~ Chương 10 ~

Chỉ mới nhìn thấy tòa dinh thự bỏ hoang nhiều năm, Masahiro liền hiểu được chuyện gì đã từng phát sinh ở đây.

Cả nhà bị bọn cướp xông đến sát hại.

Ngay cả người hầu chúng cũng không tha.

Vật dụng hằng ngày cũng như trên sàn nhà tất cả đều dính máu, tiếng kêu thảm thiết cùng tiếng thở dốc trùng trùng điệp điệp vang lên, cuối cùng truyền đến tiếng kêu to đau đớn và khổ sở trước lúc lâm chung.

Âm thanh rên rỉ cầu cứu mỏng manh và yếu ớt, không lâu sau dần dần… dần dần tắt lịm ——

Masahiro ghét nhất những nơi bị ô nhiễm bởi  người chết. Dù cho đã cử hành nghi thức trấn hồn, lỗ hổng bị đào mở trong trái tim con người cũng không phải đơn giản như vậy là có thể lấp đầy lại.

Nếu nơi này còn sót lại các cô hồn lang bạt, mình không xoa dịu họ được đâu.

Hơi cảm thấy mất mát, Masahiro gục đầu xuống, đi vào trong dinh thự. 

Vẹt ra những bụi cỏ dại mọc cao để tiến vào đình viện, một khu nhà lung lay sắp đổ xuất hiện ngay trước mặt.

Ngay trước phòng chính của khu nhà là một mảnh bờ cát, không một ngọn cỏ. Đi đến nơi này, Masahiro quan sát xung quanh một chút.

Điều chỉnh hô hấp, cậu chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, để dù phát sinh chuyện gì cũng có thể lập tức ứng phó.

Nói không chừng sẽ giống vừa nãy, đột nhiên bị tấn công.

Cho dù là như thế, nơi này vẫn quá yên tĩnh.

Masahiro lén lút hít một hơi. Chẳng lẽ yêu quái nước ngoài không ở nơi này? Có lẽ là trước đây chúng cũng đã tìm được chỗ ở mới tốt hơn và dời đi rồi…

Nhưng có gì đó làm cậu canh cánh trong lòng.

Trong trí óc, cho dù là những gì bình thường sẽ không chú ý đến, giờ cậu cũng sẽ đột nhiên để ý, khơi dậy sự nôn nóng, bất an.  

Hơn nữa, trái tim cứ đập thình thịch.

Theo tần suất, máu toàn thân đều lưu chuyển thật nhanh.

Tiếng đập nặng nề không ngừng vang lên trong lồng ngực. 

Masahiro thiếu chút nữa đã phải khuỵu một gối. Mokkun ở bên chân cậu, bộ lông dựng hết lên, toát ra địch ý nồng đậm. 

Đặt tay trên lưng Mokkun, Masahiro nhỏ giọng thì thầm.

“… Mokkun, có hơi kỳ quái…”

Mokkun không trả lời. Masahiro không để ý, tiếp tục nói.

“Bởi vì, không có âm thanh sâu bọ.”

Giờ là giữa hè, ở chỗ này, cỏ dại mọc thành bụi, bình thường hẳn là có rất nhiều côn trùng kêu vang mới đúng. Nhưng hiện tại lại không nghe bất kỳ tiếng động nào. 

Mokkun hầm hè trong cổ họng. Âm thanh trở nên trầm thấp, ánh mắt đáng sợ chăm chú nhìn vào chỗ sâu trong dinh thự hoang phế này.

Trong thân thể của Masahiro tựa như có khối băng tan chảy. Da thịt run rẩy, ngay cả cổ họng cũng như bị lấp kín, không thể lên tiếng.

Có thứ gì vụt qua, rơi xoạch một tiếng trước mặt họ, làm văng lên vô vàn giọt nước. 

Trên mặt Masahiro cũng dính nước. 

Có mùi tanh, tí tách tí tách nhỏ xuống. Lấy mu bàn tay lau đi, nhìn lại, dính trên tay là một thứ có màu thật đậm. 

Đôi mắt nhìn về phía bên này.

Tròng mắt đục ngầu, lồi ra từ trong hốc mắt hãm sâu xuống, trong cái miệng mở ra một nửa, có thể thoáng nhìn thấy đầu lưỡi đen nhánh.

Bốn cái sừng trên đầu toàn bộ đều đứt gãy, thân thể vốn trắng như tuyết bị thứ gì đó màu đen nhánh nhuộm lấy, không còn chút gì như bộ dáng ban đầu.

Lời nói cuối cùng của nó nhanh chóng vang lên bên tai Masahiro.

—— phải đem thân thể này tiến dâng lên sao?

Không phải Masahiro, mà là thân thể bị thiêu đến nát nhừ kia.

Vậy rốt cuộc muốn hiến dâng cho ai đây?

Con quái vật giống trâu, bị mất tứ chi, mặt nó như thể đang phỏng đoán điều gì đó, hướng về phía này.

Cơ bắp bắt đầu trở nên căng cứng.

Rõ ràng biết mình không thể nhìn lên phía trên, nhưng toàn thân phát ra tiếng răng rắc, không chịu sự điều khiển của chính mình.

Ngay đó.

Ở đó, có thứ gì tồn tại.

Tuy nghĩ như vậy, tuy rằng rất có thể là sự thật, nhưng lại khiến người thấy khó tin.

Không thể hô hấp. Trái tim đập thình thịch, âm thanh lớn đến mức có chút chói tai.

—— bởi vì, hoàn toàn không cảm giác được một chút hơi thở.

Trên trán Mokkun bốc cháy lên ngọn lửa đỏ thắm.

Đột nhiên, một luồng yêu khí khổng lồ tràn ra từ trong dinh thự, đập nát hết khu nhà hoang phế này. 

*********

Masahiro lập tức lấy tay che mặt.

Một luồng gió đáng sợ quất đến, thổi tung căn phòng thành nhiều mảnh nhỏ, đánh về phía cậu.

Những mảnh vỡ của nóc nhà, rồi tàn tích xà nhà rơi xuống như mưa. 

Còn ẩn giấu trong đó vô số hơi thở hỗn tạp. Chỉ một đón liền phá hủy hết tòa nhà. 

Không phải Ban Ban, cũng không phải Goeutsu, mà là quái vật khác, còn mạnh hơn, khủng khiếp hơn hai con này nhiều.

“Mokkun  ——”

Ngay khi Masahiro vừa kêu lên thảm thiết, ngọn lửa đỏ tươi đã bùng lên, cắn nuốt hết những mảnh vụn đang rơi xuống. Gió nóng bao quanh Masahiro, hóa thành một lá chắn cái vô hình bảo hộ cậu.

Cảm thấy được luồng gió nóng lướt nhẹ qua gương mặt mình, Masahiro hơi mở ra mí mắt, tìm kiếm hướng thổi của yêu khí. Xuyên qua kẽ ngón tay, cậu thấy được hình dạng của con quái vật mình chưa gặp bao giờ.

Gió nóng thổi bay toàn bộ căn phòng đã đổ sập, Guren hiện nguyên hình, đôi mắt màu vàng kim lóng lánh ánh sáng.

Là quái vật nước ngoài.

Yêu quái nhiều không đếm xuể, cắt đứt hơi thở, ẩn nấp ở chỗ này. Hơn nữa, không con nào là yêu quái bình thường cả.

Bộ xương mà Masahiro đánh bại trước kia chỉ đáng là đứa trẻ sơ sinh so với nó mà thôi. 

Masahiro bật thốt lên.

Thật đáng sợ.

Trước kia chưa từng gặp qua bầy yêu quái nào đông như vậy. Bách quỷ dạ hành khiến cho cả kinh thành xôn xao, so với bầy quái vật này cũng chỉ là một trò đùa.

Nhưng … Masahiro cẩn thận quan sát đám yêu quái này.

Rõ ràng chỉ là một bầy quái vật, nhưng lại được thống nhất và quản lý tốt một cách kỳ lạ, hẳn là có một thủ lĩnh chỉ huy hết thảy.

Rốt cuộc là con nào.

Cố gắng ra lệnh cho đôi chân run rẩy của mình, Masahiro bước một bước về phía trước. Dưới ánh trăng, chỉ có bóng dáng các yêu quái, đang nhìn họ một cách vô cảm.

Không có địch ý, cũng không có sát ý.

Cảm giác mà Masahiro nhận thấy chính là sự trống rỗng một cách kỳ quặc, còn có cảm giác bị áp đảo hết thảy.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng. 

Tim đập thình thịch như đánh trống, không có dấu hiệu chậm lại chút nào. 

Vừa giữ khoảng cách, Masahiro vừa chậm rãi đưa mắt nhìn, điều tra tình hình xung quanh.

Nhưng chỉ nhìn một chút, cậu liền dừng lại.

Một con yêu quái nho nhỏ, đang giẫm đạp một con quái vật như con chuột, lấy ánh mắt lạnh như băng nhìn Masahiro.

Vẻ ngoài của nó trông như một con trâu nhỏ.

Nhưng nó hoàn toàn khác với bất kỳ yêu quái nào mà cậu từng gặp. Không cảm nhận được yêu khí. Lông phủ kín thân hình nó nhọn như kim, cặp mắt như vật chết lóe lên màu của ánh trăng đêm tối. 

Nó lấy chân chà đạp mạnh lên lưng Ban Ban, Ban Ban nằm trên mặt đất đã hoàn toàn biến thành một bộ xương. Cặp mắt vẩn đục không chút sinh khí nhìn chằm chằm Masahiro .

Dửng dưng đá văng xác Ban Ban, con quái vật đó lững thững bước về phía trước.

Đồng thời, vô số quái vật cùng tiến lên, bao vây Masahiro và Guren.

Đã đến nước này, Masahiro còn bận tâm rằng, thật may, quanh tòa dinh thự này, không có người nào sinh sống. 

Nếu có người ở, thì có thể làm họ liên lụy. 

Phải tránh không để chuyện này phát sinh.

Bởi vì, Masahiro từng ước định với Guren.

Tuyệt đối sẽ không hy sinh bất kỳ ai. Hơn nữa, phải trở thành âm dương sư vĩ đại nhất. Cho nên…

“…… Tới đúng lúc lắm.”

Masahiro lắp bắp kinh hãi.

Hình dạng của quái vật thay đổi.

Thân hình vốn giống con trâu bắt đầu biến to ra, toàn thân hiện lên sọc vằn.

Màu lông xen kẽ vàng và đen, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh trăng.

Tròng mắt bạch kim sắc sảo như lưỡi dao băng giá phát ra ánh sáng lạnh lùng, răng nanh bén nhọn lộ ra bên khóe miệng, bốn chân có móng vuốt sắc bén, lưng giang rộng cặp cánh khổng lồ của chim ưng. 

Trông như một loài vật mà Masahiro đã từng thấy trong tranh vẽ, được gọi là con hổ. 

Masahiro hơi choáng váng, lảo đảo một cái, sắp ngã xuống, may được Guren nắm lấy, đỡ lại.

Không thể hô hấp. Chỉ riêng yêu khí của nó cũng đã khiến cả người cậu nhũn ra. Tay chân run rẩy đã sớm mất cảm giác, rõ ràng mình đã cố sức nắm chặt tay Guren, nhưng lại không cảm thấy thật chút nào.

Masahiro chưa từng sợ hãi qua một yêu quái nào từ tận đáy lòng. Vì không muốn bị giết, nên sợ hãi, vì không muốn cứ thế chết đi, nên mới sợ hãi.

Nhưng, con quái vật này hoàn toàn khác biệt so với tất cả những con mà cậu từng gặp trước kia.

Sự tồn tại của nó vốn gắn liền với sự khủng bố. Trước khi nghĩ đến chuyện mình sẽ chết hay sao, bản năng cũng đã mách bảo mình rằng không được nữa rồi.

Con yêu quái biến hình từ con trâu nhỏ thành con hổ thấp giọng cười nhạo.

“… Sợ lắm à? Này cũng khó trách…”

“Câm mồm!”

Ngay tức khắc đáp trả, ý chí chiến đấu của Guren dâng trào.

“Ngươi chính là yêu quái từ phương tây xa xôi vượt biển đến đây sao? Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”

Yêu quái khẽ nhếch miệng, nửa híp mắt, nhe nanh.

“Để khai mở chỗ ở cho bọn ta… Còn để chữa khỏi vết thương này.”

Nhìn kỹ, trên đầu con hổ có một khối sụp xuống như bị ai đó móc ra. Chỉ có vật thể màu đen kia, không có da lông, đang từng chút một nhập vào bên trong.

Chữa thương. Tìm chỗ ở.

Guren nhớ ra rồi. Anh từng đọc qua Sơn Hải Kinh. Đúng là có một loại yêu quái trưởng thành giống trâu, lông như lông nhím, có thể biến thành hổ, lại còn có cặp cánh chim ưng khổng lồ. 

—— Khuê Sơn, trên đó có loài thú, dạng nó như trâu, lông nhím, tên của nó là…

Guren nín thở .

“Ngươi là… Kyuki (ND: Cùng Kỳ, một quái vật rất nổi tiếng thời cổ đại ở Trung Quốc, xuất hiện trong thần thoại và Sơn Hải Kinh)…!?”

Con hổ không lên tiếng, chỉ dữ tợn cười lạnh.

Đó là tên của con yêu quái có từ thời cổ đại, truyền đến từ đất nước xa xôi ở phương tây.

Vì là chuyện nước khác, nên Guren cũng không hứng thú lắm, nhưng vì con quái vật này lớn lên giống trâu, có cánh, lại có thể biến thành con hổ thật sự quá kỳ quặc, nên anh cảm thấy rất “thán phục” và lưu giữ cái tên này trong ký ức của mình.

Anh còn nhớ rõ Kyuki thích ăn những cô bé tóc dài.

Nghĩ lại thì, chính vì thế mà Ban Ban mới tấn công Akiko. Akiko tóc dài, lại có linh lực vô cùng mạnh mẽ, thật là một con mồi vô cùng tuyệt hảo.

Yêu quái ở quốc gia kia chiếm giữ rất nhiều ngọn núi làm lãnh địa của mình.

Hơn nữa, mỗi đỉnh núi đều có đại yêu làm thống lĩnh.

Kyuki bị thương, dẫn theo vô số quái vật khác đến đây. Chúng vì sao phải lênh đênh vượt biển, để đến được một xứ sở xa lạ như thế này chứ? 

Ánh mắt sắc bén của Guren nhìn chằm chằm Kyuki.

“… Là tranh đoạt địa bàn với yêu quái khác, mà đánh thua đi…”

Cặp mắt của Kyuki hiện lên vẻ phẫn nộ. Bị nói trúng rồi sao?

Guren hơi điều chỉnh lại nhịp thở của mình, quan sát tình hình xung quanh. Những yêu quái khác căn bản không đáng nhắc tới, nhưng phải giằng co với số lượng nhiều như vậy, anh và Masahiro đã rơi vào thế yếu. Nếu chỉ có một mình, anh nhất định sẽ có cách chạy thoát, nhưng giờ còn có cả Masahiro cũng ở đây.

Phải bảo vệ Masahiro!

Chân phải của Guren hơi lui về sau. Ngay lúc này, Kyuki gầm lên một tiếng nặng nề.

“Tránh ra!”

Ngọn lửa của Guren thiêu hết mấy con quái vật thành tro bụi. Chẳng buồn nhìn đến những con quái vật đang thét lên chói tay khi bị thiêu đốt, trong nháy mắt hóa thành tro tàn, Guren đưa tay về phía Masahiro. 

“Masahiro!”

Nhưng, còn nhanh tay hơn anh, một con quái vật lông trắng, trông như con khỉ, đã bắt được Masahiro, và ném cậu lên trời. 

Lũ quái vật tranh nhau nhảy lên, đem Masahiro làm quả bóng để ném qua ném lại. 

Masahiro liều mạng cuộn tròn người lại, bị ném qua ném lại trên không một hồi, rồi cuối cùng bị một con yêu quái giống ngựa cắn lấy góc áo và ném xuống đất. 

Vì bị chấn động mạnh, Masahiro khó có thể hô hấp. Đôi mắt cũng hoa lên.

“… Khặc… khặc…”

Ho khan một trận, trong phổi cũng phát ra âm thanh khác thường. Vị rỉ sắt tràn vào trong mũi, cơn đau chưa từng cảm nhận qua bao giờ đang kích thích lồng ngực, cả người hoàn toàn không còn chút sức lực nào. 

Tình huống bây giờ thật không ổn chút nào. 

Masahiro hơi mở to mắt, tìm kiếm hình bóng của Guren giữa đám đông yêu quái. Kyuki thì ở ngay cạnh cậu, sau lưng nó, là một đám đồ vật đang mấp máy.

Thỉnh thoảng, cậu có thể nhìn thấy những con rắn lửa bùng lên cùng với hơi nóng bộc phát. Rốt cuộc cũng phát hiện bóng người đang điều khiển ngọn lửa chống lại vô số yêu quái vây công.

“… A…”

Masahiro không khỏi thở ra một hơi. Còn sống, Guren còn bình yên không có việc gì.

Ngực rất đau, cho dù chỉ hít thở thật nhẹ vẫn gây nên cơn đau vô cùng kịch liệt. Kyuki đưa mặt lại gần, phun ra hơi nóng phả vào mặt Masahiro.

Thân thể Masahiro đột nhiên tuột xuống. Hình như là yêu quái vẫn luôn cắn lấy cậu giờ nhả miệng ra. Ngã chổng vó xuống đất, cảm giác đau đớn lại lần nữa xông lên ngực, Masahiro không khỏi than nhẹ. Có lẽ nội tạng giờ đã không biết biến thành cái dạng gì rồi.

Masahiro cố chống đỡ nửa người trên của mình lên. Lúc này, quái vật như muốn trêu đùa cậu, nó nắm lấy đầu của Masahiro, ép xuống lớp gạch ngói.

Bị tấn công bất thình lình, Masahiro gần như sắp ngất đi. Quái vật thấy thú vị, đợi xem Masahiro tiếp theo sẽ làm gì.

Masahiro liều mạng tập trung suy nghĩ trong cơn đau khủng khiếp. 

Mi mắt thật nặng nề. Mình sắp không chịu đựng nổi nữa. Sẽ ở chỗ này… bị Kyuki ăn thịt.

Đột nhiên, mũi cậu ngửi được một mùi thơm.

—— Masahiro nhất định có thể trở thành một âm dương sư ưu tú.

Hình bóng và âm thanh đó vang vọng bên tai, đeo túi thơm bên người thật tốt quá.

Kiểu này, ta không thành âm dương sư được rồi. Lại còn ước định với Guren nữa chứ —— không sai…

“… Guren …”

Mở to mắt, kéo lại những suy nghĩ miên man của mình trở về, Masahiro cố suy nghĩ.

Có cách nào không? Thu hút sự chú ý của Kyuki, tập trung tầm mắt của những yêu quái khác lên người mình —— cách để giúp Guren chạy thoát.

Guren là Shikigami của ông nội, không thể để anh ấy cứ thế chết đi ở đây. Hơn nữa, ông nội nhất định sẽ nghĩ cách giải quyết. Cho dù con gà mờ như mình đánh không lại lũ yêu quái này, nhưng nếu là âm dương sư vĩ đại nhất, Abe no Seimei, nhất định có thể ——

Những yêu quái nước ngoài ở quanh đây hẳn rất khinh thường mình và Guren mới đúng. Nhất định là chúng cho rằng chúng ta không có năng lực đối phó chúng đâu.

Nếu vậy, chỉ cần mình thu hút lực chú ý của bọn chúng dồn hết về mình, thì có thể tạo ra cơ hội để Guren sống sót. 

Masahiro dùng tay phải đang xụi dần của mình, bắt đầu kết ấn.

Chỉ cần một cái chớp mắt thôi. Chỉ cần trong nháy mắt là có thể trợ giúp Guren. Cho nên, cũng phải dồn hết sức lực.

“… Hy vọng… Có thể hàng phục…”

Kyuki cảm thấy rất thú vị khi nhìn Masahiro ngâm tụng chú văn.

Không ngừng chém ngã, thiêu đốt, ném văng những yêu quái dồn lại đây như từng đợt sóng không ngừng nghỉ, Guren liều mạng giãy giụa để đột phá vòng vây.

Rốt cuộc có bao nhiêu yêu quái đã chạy đến đất nước này cơ chứ? Khó mà ước tính nổi!

Bị hàm răng cắn, bị móng vuốt cào, cả người Guren đầy vết thương. Có một con yêu quái ôm chặt chân anh, khiến chân anh như đeo đá nặng,  có con thì bám chặt trên lưng, nhe nanh, như muốn cắn xé anh. Guren giãy giụa, xé xác yêu quái bám trên cánh tay mình, đốt con dám đu trên cổ anh thành tro bụi. 

Masahiro ở nơi nào? Đứa bé kia rốt cuộc ở nơi nào?

Đấu khí màu đỏ tươi bắn bay toàn bộ yêu quái, tầm mắt của anh đột nhiên được mở rộng ra.

Tìm được rồi! Kyuki đang tới gần Masahiro, đem đứa bé này đè lên lớp gạch vụn. 

Có thể nhúc nhích không? Có bị thương không? Phải đi cứu nó! Trước khi hàm răng của quái vật tấn công đứa bé này ——

Đột nhiên, Guren không thể hô hấp. Anh mở to đôi mắt, chăm chú nhìn Masahiro đầy vẻ khó tin.

Dù đang bị vô số yêu quái bao vây, bị đè xuống gạch vụn, đôi môi của cậu vẫn đang động đậy.! Từ trong miệng cậu thốt ra, là chú văn!

Không cần đâu! Lấy thân thể thương tích như vậy mà dùng phép thuật căn bản chính là tự sát! Tất cả chú thuật của Âm dương đạo đều phải tốn rất nhiều tinh thần lực. Càng không thuần thục, càng hao tổn tinh thần nhiều.

Hơn nữa, ấn pháp đó… Đó là, triệu hoán ——

Lúc này, truyền đến âm thanh của Masahiro. Đó là đòn liều chết, là lời thỉnh cầu mà cậu đánh bạc với sinh mệnh của mình. 

—— Chạy mau, em sẽ mở ra khe hở sinh tồn cho anh. Đã đủ rồi, anh có thể trở lại bên ông nội rồi, Guren……

Guren sững sờ. Có thứ gì cắn lấy vai anh, xé toạc lớp thịt trên vai xuống dễ như trở bàn tay. Guren hét lên.

“Tránh ra!”

Masahiro thôi thúc lòng can đảm của mình, không ngừng ngâm tụng chú văn.

Vì đây là lần đầu tiên sử dụng chú thuật này, không biết có thể thành công không. Nhưng tình huống bết bát nhất thì cũng có thể thu hút hết sự chú ý của yêu quái về mình. 

Đến đây đi, thanh đao ánh sáng chém nát bóng đêm. Hỡi thanh gươm sấm sét, nhuộm cả đất trời thành màu bạc trắng. 

“Tránh ra!”

A a… Guren đang hét lên. Kỳ thật ta thật sự rất thích giọng nói đó, sao mà trước kia mình chết cũng không chịu nói ra chứ.

“… Điện chước quang hoa.” (ND: đọc thần chú)

Masahiro nhắm mắt lại, dùng hết sức mình để hô lên.

“—— cấp cấp như luật lệnh!” (ND: đọc thần chú)

Trong nháy mắt, một tia sét chói lòa giáng xuống từ trời, đánh về phía Kyuki. Tầm mắt bầy yêu quái trở nên trắng xóa. 

Bị thanh gươm sấm sét đâm xuyên, Kyuk kêu lên thảm thiết. Đám yêu quái bị tấn công bất ngờ, trở nên lộn xộn vô cùng, hết thảy chỉ chú ý đến Masahiro và Kyuki.

Tầm mắt của Masahiro cũng trở nên mơ hồ không rõ bởi tiếng sấm. Ánh sáng xuyên qua mi mắt, biến mọi thứ thành một thế giới trắng xóa. 

—— chính là bây giờ!

Masahiro mỉm cười.

Tuy chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng chính trong nháy mắt này, xuất hiện khe hở. Guren biết Masahiro ngâm tụng chú văn gì. Nên anh ấy chắc chắn hiểu rõ ý của mình.

Trong khoảng cách này, anh ấy nhất định có thể trốn thoát.

Giữa lúc ánh sáng trắng của vị thần sấm sét đang bao trùm hết thảy, Masahiro nghe Kyuki gầm lên cuồng nộ. Đó là tiếng rít gào nặng nề, kịch liệt, khiến tai cậu bị ù cả đi.

Trong màn sáng, Kyuki vặn vẹo thân hình, phủi những tia chớp đánh lên người nó xuống. Tuy da lông hơi bị cháy đen, nhưng ngoài ra, nó cũng không bị thương tích gì nhiều. Nhìn vết thương của nó là đủ biết phép thuật mà Masahiro sử dụng quả nhiên vẫn không hoàn chỉnh.

Nhịp thở của quái vật bắt đầu trở nên dồn dập. Nó nhe nanh, phun ra luồng hơi mạnh mẽ đánh vào trên mặt của Masahiro.

“…Ngươi dám!”

Sau tiếng gào thét đầy phẫn nộ của Kyuki, chỉ nghe được âm thanh hàm răng cắn vào thân thể, kế đó là mùi tanh của máu tươi phun ra từ phần cơ thịt bị xé rách. 

Ánh sáng chói mắt dần biến mất.

Tầm mắt không còn là một màu trắng xóa nữa mà bắt đầu hiện ra màu sắc. Ánh mắt mờ mịt của Masahiro nhìn thấy một bóng dáng màu xanh, ngay khi thị lực của cậu hoàn toàn khôi phục bình thường, có thứ gì rơi xuống mặt cậu.

Là giọt nước, thật ấm áp. Giọt nước lăn xuống, trượt trên khuôn mặt, rơi xuống đất.

Chậm rãi mở mắt, Masahiro ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn về phía ánh trăng.

Không, đó không phải ánh trăng. Vật đó lóe lên màu vàng kim của ánh trăng, nên trong nháy mắt, Masahiro đã nhầm đó là ánh trăng. —— Không sai, đó là màu của chiếc vòng trên trán Guren. 

Máu tràn ra từng giọt từng giọt từ trên vai anh. Vì sao chứ? Sao lại cắn sâu như vậy, hẳn đã chạm đến thịt xương rồi?

Rõ ràng cao hơn mình nhiều, nhưng vì đang quỳ trên mặt đất, nên độ cao tầm mắt hoàn toàn ngang với mình.

Guren như muốn che kín người Masahiro lại, đôi tay anh chống lên lớp gạch vỡ, vai bị Kyuki táp trúng, nhưng dù vậy, anh vẫn không nhúc nhích chút nào.

Thật vô lý. Hàm răng của Kyuki rõ ràng là muốn cắn về phía cổ họng của mình. Nhưng tại sao giờ lại cắn vào người Guren?

Trong nháy mắt, Kyuki đang điên cuồng lại dùng móng vuốt sắc bén của nó cào Guren. Lại thêm một vết thương mới, máu anh bắn ra tứ tán như màn sương đỏ. 

Guren thấy Masahiro đang nhìn mình không chớp mắt, đột nhiên anh nở nụ cười.

Thấy nụ cười này, trái tim của Masahiro đột nhiên trở nên lạnh ngắc. Bỗng nhiên nhận ra tất cả đều là hiện thực, Masahiro la lên.

“… Anh… Anh đang làm gì chứ…! Sao lại không trốn đi! Em vất vả lắm mới…”

Ngay cả phép triệu hoán thần sấm sét mình chưa từng thử bao giờ cũng đã dùng ra, rõ ràng có thể chạy thoát.

Guren không trả lời. Lưng, vai, bụng của anh đều đã bị yêu quái cắn xé đến thương tích đầy mình. 

Nhẹ nhàng đẩy ra đám yêu quái đang nhe nanh xông đến chỗ Masahiro, Guren dựng lên một bức tường lửa bao quanh mình.

Bức tường lửa cháy lên nhợt nhạt, bọc lấy Guren và Masahiro ở trong. Bên trong không có chút hơi nóng hay ngọn lửa nào, lửa chỉ tấn công lũ yêu quái ở ngoài đang nhằm vào hai người. 

Sau khi chắc chắn Masahiro đã an toàn, Guren lảo đảo ngã xuống, phải lấy tay chống xuống đất. Máu cứ nhỏ xuống tí tách. 

Masahiro hoảng hốt gọi tên anh không ngừng.

“Guren anh thật ngốc! Lại bị thương nặng như vậy… Em phải xin lỗi ông nội sao bây giờ!” 

Ánh mắt của Guren thật dịu dàng. 

“… Không cần để ý. Nếu em mà chết, ta sẽ rất khổ sở.”

Masahiro run rẩy nhìn Guren.

Lúc trước anh ấy cũng từng nói qua y hệt vậy. Nếu em chết đi, ta sẽ rất khổ sở, ta không để em chết đâu.

Ta giao cho cậu quyền được gọi tên ta ——

Những lời này, vang lên trong tâm trí cậu, rõ mồn một. 

Masahiro ngây ngốc không biết trả lời ra sao, Guren thấy vậy, bình tĩnh tiếp tục nói.

“… Em phải trở thành âm dương sư. Âm dương sư lợi hại nhất, vượt qua cả Seimei. Ta sao có thể để em chết đi ở cái chỗ như này đâu chứ?”

Không sai, đã sớm quyết định rồi.

Masahiro không biết, Seimei cũng không biết. Nhưng khi Masahiro chào đời, Guren cũng đã đưa ra quyết định này.

Ai có quan hệ huyết thống với Seimei quả thật đều có được thực lực bất phàm. Nhưng, tất cả bọn họ đều sợ Guren. Tỏ vẻ hoảng sợ, lớn tiếng khóc lóc, thể hiện sự chán ghét của  mình.

“Nếu Guren chết đi thì em cũng sẽ rất đau khổ! Mokkun mà không ở bên em, em sẽ rất cô đơn! Hơn nữa…”

Lời nói bỗng im bặt. Tức giận đan xen với sự phẫn nộ, trong đầu trống rỗng, Masahiro cũng không nghĩ ra điều gì để nói được nữa.

Guren cười. Không sai, lúc ấy em không khóc.

Dù là ai thì cũng sợ hãi hơi thở của Touda ta, sợ hãi thần khí của ta, không cho ta xuất hiện trước mặt bọn họ.

Chỉ có đứa nhỏ mới sinh này chăm chú nhìn thẳng ta, cười thật vui vẻ, giơ đôi tay bé xíu đó về phía ta. 

Cho dù Touda ẩn thân ở bên cạnh, cũng không hề sợ sệt. Lớn lên một chút, những lúc chập chững theo sau Seimei, sắp té ngã thì chỉ cần thấy mình đi cùng, sẽ ôm lấy chân mình, lộ ra vẻ mặt thật vui sướng. 

Bộ dạng khi còn nhỏ của Masahiro hiện lên trong mắt của Guren. Masahiro không biết, Touda vẫn luôn ở bên cạnh cậu. Đã cứu cậu khi bị yêu quái lừa ngã xuống ao nước, mà từ đó về sau, vẫn lặng yên bảo vệ cậu, nhìn cậu lớn lên từng ngày.

—— Giao một Shikigami phù hợp cho Masahiro? Vậy ta đi nha. Cũng không phải Seimei ra lệnh cho Guren, mà là Guren tự mình đề nghị với Seimei.

Dù là đối với Mokkun, hay cả khi đã biết thân phận thật của Guren, thái độ của Masahiro vẫn không chút thay đổi. Thiên tính hiếm thấy này, Guren không muốn cậu mất đi ánh sáng trong trái tim mình.

Guren thở hổn hển. Tuy là Thần tướng, nhưng cũng không phải bất tử. Nếu thân thể thật bị tổn thương, thì vẫn có thể chết đi.

Bức tường lửa bắt đầu lay động. Guren liếc nhìn ra bên ngoài. Bọn yêu quái dù bị bức tường lửa ngăn trở, vẫn không ngừng nhe nanh giương vuốt xông đến đây. 

Guren đứng lên chuẩn bị đánh trả, Masahiro nắm cổ tay của anh, nín thở kêu lên.

“Em nhất định sẽ trở thành một âm dương sư vĩ đại, anh lúc nào cũng phải trông chừng em nha! Nếu anh mà chết ở đây, em tuyệt đối sẽ không bao giờ tha thứ anh!”

Guren hơi mở to mắt, Masahiro đẩy anh ra, bước về phía trước.

“Đừng có giỡn mặt với ta! Bọn yêu quái nước ngoài kia, ta thật sự tức giận rồi đây!” Vô số yêu quái liền cười nhạo cậu.

Ngực rất đau. Cảm giác đau đớn càng lúc càng nghiêm trọng. Phép thuật triệu hoán thần linh vừa nãy có lẽ đã rút cạn sức lực của mình. Nhưng …

Masahiro rút lá bùa ra. Sao có thể dễ dàng từ bỏ như thế? Nếu có ý chí, nhất định sẽ thành công!

“Ân ba trách lạp kỉ ni…”

Đúng lúc này.

Từ bầu trời bay đến vô số chùm sáng, trong nháy mắt, tiêu diệt tầng tầng lớp lớp yêu quái ở đây.


Kyuki (Cùng Kỳ):

Kyuki trong sách cổ
Touda - Chapter 1: Trouble - Wattpad
Kyuki trong anime Shounen Onmyouji

3 thoughts on “~ Chương 10 ~

  1. Pingback: ~ Chương 9 ~ | WOLF'S DEN

  2. Pingback: ~ Shounen Onmyouji (Thiếu niên âm dương sư) ~ | WOLF'S DEN

  3. Pingback: ~ Chương 11 ~ | WOLF'S DEN

Leave a comment