~ Chương 5 ~

Vừa động đũa, Masahiro đã bị những món ăn này làm xúc động.

“Tớ đói muốn xỉu rồi!”

Vuốt ve chén đũa trên tay, Mokkun ngồi bên cậu không khỏi gật đầu.

“Không sai ~ không sai ~ giờ cậu đang trong thời gian dậy thì, phải tranh thủ ăn nhiều một chút đi!”

“Mokkun, sao cậu lại nói y chang mấy con Zakki vậy …”

“Ngay cả Yoshimasa và Seimei cũng sẽ nói vậy nha. Masahiro, cậu tưởng tượng thử xem cái gì cũng không ăn mà chạy đến chỗ Seimei, sau đó bụng cậu réo lên…”

Masahiro đột nhiên nhíu mày.

“… Seimei tuyệt đối sẽ nói thế này, ‘A a, Masahiro a ~ con biết câu ngạn ngữ dục tốc bất đạt này mà phải không. Ăn cơm no mới mang lại sức lực và sức sống, con mà đói bụng  thì dù cho những chuyện vốn có thể làm cũng sẽ thành ra không làm được, sẽ tạo nên thất bại không đáng nha! A a, bởi vì vậy mà làm con phải thất bại thêm nhiều lần, ông nội thật đau lòng …’, nên cậu tốt nhất không nên thử kiểu này!”

“… Không cần tức giận như vậy. Tuy rằng mấy câu thế này rất có thể từ miệng Seimei thốt ra, nhưng lại là ý kiến vô cùng chính xác đó.”

Masahiro phồng má thưởng thức món cơm niêu mà mẹ cậu chuẩn bị. Ngoài lề chút xíu, Masahiro thích ăn món cơm niêu không quá mềm, không quá cứng này nhất, ngon hơn nhiều so với cháo hay cơm chan canh, từng miếng cắn vào với hương vị thật tuyệt, khiến người ta cứ thèm mãi không thôi. 

“Tuy là vậy thật, nhưng chỉ cần bị ông nội nói, tự nhiên tớ cũng thấy bực mình.”

Mokkun lập tức nhớ đến một câu.

Ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng. Dù Seimei nói  không sai chút nào đi nữa, thì cũng sẽ lập tức bị bác bỏ.

“… Đúng là thâm căn cố đế nha…”

Cái chuyện 5 tuổi bị vứt bỏ ở Đền Kifune này, làm Masahiro tổn thương sâu sắc hơn dự kiến.

“Từ đó trở đi tớ đã không quay lại Đền Kifune lần nào nữa. Vì chỉ cần vừa nhớ tới thì sẽ sôi máu lên!”

Tuy đang bực bội, nhưng Masahiro vẫn ăn sạch hết những món ăn mà bà Tsuyuki chuẩn bị, vét sạch cả hạt cơm cuối cùng trong chén của mình. Ăn uống xong xuôi, xếp gọn chén đũa, chắp tay trước ngực cảm ơn.

“Con ăn no rồi ạ ~” Masahiro đứng lên cúi chào. Chỉ nhìn hành động này cũng đủ thấy cậu được dạy dỗ rất chuẩn mực.

“Rồi! Chúng ta xuất phát thôi!”

“Đi thôi!”

Nhận công văn mẹ đưa, Masahiro và Mokkun lần thứ hai trong ngày lên đường đến đại nội.

Người ta đang tuần tự chuẩn bị việc dựng tế đàn cho lễ Thất Tịch ở Nam đình trước Điện Shishin-den.

Lễ Thất Tịch này chính là cầu nguyện Chức Nữ phù hộ cho con người thêm khéo tay trong việc may vá, thêu thùa.

Giữa tiếng đàn và tiếng ngâm thơ, Thiên hoàng sẽ quan trắc những ngôi sao trên bầu trời. Tuy gọi là quan trắc, nhưng vì không có kiến thức chuyên môn, nên thực tế cũng chỉ là đọc theo bản lịch pháp mà Âm dương liêu soạn sẵn.

Xếp những món đồ tế lễ lên đàn, thắp đèn, đốt hương và nến, cho đến bình minh.

“Thiên hoàng cũng thật vất vả nhỉ, còn phải thức suốt đêm. Trên thực tế cũng không nắm thực quyền, cứ như là tồn tại chỉ để cử hành các nghi lễ cúng tế vậy thôi.”

“… Mokkun, giờ chỉ có mình tớ nghe thì không sao, lúc vào cung cậu tuyệt đối đừng nói linh tinh nha. Mấy câu phạm thượng như này mà để sư thầy nào đi ngang qua nghe thấy thì sẽ ra tay tiêu diệt cậu đó, vẫn là bớt nói tốt hơn.”

“Ồ, cậu đang lo cho tớ hả? Masahiro thật tốt bụng đó nha ~”

Nhưng, Mokkun đột nhiên đứng thẳng lên, còn vừa đi vừa cười.

“Tớ mà dễ bị sư thầy ở đây tiêu diệt được sao? Muốn động đến tớ, ngoài âm dương sư số một trên đời thì không ai làm nổi đâu ~”

“Thì ra là thế.”

Masahiro qua loa đáp, đưa mắt nhìn phương xa. Âm dương sư số một trên đời, chính là chỉ Abe no Seimei.

Đó là ông nội của Masahiro, người được Tả đại thần Fujiwara no Michinaga quyền khuynh thiên hạ rất tin tưởng. Rốt cuộc chuyện quan trọng trong công văn này là gì chứ?

Bìa thư có nét chữ tuyệt đẹp, ngay ngắn, nếu nói là do nam giới trung niên viết thì có hơi mềm mại quá.

“A?” Masahiro đột nhiên nghĩ ra cái gì.

Công văn có một mùi thơm thoang thoảng. 

Quý tộc giới thượng lưu sẽ sử dụng hương liệu được pha trộn đặc biệt. Trộn đủ loại nguyên liệu với nhau, tạo ra mùi hương độc nhất cho chính mình. Phần lớn hương liệu đều do thị nữ phối trộn, nhưng thỉnh thoảng cũng có số ít quý tộc sẽ tự mình điều phối.

Mùi hương này dường như ngửi qua ở đâu rồi. Có cảm giác rất quen thuộc…

“———— A!”

Masahiro đột nhiên dừng lại, rút một chiếc túi thơm nho nhỏ treo trong lòng ngực ra. Đưa lại gần ngửi ngửi, một mùi thơm y hệt xông vào mũi.

“Công văn này chẳng lẽ là Akiko phái người đưa lại đây…”

Nghe Masahiro thì thào, vẫn luôn yên lặng quan sát, Mokkun đột nhiên nở nụ cười.

“Ai nha ai nha ~”

Mokkun đứng đó, lấy chân trước chọc chọc chân của Masahiro, khúc khích cười.

“Ai nha —— đúng là chăm chút kỹ ghê nha. Thật không nghĩ tới cậu vậy mà mỗi ngày đều mang theo bên người. Hơn nữa ~ hơn nữa ~ để tránh làm mất, còn lấy dây thừng buộc lại đeo trên cổ nữa chứ!”

Bị trêu chọc, Masahiro nổi giận bắt đầu cãi lại.

“Cậu nói gì hả! Có gì đâu chứ! Tớ chỉ là nghĩ đến túi thơm có tác dụng trừ tà, cho rằng mang theo bên người vẫn tốt hơn là không mang, nên mới làm vậy!”

“Nếu muốn mang theo bên người, không phải cái này cũng được mà ~”

“Ách…”

Thấy Masahiro cứng họng, Mokkun đắc ý cười , bồi thêm phát cuối cùng.

“Tuổi trẻ thật tốt ~ đừng bỏ lỡ khoảng thời gian tốt đẹp này nha ~”

Lấy tay chống nạnh, Masahiro kêu lên!

“Nhảm nhí! Cậu lảm nhảm đủ chưa! Mokkun, mình phải xuất phát rồi!”

Chỉ cần nhìn thấy vành tai đỏ ửng của Masahiro, cũng đủ biết cậu đang cực lực che giấu sự xấu hổ của mình mình. Mokkun bốn chân vội vã chạy theo sau Masahiro, vừa chạy vừa ngẫm nghĩ xem mình có đùa quá trớn rồi không. 

Túi thơm của Masahiro được tặng bởi Akiko, con gái lớn của Fujiwara no Michinaga. Masahiro nhận ra nàng bị quái vật tấn công, rơi vào cảnh nguy hiểm, nên một mình từ Âm dương liêu lao đến Điện Higashi Sanjoin, đánh bại Ban Ban để cứu nàng. 

Để tỏ lòng cảm tạ, Akiko đã tặng chiếc túi thơm này cho Masahiro.

Nếu là các công tử hay tiểu thư trẻ tuổi trao đổi vật hẹn ước cho nhau thì chắc sẽ liên quan đến tình yêu các kiểu. Nhưng Masahiro mới 13 tuổi, Akiko cũng chỉ là cô bé chưa cử hành nghi thức đổi trang phục làm người trưởng thành. 

Masahiro rất thích mùi hương của chiếc túi thơm mà Akiko tặng. Hơn nữa, thật ra, hương thơm có thể triệu tập linh lực, có sức phá tà trừ ma. Tuy người bình thường chỉ xem đó là chút lực lượng bé nhỏ không đáng kể, nhưng đối với một âm dương sư kiến tập như Masahiro, điều này đã có thể trợ giúp cậu rất nhiều. Chuyện chỉ có vậy mà thôi.

Mokkun trên thực tế đã nhìn thấu kiểu suy nghĩ ngớ ngẩn này của Masahiro, nhưng lại không dễ nói ra.

Trên đường đi đến đại nội, Masahiro liếc nhìn bức công văn trên tay.

Nét chữ tuyệt đẹp, hóa ra Akiko viết chữ đẹp đến vậy. Thật không hổ là con gái của người quyền thế nhất đương thời, hẳn là được dạy dỗ những điều tinh túy nhất.

Nghĩ lại chữ viết của mình, Masahiro âm thầm quyết tâm, nhất định phải nỗ lực hơn, nghiêm túc hơn khi tập viết.

※※※※※

Nhìn thấy Masahiro vừa mới rời đi lại qua về, người thị vệ quen biết chào hỏi.

“Ai nha, không phải là Masahiro-dono sao? Sao lại quay về rồi?”

Masahiro vừa đi vào thì thị vệ đứng tuổi thuận miệng hỏi. Vì cậu là cháu trai út của Abe no Seimei, nên không chỉ các quan lớn, ngay cả các quan lại chức vụ thấp cũng không ai  không biết Masahiro. Nếu cậu dựa hơi danh tiếng ông nội mình mà tự cao tự đại, nhất định sẽ bị người chán ghét. Nhưng vì cậu tính tình ngay thẳng, không chấp nhặt, nên đều được mọi người yêu thích.

“Ta có việc gấp tìm ông nội… A, ông nội còn chưa rời đi phải không ạ?”

Thị vệ nở nụ cười.

“Còn chưa đi. Ngài Seimei mỗi năm đều bận tối mặt tối mày. Nghĩ lại tuổi tác của ông ấy, thật đúng là kỳ tích mà. Bọn ta thường hay bàn tán chuyện này.”

“… Ông ấy là tanuki biến hình đó, tuyệt đối không thể lơi lỏng cảnh giác đâu!”

Masahiro trịnh trọng nói, với thị vệ thì chỉ là giỡn thôi. Ông ấy ha hả cười, mở cửa để Masahiro đi vào.

Đi về phía Điện Shishin-den, Masahiro vừa lách qua các công trình xây dựng vừa làu bàu bực dọc.

“Tớ rất nghiêm túc nói đó! Ổng tuyệt đối là tanuki biến thành! Nhưng ai cũng không tin tớ cả. Đúng là đã đem hình dạng quái vật của mình che giấu rất kỹ, tận hơn 50 năm qua còn không bị phát hiện! Thủ đoạn thật là cao tay!”

“Nói là hồ ly biến thành có lẽ còn có người tin, tanuki thì ai cũng sẽ không tin đi…”

Mokkun đi ở bên cạnh cậu, cười khổ nói. Masahiro vẫn tỏ ra khó hiểu, thở dài một hơi, vội vàng mà chạy về Nam đình, nơi tổ chức lễ Thất Tịch.

Thông thường, nếu không được Thiên hoàng đặc biệt cho phép, bình dân không thể vào Nam đình của Điện Shishin-den. Nhưng vì phải chuẩn bị cử hành lễ Thất Tịch, nên quan lại cấp thấp mới được phép vào. Khung cảnh Nam đình rộng lớn trở nên khác lạ, người đến người đi.

Trước tế đàn ở phía đông Nam đình, Trưởng quan của Âm dương liêu và Seimei đang mở quyển trục ra, như đang bàn bạc điều gì đó.

Giờ tốt nhất là mình đứng ở ngoài chờ vậy.

Masahiro định chờ họ bàn xong việc rồi mới qua, vì thế cậu đi tới cạnh Nam đình đứng.

Các quan viên trẻ tuổi đang bận rộn làm công tác chuẩn bị cho nghi lễ, đôi lúc lại ngừng tay nhìn sang phía Seimei.

Để ý thấy chuyện này, Masahiro chớp chớp mắt.

Có rất nhiều quan lại trẻ tuổi ở Âm dương liêu đều ngưỡng mộ Seimei thế này. Mọi người ai cũng như ai, nhìn Seimei bằng đôi mắt sáng rực.

Đó chính là niềm hâm mộ và khát khao được trở thành một âm dương sư vĩ đại như Abe no Seimei. A a, ta cũng muốn làm âm dương sư, ta phải làm được cho các người xem! Không, không, dù không có khả năng cũng ít nhất phải đạt đến bóng dáng của hắn.

“… Nếu muốn lấy lão tanuki đó làm mục tiêu, tốt nhất là từ bỏ đi. Mọi người đều hiểu lầm, vậy sẽ lạc lối mất!”

Nghe Masahiro nói, Mokkun ngẩng đầu lên, có vẻ không vui.

“… Phải không?”

Qua loa đáp lấy lệ, Mokkun nhìn lên lại thấy Masahiro mặt đầy vẻ tự hào, đôi mắt tỏa sáng, hoàn toàn trái ngược với những gì mà mình tưởng tượng. Masahiro vẫn còn bé, vẫn rất thẳng thắn, có chuyện gì lập tức biểu hiện ở trên mặt.

“Không sai! Ổng đúng là tanuki đó ~ chỉ là che giấu kỹ mà thôi.”

Thật là không có sức thuyết phục.

Mokkun lén lút thở hắt ra, lấy cái đuôi thật dài nhẹ nhàng vỗ vỗ chân Masahiro.

“Seimei đã rảnh rỗi, có chuyện liền tranh thủ bây giờ đi.” Seimei đúng là đang một mình. Masahiro rảo bước qua Nam đình, đi về phía Seimei.

Nhìn thấy đúng là cháu mình đã về từ sớm, Seimei rất ngạc nhiên.

“A, Masahiro hả, sao vậy con?”

“Bức công văn là ngài Tả đại thần phái người đưa đến phủ, nói muốn giao cho ông nội.”

“Cái gì?”

Nhận công văn từ tay Masahiro, Seimei lưu loát mở ra, nhanh chóng đọc bức thư với nét chữ xinh đẹp. Masahiro nhàn rỗi phát nhàm, tò mò quan sát tế đàn được chế tác đặc biệt cho lễ Thất Tịch này.

Seimei liếc nhìn Mokkun đang đứng bên chân Masahiro, híp mắt, như đang suy nghĩ điều gì đó, sau đó gật gật đầu.

“… Masahiro”

“Gì ạ?”

Seimei xếp gọn công văn lại, đưa đến trước ngực Masahiro. Thấy Masahiro phản xạ có điều kiện nhận lấy công văn, thì cười như tỏa nắng. Theo như Masahiro, kiểu này chính là đang âm mưu chuyện gì đó. 

“… Có chuyện gì vậy ạ?”

Nhìn Masahiro đầy bụng nghi ngờ, “lão tanuki” nói.

“Chuyện này hơi phiền toái đây. Con đến phủ Tả đại thần xem tình hình một chút. Nói là ông bảo con đến, họ sẽ hiểu.”

“—— Đến đó thay ông nội… Thật đáng ghét mà!”

Rời Nam đình, băng qua Âm dương liêu, đi về phía Cổng Bifukumon – cửa ra vào duy nhất của đại nội, Masahiro không khỏi nhíu chặt mày.

Mokkun bước nhanh bên cậu. Masahiro vẫn mặt ủ mày chau, từ mới bắt đầu liền hết đường xoay xở.

“Chẳng phải là người ta muốn tìm ông nội sao? Nhưng mà ông nội bận lắm, nên mới muốn tớ đại diện tới đó? Nhưng người kêu là Tả đại thần mà? Nếu tớ hỏi có phải là Tả đại thần không thì cũng bất lịch sự quá chứ nhỉ? Quả nhiên vẫn là thư Akiko gửi tới rồi. Nhưng nếu thế này, rốt tột là chuyện gì vậy ta? Phải gửi thư đến, chắc không phải chuyện gì đơn giản rồi. Mokkun, cậu thấy sao?”

“Cũng đúng. Chẳng lẽ…”

“Hơn nữa… Đối với đứa cháu vừa mới về nhà đã phải quay ngược lại, bình thường ổng đều sẽ nói mấy câu như ‘đau lòng a…’, ‘tổn thương a…’, ‘thật đáng buồn a…’, nhất định phải luộc qua tớ một lần thì mới hả dạ. Mà giờ lại sai con gà mờ như tớ đến phủ đại thần, rốt cuộc là chuyện gì đây?”

“Ừ… Nhất định là như vậy…”

“Hơn nữa, dù là một chút thôi cũng được mà, đại khái cho tớ biết nội dung của công văn thì có sao đâu chứ! Chuyện có vậy thôi mà cũng chẳng nói, nói mỗi câu con đi giúp ông đi thôi! Ông nội lúc nào cũng vậy hết, nói rõ thêm một chút cũng chả thèm!”

“Không phải, nên tớ nói đó là…”

“Công văn gửi tới cũng không nói rõ ràng là rốt cuộc có thể mở xem không, phải làm sao mới được, vậy thì tớ hòa thành nhiệm vụ kiểu gì giờ!”

“…”

Mokkun vừa đi đằng trước vừa cố nói hết câu cũng không được, chỉ còn nước thở dài. Masahiro không chú ý chút nào, chỉ là không ngừng oán trách. Trên thực tế, cậu hẳn là đang lo không biết Akiko có sao không. Chỉ nhìn thoáng qua nét chữ, cũng biết đó chính là bút tích của một thiếu nữ mà không phải nam nhân, hơn nữa, trên thư còn lưu lại mùi hương như chiếc túi thơm mà Akiko tặng, vì thế, người gửi thư nhất định là Akiko không sai. Hơn nữa, Seimei chỉ nói một câu “Lại xảy ra chuyện phiền toái”, nên chỉ cần thấy vẻ mặt của Masahiro, là biết ngay trong lòng cậu nôn nóng vô cùng.

Kỳ quái, đang đi thì chân trước đột nhiên run lên. Hơi nhúc nhích đôi tai, Mokkun dừng lại.

Đang đi trước Mokkun vài bước, Masahiro đột nhiên không thấy thân ảnh màu trắng ở bên mình, vội vàng quay đầu.

“Mokkun?” Mokkun lộ vẻ nghiêm túc, nhìn chằm chằm dãy phòng đối diện.

Masahiro nhìn quanh bốn phía. Ở đây là khu giữa Minbu-shō (Dân Bộ tỉnh) và Phong viện. Những dãy phòng liên tiếp nối nhau trên một hành lang gấp khúc, Masahiro đã băng qua Trung đình để đến đây. Vì phải đi qua hành lang, nên sẽ nghe được tiếng quan lại nói chuyện, nhưng bởi vì Masahiro đang vội nên cậu chẳng để ý gì.

Mokkun vẫn không nhúc nhích, nhìn chằm chằm phía hành lang gấp khúc. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

“Mokkun?”

Ôm người bạn lông trắng của mình lên, Masahiro nhìn về phía Mokkun đang chăm chú theo dõi.

Ở một góc hành lang, có mấy quan lại đang túm tụm ở đó nói chuyện. Dựa trên màu sắc của quan phục mà đoán, bọn họ cũng không phải quan lớn có thể tiến cung tham kiến, chỉ là cấp thấp mà thôi.

Mokkun nhảy khỏi tay Masahiro, chạy về phía hành lang. Masahiro cuống quít đuổi theo, dưới bóng cây, túm Mokkun lại.

“Mokkun! Rốt cuộc xảy ra chuyện gì…”

Masahiro nhỏ giọng mắng Mokkun, lại đột nhiên nghe được tên Seimei.

Masahiro lập tức ngậm miệng, lén lút quan sát chuyện gì đang diễn ra trên góc hành lang. Ông nội làm sao? Cậu liếc nhìn Mokkun một cái, ánh mắt lập tức nghiêm túc lại.

Lại lần nữa nhìn về phía hành lang gấp khúc, dỏng tai lắng nghe, tiếng bàn tán của nhóm quan lại truyền đến đứt quãng.

“… Thật là! Chẳng qua chỉ là một âm dương sư, lại bày ra vẻ mình ghê gớm lắm vậy…”

“Bởi vì lão ta là thiên hạ vô song âm dương sư, lại được Tả đại thần tin cậy vô cùng mà.”

“Nói gì chứ… Sư phụ, hay là cả xuất thân cũng không rõ ràng nữa…”

“Nghe nói là con lai của con người với hồ ly tinh…”

“Thế mà chúng ta lại phải dựa vào quái vật như vậy…”

“Nhưng nếu nói gì đó không tốt, sẽ bị nguyền rủa chết…”

“Thật đáng sợ…”

Cơn phẫn nộ hiển hiện rõ ràng trên mặt Masahiro và Mokkun. Cả hai nhíu mày, mắt trừng lên, thái dương nổi đầy gân xanh.

Masahiro nhặt một mảnh lá cây trước mặt lên, xé nát, vò chặt trong lòng bàn tay.

“Ừm…”

Lúc Masahiro ôm Mokkun đi qua Cổng Bifukumon, gần Minbu-shō truyền đến tiếng kêu thảm thiết.

“Xảy ra chuyện gì?”

Lão thị vệ lớn tiếng hỏi. Masahiro hơi cúi chào ông ấy rồi đi lướt ngang qua. Những quan lại kêu la đó đều nhũn cả người, không đứng dậy nổi. Sắc mặt tái nhợt, kêu gào không ngừng.

“Yêu… Yêu quái… Yêu quái…!”

“Đại nội có quái vật, không phải nhỏ đâu! Có quái vật!”

“Quái vật đó như muốn ăn tươi nuốt sống bọn ta vậy!”

“Âm dương sư… Mau đi kêu âm dương sư lại đây! Kêu ngài Seimei…”

Nhưng dù các thị vệ có tìm kiếm thế nào cũng không thấy quái vật như lời bọn họ, trên hành lang, chỉ có một mảnh lá rụng lẻ loi nằm ở đó mà thôi.


~ Chương 4 ~

Chào mọi người, mình đã trở lại rồi đây. Những ngày qua mình chìm trong sự căng thẳng và mệt mỏi nên đã không thể ra chương mới cho mọi người, mong cả nhà thông cảm! Cái dịch Covid đáng ghét này… Tuần này gửi đến mọi người Chương 4, Quyển 2 của Shounen Onmyouji nhé!


Trai giới xong, Masahiro phải trở lại làm việc.

Mọi người trong cung đang vội vàng chuẩn bị để bốn ngày sau cử hành lễ Thất Tịch, nên trên dưới đều lộn xộn cả lên.

Năm nào Thất Tịch cũng được tổ chức ở Đông viện của Seiryō-den. Nhưng vì trận hỏa hoạn hồi tháng 6 đã thiêu hủy hơn phân nửa điện này và hậu cung khác, còn khiến nhiều người thương vong, nên năm nay Thất Tịch sẽ được chuyển sang cử hành ở Nam đình của Điện Shishin-den.

Vì thế, các tạp dịch phải lo hết những chuyện vụn vặt càng thêm bận rộn. Tạp dịch phân cho Âm dương liêu chỉ có hai người. Bởi chức quan của Masahiro cấp bậc thấp nhất, nên hết thảy những việc rườm rà đều rơi xuống đầu cậu.

“Giấy cần dùng đã chuẩn bị đủ chưa?”

“Chuẩn bị đủ rồi.”

“Đồ lễ đã chuẩn bị thế nào rồi?”

“Đã xong.”

“Tre tế lễ khi nào mới được chở đến?”

“Hôm trước đã đến.”

Masahiro vội vội vàng vàng chạy khắp Âm dương liêu. Đem công văn bàn bạc chuyện này vừa đưa đến Nakatsukasa-shō (Trung vụ tỉnh), đang đợi hồi đáp, thì lại có người nhờ truyền lời cho Âm dương tiến sĩ, vì thế đành phải quay ngược trở lại Âm dương liêu. Truyền lời xong lại vội vã lên đường về Nakatsukasa-shō, nhận công văn hồi đáp chuyển cho Âm dương liêu.

Còn phải làm rất nhiều chuyện khác nữa. Đúng là phải ngược xuôi cả ngày.

Cuối cùng cũng xong, Masahiro rốt cuộc thở dài nhẹ nhõm.

Vẫn luôn chạy qua chạy lại theo Masahiro, Mokkun cũng lộ vẻ mệt mỏi.

“Thật tất bật mà…”

“Đúng vậy…”

Masahiro ngồi dưới một góc màn trong Âm dương liêu, ngắm nhìn quan lại ôm công văn trong tay chạy ngược chạy xuôi. Đó là quan viên của các bộ khác. Bởi vì quan chức khác nhau, màu sắc quần áo cũng không giống nhau, nên đại khái có thể dựa theo đó mà đoán được chức vụ của họ.

Những người phải chạy qua chạy lại như vậy hầu hết chức vụ cũng tương đương với Masahiro, cũng có người giữ chức hơi cao hơn một chút. Một khi thăng tiến lên vị trí cao hơn nữa, họ cũng sẽ biến thành bên có thể ra lệnh cho người ta.

“… Chào em, Masahiro-dono…”

Nghe giọng nói này, Masahiro giật mình ngẩng đầu, thấy người đang nói với mình là ai, cậu hoảng hốt đứng bật dậy. 

“A là ngài Yukinari! Đã lâu không gặp.”

Thấy Masahiro kính cẩn chào mình, chàng thanh niên quý tộc với vẻ cương nghị, Fujiwara no Yukinari, liền tươi cười.

“Thế nào? Đã quen việc ở Âm dương liêu chưa?”

“Dạ! Mọi người đều rất thân thiện với em, chỗ nào em không rõ thì họ cũng hướng dẫn rất nhiệt tình, nên cơ bản cũng quen rồi ạ.”

Masahiro nơm nớp cẩn thận, chú ý dùng từ, lễ phép trả lời.

Yukinari là gia quan giả, cũng là người giám hộ của Masahiro. Anh đồng thời kiêm nhiệm chức Udaiben (Hữu đại biện) cùng Kurōdo-dokoro (Tàng nhân đầu), tương lai vô cùng tươi sáng, lại còn được Thiên hoàng hết mực tin tưởng, hiện đang phụ trách công tác trùng tu Điện Seiryō-den và hậu cung.

“Vậy là tốt rồi. Anh vẫn luôn lo lắng cho em, nhưng lại bận đến nỗi không thể dành được chút thời gian nào để chăm sóc em cả…”

Yukinari sang sảng cười. Đương nhiên, anh ấy chỉ là một người bình thường, không thể nhìn thấy bất kỳ con yêu quái nào.

Chẳng hạn như, hiện giờ có một con quỷ nhỏ, chỉ lớn cỡ con thỏ, có một cánh tay gầy trơ xương đang ngồi trên vai anh, trên bàn chân anh thì có một con yêu quái vừa lùn vừa thô đang quấn lấy. Mặc dù vậy, bởi vì anh không nhìn thấy, nên cũng chẳng cảm thấy điều gì lạ. 

Ngài Yukinari đúng là hợp một cách bất ngờ với yêu quái nhỉ. 

Masahiro vừa mới bắt đầu nhậm chức không lâu đã phát hiện sự thật này.

Tuy rằng rất hợp, nhưng không nhìn thấy cũng vô nghĩa. Mà thôi, được thích vẫn còn tốt hơn nhiều so với bị ghét. Có lẽ…

Lúc này, Mokkun đột nhiên nhảy lên vai Yukinari.

“Ê —— Yukinari —— dạo này khỏe không ——? Ngươi cũng cực khổ ghê nha, còn chưa tìm được thủ phạm phóng hỏa, trùng kiến Điện Seiryō-den cũng phải đẩy nhanh tốc độ suốt đêm ngày. Ngươi vất vả cần cù lao động thật làm ta cảm thấy phục quá đi!”

Mokkun đứng trên vai Yukinari, lấy chân trước làm động tác bội phục, gật gật đầu. Nhưng Yukinari lại hoàn toàn không cảm thấy gì cả.

“Đúng rồi đúng rồi, có thể mời ngài Seimei đến tế đàn một chút được không?”

Masahiro trầm ngâm suy nghĩ.

“Ách… Vừa nãy hình như còn ở Âm dương liêu… Nhưng sau lại nói phải đi xem tế đàn, nên chỉ sợ… Có chuyện gì sao ạ?”

Nếu phải tìm Seimei, hẳn không phải việc đơn giản.

Abe no Seimei hiện là âm dương sư của Tàng nhân sở, rất tự do tự tại. Trên thực tế, ông ấy căn bản không thuộc về Âm dương liêu.

Như lần tế lễ long trọng này, tuy Seimei phải phụ trách chủ trì nghi thức hiến tế, nhưng hầu hết vẫn là nhàn rỗi ở nhà. Ai muốn nhờ Seimei giúp việc gì thì phải phái sứ giả đến mời, nếu không thì tự mình đến.

Nghe Masahiro hỏi, Yukinari lắc đầu.

“Không, chỉ là an muốn trước khi bắt đầu công trình thì cử hành một nghi thức trấn hồn để an ủi những vong linh đã khuất. Vì không phải nghi thức do quốc gia hạ lệnh ban bố, nên anh định đem chuyện này nhờ ngài Seimei vì ngài ấy không thuộc về Âm dương liêu.”

Thì ra là thế.

Masahiro gật gật đầu tỏ vẻ mình đã hiểu.

“Vậy cũng tốt. Những người đã hy sinh cũng nhất định có thể bình yên ra đi.”

“Masahiro, cậu đã có thể đối đáp trôi chảy rồi nè—— thật tốt quá, thật tốt quá! Nhớ lúc trước, mới hoàn thành nghi thức đới quan, cậu nói chuyện vẫn còn ấp a ấp úng, lắp bắp, chưa quen nói chuyện với người lạ, còn bị líu lưỡi nữa chứ, lúc đó thật khiến người ta lo lắng! Trẻ con trưởng thành thật mau! Tớ có hơi cảm động đây này ~”

Mokkun cao hứng nói, vẫn cứ bám trên vai Yukinari không chịu xuống.

Masahiro đột nhiên nhìn về phía khác.

“A! Ngài Yukinari, nhìn kìa ~”

“Cái gì?” Yukinari nhìn sang hướng Masahiro chỉ.

Thừa lúc này, Masahiro túm Mokkun rơi từ trên vai Yukinari xuống.

“Bịch!”

Mokkun rơi bịch xuống trên tấm ván, tức giận trừng mắt nhìn Masahiro.

“Masa —— hiro——!”

“Ở đó có cái gì sao?”

Yukinari quay đầu lại hỏi. Masahiro tươi cười trả lời.

“A a, em vừa nãy hình như nhìn thấy một con chuồn chuồn hồng bay qua, có lẽ là nhìn lầm rồi. Giờ còn hơi sớm mà.”

Thì ra là như vậy, Yukinari cười.

“Còn sớm đó. Chờ đến lúc thấy chuồn chuồn hồng cũng đã vào giữa mùa thu rồi. Khi đó, thời tiết nắng nóng hẳn cũng sẽ bớt lại.”

“Đúng ạ.”

Yukinari thôi không tán gẫu nữa, cất bước đi về phía Điện Shishin-den vô chủ. Năm tới, đại nội sẽ phải trải qua cả một năm vắng mặt Thiên hoàng…

“Được rồi! Mokkun, mình cũng về thôi.”

“Biết rồi, biết rồi ~ Masahiro cậu quá đáng lắm —— tớ đang muốn bồi dưỡng tình cảm thêm sâu đậm với Yukinari, thế mà cậu lại đi phá đám!”

Masahiro bế Mokkun đang dỗi lên.

“Ừ ~ ừ ~ cậu cứ ở đó giận hờn đi. Giữa trưa mất rồi, tớ đói muốn chết đây này.”

Vì đã hoàn thành nhiệm vụ, nên Masahiro được phép rời khỏi đây. Tuy rằng mệt mỏi thì có thể ngồi nghỉ ngơi trên tấm ván, nhưng bụng thì cứ réo không ngừng. 

Mokkun miễn cưỡng nhảy lên vai Masahiro. Có lẽ là do lúc ngủ, cả người đều thả lỏng nên mới nặng như vậy, còn bây giờ lại chẳng cảm thấy nặng chút nào.

Bước qua bức màn, Masahiro gặp một vài quý tộc. Bọn họ đang tụ thành một nhóm, bàn tán chuyện gì đó.

Đã vội thế này rồi còn bàn gì nữa chứ?

Liếc nhìn bọn họ một cái, Masahiro vốn muốn nhắm mắt làm ngơ, cứ vậy đi qua luôn, nhưng đột nhiên nghe được một từ nào đó, cậu lập tức dừng lại.

“… Đúng thời điểm…”

Không ai để ý đến Masahiro tự nhiên đứng lại, các quý tộc tiếp tục nói.

“… Mỗi đêm đều nghe được… Nghe nói là tiếng búa đóng đinh…”

“Người hầu của ta nói, thấy nữ quỷ mặc áo trắng…”

“Rốt cuộc là muốn nguyền rủa ai bằng cây đinh cơ chứ…”

“Thật khủng khiếp… Từ thời Thiên hoàng Saga tới giờ vẫn không hề thay đổi, Đền Kifune vẫn bị lòng oán hận và báo thù của nữ nhân bủa vây…”

Cây đinh.

Kimono trắng.

Nữ quỷ.

Đền Kifune.

“… Giờ sửu đi vào…” Masahiro khẽ thì thầm. Các quý tộc đang bàn tán rôm rả, rốt cuộc chú ý đến cậu.

“Ồ đây chẳng phải là cháu trai Seimei sao?” Đừng có kêu ta là cháu trai! Masahiro tức giận kêu gào trong lòng, nhưng trên mặt vẫn cố gượng cười.

“Thật xin lỗi. Bởi vì trong lúc vô tình nghe được một vài câu chuyện kỳ lạ…”

Các quý tộc tỏ vẻ thông cảm, nhìn nhìn nhau.

“Chỉ là một số lời đồn lung tung thôi… Đúng rồi, Âm dương liêu có nói gì không?”

“Đúng vậy, đúng vậy. Âm dương liêu có bói toán được gì không? Có điềm báo gì à?” Nhìn các quý tộc, Masahiro lặng lẽ thở dài.

Thực tế, trước khi lời đồn này lan ra, đất nước này cũng đã bị bọn quái vật nước ngoài tấn công, gặp phải nguy cơ không ai biết.

Nhưng chẳng rõ vì sao, các tiến sĩ ở Âm dương liêu cũng không cảm thấy được chút manh mối nào. Dù có bói toán, cũng luôn nói là bình yên vô sự.

Biết bọn Kyuki tồn tại, cũng chỉ có mình và Seimei. Hơn nữa, Seimei còn nghiêm cấm Masahiro đem chuyện này nói người khác biết.

Nói là không thể kích động sự bất an và khủng hoảng cho mọi người.

—— Nếu con nói muốn đánh bại hết bọn chúng, thì tự mình đi giải quyết đi!

Seimei mỉm cười đầy ẩn ý như mọi khi, như đang tính kế gì đó. Nhưng đây là một mệnh lệnh chân thật và đáng tin, nên Masahiro trước nay không kể ai nghe cả.

“Hiện tại thiên hạ thái bình, không có chuyện gì nguy hại cả. Xin yên tâm.”

“Đó là phán đoán của ngài Seimei sao?”

“Ông nội cũng không nói gì, này chỉ là kết quả bói toán của Âm dương liêu.”

Các quý tộc tỏ vẻ mình đã hiểu, yên tâm gật đầu.

“Ngài Seimei không nói gì thêm nghĩa là mọi thứ đều bình an.”

“Thật không hổ là cháu trai của ngài Seimei. Lời nói cũng rất có sức thuyết phục ~”

“Dù nói thế nào, hắn vẫn là thiếu niên được Tả đại thần coi trọng nha. Thật chờ mong tương lai của cậu phát triển đây ~”

Masahiro bình tĩnh, hơi hơi mỉm cười, cung kính cúi chào.

“Vậy, ta xin phép rời đi trước.”

Nhìn theo Masahiro nhẹ nhàng vén màn rời đi, bọn họ không khỏi toát ra vẻ tán thưởng.

“Quả là cháu trai ngài Seimei. Đúng là lúc nào cũng khiến người ta chú ý.”

“Vậy là vận mệnh sau này của mình cũng phải nhờ cậy cậu bé này rồi?”

“Có mượn được sức của âm dương sư tài năng không chính là điểm mấu chốt để trở nên nổi bật đó. Có thể nói, Tả đại thần có ngài Seimei là đủ rồi, thật là một cấp dưới tốt mà.”

Hiện tại trong cung, không ai có thể sánh ngang Tả đại thần Fujiwara no Michinaga. Dù cho đương kim Thiên hoàng cũng phải nghe theo ý của ngài Michinaga, hoàn toàn không có thực quyền.

Ngài Michinaga duy nhất chưa khống chế, cũng chỉ có hậu cung. Nhưng nghe đồn rằng hắn chỉ trong vòng một năm thì cũng sẽ chiếm luôn cả lãnh địa này. 

“Đại thần có lẽ sẽ không ưa cảnh Thiên hoàng và hậu cung hòa thuận bên nhau đâu…”

Làm họ ngoại của Thiên hoàng để đạt được quyền lực tuyệt đối! Đây là mục đích của Tả đại thần Fujiwara no Michinaga.

Các quý tộc cùng nhau thở dài, vinh hoa phú quý của Tả đại thần đã là sự thật không thể lay chuyển.

Một quý tộc ngẩng đầu nhìn bầu trời trong vắt không một gợn mây, đột nhiên thốt lên.

“Tuy vậy, nhưng gần đây cũng chưa có mưa nhỉ…”

Đã hơn hai tháng trời không mưa một giọt. Tuy đã vào đầu thu, nhưng ngay cả một trận mưa rào cũng không có.

“Giờ mà không mưa nữa thì sẽ hạn hán mất thôi.”

“Đúng vậy. Nếu qua cả lễ Thất Tịch vẫn không mưa, chắc sẽ phải kinh động đến Thiên hoàng…”

Bầu trời đúng là không một bóng mây.

※※※※※

Masahiro vừa về đến nhà đã bị mẹ mình gọi lại.

“Masahiro, ông nội và cha con khi nào mới có thể trở về?”

Mẹ cậu tuy không phải là một phụ nữ vô cùng xuất chúng, nhưng cũng là một phu nhân rất trầm ổn, dịu dàng và văn nhã. Bà lớn hơn Yoshimasa hai tuổi, tên Tsuyuki. Cho dù đã hơn  40, nhưng tóc vẫn đen tuyền, phi thường xinh đẹp.

Masahiro thường nghĩ, cha mình có thể kết hôn với một người phụ nữ đầy nữ tính như mẹ, nhất định rất hạnh phúc. Quan hệ của cha mẹ cũng rất hòa hợp.

“Ông nội và cha hẳn là chạng vạng mới có thể trở về. Chuẩn bị cho lễ Thất Tịch hình như rất phiền toái.”

“Vậy à… Phải làm sao đây…”

Nhìn thấy mẹ vô cùng bối rối, Masahiro hơi ngạc nhiên và hỏi.

“Có chuyện gì vậy ạ?”

Nghe Masahiro hỏi, bà Tsuyuki lập tức đi vào trong phòng, mang theo một bức công văn đi ra.

“Vừa nãy phủ Tả đại thần phái người đến đây, nói là muốn đem bức thư này giao cho ông nội con. Còn bảo là chuyện rất khẩn cấp, hy vọng có thể mau chóng hồi đáp.”

“Tả đại thần đưa tới? Như vậy…”

Masahiro không tiếp tục nói, lơ đãng liếc nhìn mẹ mình. 

Nếu là văn kiện khẩn cấp do nhà Fujiwara đưa tới, tình thế hẳn là rất cấp bách.

Hiện nay, Tả đại thần Fujiwara no Michinaga, người khống chế trung ương Nhật Bản, mỗi ngày đều phải đi tham kiến Thiên hoàng, nên rất ít khi xuất hiện ở đại nội.

Chẳng lẽ đã xảy ra đại sự gì liên quan đến quốc gia?

Tưởng tượng đến điều này, sắc mặt của Masahiro liền thay đổi.

“Mẹ ơi!” Masahiro vươn tay nói.

“Đưa cái này cho con đi. Con bây giờ liền đi đại nội gặp ông nội, đem bức thư này giao cho ông.”

Nhà Abe cách đại nội cũng không quá xa. Thật ra, Masahiro đã đói khát vô cùng, đã không phải lúc nói những chuyện này.

Lúc này, vẫn luôn yên lặng quan sát, Mokkun rốt cuộc chen vào.

“Muốn đem đi cũng được, nhưng trước đó thì ăn chút gì rồi mới đi đi!”

“Không sao. Chỉ là chạy qua chạy lại một chút mà thôi.”

“Đừng lắm lời, mau ăn đi! Nếu cậu giữa đường thiếu máu té xỉu, tớ không chịu trách nhiệm đâu!” Từ lúc ăn sáng tới giờ đã hơn 45 phút.

“Tớ đã nói là không sao rồi mà!”

“Masahiro, có thứ gì ở sao… A, ngài Mokkun mà cha con nói hả?”

Yoshimasa cũng không có nói cho vợ mình biết thân phận thật của Mokkun, nên Tsuyuki  vẫn luôn cho rằng, “ngài Mokkun là bạn tốt của con gà mờ Masahiro.”

“Không sai, chính là như vậy, chính là như vậy ~”

Vì Tsuyuki không có Kenki, nên ở trong mắt bà, Masahiro cũng chỉ là đang nói chuyện với không khí.

Nhưng bà chính là vợ của Yoshimasa, con dâu của Seimei. Hơn nữa, còn là thanh mai trúc mã của Yoshimasa, nên có sức thích ứng mạnh mẽ với những chuyện kỳ quái. Dù phải đối mặt thường xuyên, cũng hoàn toàn không đổi sắc mặt. Thật không hổ là vợ và mẹ của âm dương sư!

Người vợ quá cố của Seimei là một người rất nhát gan, rất sợ hãi quỷ quái. Nhưng thật bất hạnh, nàng lại có Kenki, nên mỗi khi nhìn thấy Shikigami và Thần tướng trong lòng đều sẽ run rẩy, sợ hãi không thôi. Bởi vậy, lúc vợ mình còn sống, Seimei đều để mười hai Thần tướng ở lại dị giới, chỉ khi nào cần đến mới triệu hồi bọn họ, lại còn phải lập một cầu nối ở gần đó để họ lui tới dễ dàng, thật sự rất vất vả.

Vì bà đã qua đời trước khi Masahiro sinh ra, nên cậu cũng không biết bà nội mình là một người như thế nào.

Mỗi khi hỏi bà nội là một người như thế nào, Mokkun liền sẽ không chút giữ gìn mà nói, “Là một cô nàng nhát gan, yếu đuối, nhỏ bé, rất dễ khóc, nhưng lại  hay cười, rõ ràng ghét nhất quỷ quái, lại say mê một kẻ kỳ quặc như Seimei, dù sợ đến mức nào cũng sẽ không bỏ trốn, ngoan cố, quật cường, lại cứng đầu!”

Thì ra là thế, hóa ra vì nàng là người như vậy, nên mới có thể làm bạn bên ông nội suốt cuộc đời. Masahiro hiểu ra mọi chuyện một cách dễ dàng.

“Tóm lại, trước để Tsuyuki làm ít gì đó cho cậu ăn đỡ đi!”

“… Thật hết cách…”

Masahiro cãi không lại Mokkun, nhẹ nhàng thở dài một hơi.

“Mẹ ơi, ngài Mokkun nhất quyết phải bắt con ‘ăn đỡ gì đó trước’, mẹ có thể chuẩn bị chút cơm canh hay gì cho con được không ạ…”

Tsuyuki mỉm cười.

“Mẹ đã chuẩn bị xong cơm trưa rồi. Trước khi mang thư đi thì con ăn cho no trước nhé, cho dù ăn xong mới đi cũng sẽ không tốn bao nhiêu thời gian đâu.”

A, đây chính là tình thương của mẹ.

“Cậu xem, cả Tsuyuki  cũng nói như vậy ~”

Mokkun đứng thẳng trên chân sau, lấy chân trước chống nạnh, tỏ vẻ kiêu ngạo, đang muốn cãi lại Mokkun đừng có quá vênh váo, thì bụng Masahiro kêu lên thật to.

“… Cứ làm vậy đi…”

“Bụng là thành thật nhất  ~”

“Lèm bà lèm bèm!”

Masahiro nhẹ nhàng đá Mokkun đang haha cười.


Abe no Tsuyuki ((mẹ của Masahiro)