đạo sĩ…?”

Masahiro nhíu mày, Guren đi phía trước cậu, trả lời ngắn gọn.

“Đó là thuật sĩ của nhà Đường triều thuật sĩ. Ở quốc gia của chúng, những thứ giống âm dương thuật được gọi chung là đạo thuật.”

Nói vậy chứ, giờ cũng không còn là nhà Đường.

Tự nhủ một câu, Guren giơ cao tay phải, con rắn lửa đỏ rực quấn quanh tay anh, vươn người ra phía trước, há to cái miệng đỏ như máu. 

Toong… Từ sâu trong rừng, phía sau bọn yêu quái, truyền đến tiếng đóng đinh.

“Masahiro, chỗ này để ta xử lý. Cậu mau đến chỗ Keiko đi!”

“Tớ biết rồi!”

Gật đầu một cách nặng nề, Masahiro hít sâu một hơi.

Guren thả bầy rắn lửa ra. Bọn yêu quái tranh nhau tranh nhau. Một số bị lửa bao vây, Masahiro xem đây là chỗ trống để thoát thân và nhanh chóng vọt qua.

“Đứng lại!”

Trong tầm mắt của Masahiro, hiện ra móng vuốt của các yêu quái.

“Đi chết đi!”

Các yêu quái muốn bao vây Masahiro đều bị đánh bay, rồi ngọn lửa của Guren đánh úp về bọn chúng.

Guren vươn tay phải, ngọn lửa đỏ rực trong tay dần dần duỗi dài ra, hóa thành một thanh đinh ba.

“—— Kế tiếp…”

Lưỡi đao sắc bén, đỏ rực hướng về phía bọn chúng, Guren nhếch miệng cười một cách đáng sợ.

“Bọn ta không có bao nhiêu thời gian. Muốn trách thì trách các ngươi tự mình xui xẻo đi!”

Nghe lời nói cuồng ngạo như vậy, các yêu quái lập tức căng thẳng lên.

Toong, toong, toong…

Tiếng đóng đinh không ngừng vọng lại trong không gian tĩnh mịch.

Đang hết sức chăm chú đóng đinh, Keiko nghe tiếng bước chân đạp cành khô đến gần, đột nhiên dừng tay lại.

“… Ngươi muốn cản trở ta sao?”

Chậm rãi quay đầu, đôi mắt của Keiko tràn ngập bi thương.

Masahiro dừng chân lại.

Trong rừng cây sam, có một ngôi đền nho nhỏ. Những cây sam sừng sững đứng xung quanh tản ra chướng khí làm người chán ghét.

Chúng đều tiếp nhận nguyền rủa của Keiko. Nguyền rủa chôn giấu trong những cây đinh thông qua thân cây truyền đến bộ rễ, thấm vào lòng đất, kết hợp với sức mạnh của các yêu quái, phong ấn lại núi Kifune thần thánh này.

“Nguyền rủa nhất định sẽ bắn ngược lại bản thân mình! Đã đủ rồi, mau dừng lại đi!”

“…Chuyện của ta ngươi không cần lo… Lúc ngươi ở đây, thì tiểu thư Akiko sẽ bị bọn Gaku giết nna.”

Gương mặt Masahiro xuất hiện thần sắc dao động một cách rõ ràng, nắm tay siết chặt không ngừng run rẩy.

Đôi mắt phóng đãng của Keiko hiện lên ý cười.

“Tiểu thư Akiko ở ngay trong này. Ngay trong đền chính… Chỉ cần nguyện vọng của ta được thực hiện là tốt rồi, nàng biến thành cái gì đều chẳng liên quan ta…”

Bởi vì, chỉ cần nguyền rủa thành công, người kia sẽ trở lại bên ta. Vì chàng cũng không thay lòng đổi dạ, chỉ là không thể chống đỡ áp lực mà thôi, trái tim vẫn dành cho ta, nhưng thân thể lại rời khỏi ta… Nhưng …

“Chỉ có trái tim thôi cũng rất cô đơn… Nên ta hy vọng chàng có thể lần nữa trở về bên ta.”

Tiếp theo, Keiko cao giọng cười.

“… Ta nói rồi, ngươi không cần để ý chuyện của ta, tiếp tục đi về phía trước thôi.”

Ngươi muốn cứu Akiko đúng không? Vậy thì không cần lo cho ta.

“Ta đúng là rất muốn mặc kệ ngươi! Nhưng…”

Nói một nửa, Masahiro hơi nhăn nhó.

—— Tớ nhờ cậu, xin cậu cứu tiểu thư Keiko đi. Âm dương sư sẽ trợ giúp người gặp khó khăn mà…?

Không phải ai khác, đây là tâm nguyện của Akiko.

Nếu nguyền rủa hoàn thành, tiểu thư quý tộc cướp đi người yêu của Keiko nhất định sẽ chết. Keiko cũng có thể bị yêu quái xứ khác giết chết. Nhưng nguyền rủa nhất định cũng sẽ đánh xuống người cô. Nguyền rủa người khác thì chính mình cũng sẽ chịu trừng phạt tương ứng.

Akiko không biết, âm dương sư sẽ trợ giúp người, đồng thời cũng sẽ nguyền rủa người. Nếu là mệnh lệnh của quyền quý thì không thể không phục tùng.

Nguyền rủa sẽ bắn ngược lại người làm phép, mà âm dương sư biết cách phòng tránh, nên có thể bình yên vô sự. Chỉ thế thôi.

Đương nhiên, không nguyền rủa ai là tốt nhất.

Nguyền rủa của Keiko đã bắt đầu rồi. Nếu giữa chừng từ bỏ,oán hận tích tụ tại đây nhất định sẽ toàn bộ ập xuống người Keiko.

Như thế, Keiko chỉ có con đường chết.

Cho nên, Masahiro không thể thấy chết mà không cứu. Tuy cậu rất rõ ràng, tính mạng của Akiko cũng nguy trong sớm tối, nhưng…

Thật sự rất muốn ném lại hết thảy mọi thứ, lập tức chạy đi đền chính!

Hương già la bay tới. Vì đã đáp ứng nguyện vọng của Akiko, phải cứu Keiko…

“Thật ngu xuẩn… Ta bây giờ hạnh phúc thế này, sao ngươi không chịu hiểu tâm tình của ta chứ…”

Keiko không thể tưởng tượng nổi, Masahiro bước chân trái về phía trước một bước và trả lời.

“Bởi vì, tất cả những điều đó chỉ là bọt nước…”

Miệng niệm Thiên liên chân ngôn.

Chân phải tiến về phía trước một bước, hai chân khép lại, sau đó lại tiến thêm một bước bằng chân phải.

“Thiên Nội!”

Tụng niệm chú văn, giọng nói nhẹ như tan vào trong gió, Masahiro chậm rãi rút ngắn khoảng cách giữa mình với Keiko.

Trời lặng gió, vậy mà tóc Keiko lại không ngừng tung bay. Chướng khí dâng lên quanh người cô. Yêu lực ẩn giấu trong mặt đất hình thành một lốc xoáy.

“Ngươi rốt cuộc nghĩ gì chứ…? Nhưng vô dụng thôi.”

Ngón tay đột nhiên chỉ Masahiro, Keiko hoảng hốt cười.

Dưới chân Masahiro vặn vẹo dữ dội, bắt đầu chấn động. Cát bụi với cành khô bay khắp không trung. Chướng khí dâng lên từ trên mặt đất sắc nhọn như kim châm, đánh về phía Masahiro.

Bộ kariginu bị xé rách khắp nơi, làn da cũng không thoát khỏi, máu tươi thấm ra. Trên cánh tay, trên mặt, trên trán, vết thương ngày một nhiều, nhuộm cả người Masahiro thành màu đỏ.

Bước chân lảo đảo sắp ngã, Masahiro lập tức giãy giụa điều chỉnh lại tư thế của mình.

“—— Thiên Trùng!”

Điều hòa nhịp hơi thở, đạp chân lên mặt đất vững chắc, Masahiro giằng co với Keiko.

Để Keiko không nhận ra mình muốn làm gì, cậu phải cố tiếp cận thật tự nhiên.

Thiên Phụ, Thiên Cầm, Thiên Tâm, Thiên Trụ, Thiên Nhậm.

Dẫm mặt đất, Masahiro rút lá bùa trong lồng ngực ra.

“Thiên Anh!”

Khuôn mặt Keiko đông cứng lại, mở to mắt giật mình, nhưng lập tức lại thong dong trở lại.

“Vô dụng, mảnh đất này sẽ dựa theo ý nguyện của ta …!?”

Giọng cô lộ vẻ kinh ngạc. Quỹ đạo trong tay Masahiro phát ra ánh sáng trắng rực rỡ, tỏa sáng lấp lánh.

“Bắc Đẩu…!?”

Masahiro nhắm mắt lại, tập trung tinh thần, chăm chú nắm bắt dáng người Keiko.

“Thanh dương vi thiên, âm trọc vi địa, thủ hộ chư thần, gia hộ từ bi, giúp ta hàng phục yêu ma!”

Khôi phục lại ngọn núi này như cũ!

“Cấp cấp như luật lệnh ——!”

※※※※※

Đám yêu quái tụ tập ở đền chính nhốn nháo lên, lén nhìn trận tranh đấu giữa yêu khí và linh lực này.

Tới rồi. Tên đạo sĩ đã tới gần rồi.

Đột nhiên, tiếng vỗ cánh thật lớn vang lên, các yêu quái lập tức lặng ngắt như tờ.

“Đừng làm ồn…! Các ngươi quấy rầy chủ nhân ngủ!”

Đại yêu quái Kyuki đang ngủ say ở đây. Nó đã phong ấn Long Thần và vấy bẩn Kifune thành một mảnh đen tối.

Shun vô cùng chờ mong điều này.

“Thần ở ngọn núi này nghe nói là thuỷ thần, bị chúng ta hàng phục, nước mưa cũng bị phong ấn, hắn nhất định rất suy sụp nha.”

“Mấy thứ như thần linh ở đây chẳng đáng sợ chút nào. Thần tiên ở đảo quốc này còn chẳng bằng chúng ta nữa.”

Gaku ha hả cười, rồi liếc nhìn Akiko một cái.

Áo khoác trước ngực bị máu của Chouda nhuộm đen. Thân thể vẫn không nhúc nhích.

Gaku kêu một tiếng, đột nhiên dùng mổ lên cổ tay phải của Akiko, phía trên có một mạch máu màu đỏ đang chảy.

“Vết thương không bao giờ biến mất, không thể nào chữa lành. Đây là dấu vết mà ta ban cho con mồi.”

Miệng vết thương biến mất trong nháy mắt, chỉ còn mạch máu đỏ đó làm chứng cho nó mà thôi.

Gaku liếc nhìn lũ yêu quái xung quanh.

“Cho tên đạo sĩ vào đây, tạm thời không cần ngăn hắn lại. Để diệt trừ nỗi lo về sau…”

※※※※※

Guren múa đinh ba chém giết hết tất cả yêu quái rồi nhanh chóng chạy đến bên Masahiro.

“Masahiro!”

Masahiro kết ấn, người hơi run rẩy, nhưng vẫn duy trì tư thế của mình, không nhúc nhích, chỉ tập trung tinh thần nhìn phía trước, Mokkun biết cậu đang cảnh giác điều gì.

Dưới tán cây đầy tà khí, Keiko biến thành nữ quỷ quỳ xuống. Ngực dán lá bùa, xung quanh bốc khói trắng.

Đầu tóc rũ rượi, cô căm hận nhìn Masahiro với đôi mắt đầy sát khí.

“… Không thể tha thứ… Không thể tha thứ… Dám cản trở ta…!”

Tiếng rên rỉ nghẹn ngào quanh quẩn không gian.

Nguyền rủa bị gián đoạn. Đã không thể thành công. Nhưng Masahiro vẫn không động đậy.

Nếu chướng khí cứ vậy biến mất, linh lực của Kifune sống lại, thì oán khí và thần khí sẽ cùng nhau phun trào về phía Keiko.

Keiko chỉ là một linh hồn, mà linh hồn không có vật chứa sẽ không chịu nổi sức mạnh lớn như vậy dồn đến.

Masahiro không rời mắt khỏi Keiko, cứ vậy mà nói với Guren đang đứng sau mình.

“Guren, đến chỗ Akiko đi!”

“Vậy còn cậu!?”

“Tớ… Không thể rời khỏi nơi này.”

Cho đến khi tinh lọc hết thảy chướng khí đã ăn sâu bén rễ ở đây, để thần khí bình ổn trở lại, Masahiro sẽ không thể rời khỏi chỗ này dù chỉ một bước.

“Guren, Akiko phải nhờ cậu rồi…!”

Lòng đau như cắt. Chỉ có thể nhờ cậy Guren, những người khác thì không một ai có thể dựa vào.

Guren thấu hiểu suy nghĩ của Masahiro, không tìm được lý lẽ để phản bác, anh siết chặt nắm tay.

“… Không được! Ta không thể để cậu ở lại đây một mình.”

“Sao chứ!”

Masahiro lắc đầu, khổ sở.

“Đừng lo cho tớ mà, giờ quan trọng nhất là Akiko!”

Guren yên lặng lắc đầu. Không thể bỏ mặc Masahiro mình đầy thương tích ở đây. Nếu hiện giờ bọn quái vật xứ khác lại lần nữa tấn công, Masahiro nhất định không đánh lại nổi, và rất có thể sẽ bị giết. Hơn nữa, hồn phách của Keiko có lẽ sẽ bị oán niệm bắn ngược trở về cắn nuốt, không chết, và không biến mất, nhưng sẽ vĩnh viễn kẹt lại trên thế gian này.

Masahiro nôn nóng kêu lên.

“Vậy thì… Vậy phải làm sao mới được đây!”

“Vậy, chuyện sau đó giao cho ta đi.”

Từ một phương hướng khác truyền đến giọng nói trầm thấp và bình tĩnh. Cây sam trước giờ vẫn không một bóng người lại hiện ra một thanh niên.

Masahiro quay đầu nhìn, lập tức tròn xoe hai mắt.

“Ông nội!”

“Con có vẻ vất vả nhỉ. Thật là, con tu hành còn chưa đủ nha…”

Thanh niên cười rồi giơ tay phải, thốt lên thật mạnh mẽ.

“Trói!”

Quanh thân Keiko dâng lên một lá chắn hình tròn.

Cả người Masahiro mềm nhũn. Phép thuật mà cậu sử dụng nãy giờ đã bị triệt tiêu ngay tức thì.

Masahiro đảo mắt trừng trừng nhìn người thanh niên.

“Nếu đã tới sao không xuất hiện sớm chút chứ hả!”

“Đừng ỷ lại người khác. Cố hết sức mình, nghe theo mệnh trời. Nếu con nỗ lực hết sức mình, con đường sẽ tự nhiên hiện ra trước mặt con.”

Bác bỏ lời Masahiro, người thanh niên cười một cách gian xảo.

Abe no Seimei chính là người như vậy. Vốn đã hơn 80, Seimei còn dùng âm dương thuật trác tuyệt của mình, xuất hồn khỏi thân thể. Hơn nữa, linh hồn còn lấy tư thái lúc ông mạnh mẽ nhất xuất hiện. Nghĩa là, thời điểm đỉnh cao của ông là khoảng 21 tuổi.

Dù đã lớn tuổi, sức mạnh của Seimei vẫn là số một hiện thời. Nhưng gần đây, Masahiro biết, Seimei cũng đang dần suy yếu. Rõ ràng nhất chính là sức mạnh của thanh niên Seimei so với sức mạnh của ông nội mà Masahiro biết chênh lệch rất nhiều.

Seimei đi về phía Keiko, chăm chú nhìn cô.

“Thật ngu muội… Lại để lời ngon tiếng ngọt của ma quỷ mê hoặc, bước vào tà đạo mà nhân loại tuyệt không thể chạm đến…”

“Ông nội, sao ông lại nói những lời như thế chứ!”

Hành vi của Keiko là do cô quá bi thương, bị tổn thương sâu sắc, để lại một hố sâu trong lòng khó mà bù đắp được, và bị các yêu quái thừa cơ xâm nhập. Người đáng trách không phải Keiko, mà là bọn yêu quái xứ khác đê tiện này.

Seimei nhẹ nhàng phẩy tay, nghiêng người đứng ở đó.

“Rồi rồi, cả hai đi mau đi! Đừng ở đây cản trở!”

Masahiro không khỏi bừng bừng lửa giận trong lòng, đầu cậu như muốn bốc khói.

Lè lưỡi sau lưng Seimei rồi, Masahiro lập tức xoay người lại.

“Guren, mình đi thôi!”

Liếc nhìn Masahiro đang chạy như bay, Seimei nhợt nhạt cười.

“Cũng ghê nha…”

Ở giữa chướng khí mù mịt, thần khí bị đè nén và phong ấn, lúc nào cũng chực chờ bùng nổ, cùng với oán khí đang phun trào, mà vẫn cố gắng bảo vệ linh hồn Keiko.

Mặc dù như thế, đứa nhỏ này giờ vẫn chạy đi như không hề biết mệt.

“Seimei.” Guren gọi lại ông. Seimei không quay đầu, lấy tay chỉ hướng đền chính.

“Guren, đi đi. Chỉ một mình Masahiro thì không nổi đâu…”

“Vậy còn ngươi?”

“Đừng lo. Chỉ cần thu phục xong chỗ này, ta lập tức sẽ trở về…”

Thuật xuất hồn không thể sử dụng quá lâu. Tuy thân thể có thần tướng bảo vệ, nhưng dù sao cũng phải đề phòng tình huống bất ngờ.

“Bỏ chuyện này qua một bên, còn vết thương của ngươi là chuyện thế nào?”

Seimei liếc nhìn một cái thì đã nhận ra vết thương sau lưng Guren. Bất ngờ bị chỉ ra, Guren hơi nhăn mày nhưng không nói một lời thì đã quay đi.

Nhìn theo hơi thở đã đi xa của anh, Seimei lẩm bẩm.

“Lại ẩu nữa rồi…”

Tuy không đổ máu, nhưng vết thương đó hẳn đã sâu vào trong nội tạng. Vì Guren là thần linh, nên còn có thể vận động. Bình thường, Guren sẽ không sử dụng cây đinh ba lửa của mình, chỉ gọi ra rắn lửa cũng đã có thể thiêu rụi kẻ địch. Điều này nghĩa là, Guren đã yếu đến mức không thể không làm vậy.

Là để Masahiro đừng nhận ra sao? Thật ngoan cố mà.

Hơn nữa, chỉ sợ là Masahiro cũng như vậy…

“Rikugou…” Gió nhẹ nhàng phất qua. Seimei nghiêm túc dặn dò.

“Đi trợ giúp Masahiro đi. Không cần lo cho nơi này, ở đây còn những người khác nữa.”

Một bóng hình trong nháy mắt bay lên trời.

Seimei sớm đã tháo mặt nạ của nữ quỷ xuống, nhìn Keiko kiệt sức ngã xuống trên mặt đất.

“Nguyền rủa là một hành vi cực kỳ ngu xuẩn nha. Nhưng giờ vẫn chưa quá muộn, vì Masahiro đã kéo ngươi trở lại từ bên bờ vực thẳm…”

Cho nên, chỉ cần trở lại thân thể của mình là tốt thôi. Trái tim bị hắc ám làm ô nhiễm thì để ta, Seimei, tiếp nhận đi ———