Màn đêm đen nghịt như đang lan tràn khắp không gian.
Trong một khe núi sâu hoắm, nơi có rừng cây sam tươi tốt, xanh um.
Sự im lặng bao trùm hết thảy, trong bóng đêm, chỉ mơ hồ vang lên tiếng nước chảy.
Những đốm sáng bập bùng, đó là điệu nhảy của những con đom đóm, tuy đã qua mùa, nhưng chúng còn phảng phất niềm lưu luyến không rời, tỏa ra những đốm sáng mờ mờ phất phới.
Nơi đây là một chỗ trên núi cao, đến cuối mùa hè rồi mà vẫn khiến người ta thấy mát mẻ như cũ.
Ngược lên đầu nguồn của dòng suối mát lạnh, không bao lâu thì sẽ thấy được đàn đom đóm bay múa.
Nếu đó là năm ngoái.
Còn bây giờ, nếu cứ đi về phía trước, thì vẫn sẽ không thấy bóng dáng con đom đóm nào.
Núi cao như bị nhuộm đen, hắc ám lan tràn bốn phía.
Gió rít gào quất đến, sương mù phiêu tán khắp nơi, không khí nặng nề như muốn đè hẳn lên da thịt.
Trong bóng tối, xuất hiện một hai đốm sáng đôi nho nhỏ. Xán lạn, lập loè, lạnh băng, sắc bén.
Là đom đóm sao?… Không.
Đốm sáng đó, số lượng của chúng chậm rãi tăng lên, lan tràn khắp xung quanh.
Chúng là cặp mắt của loài sinh vật nào đó.
Trong màn đêm, đủ loại sinh vật đang ngo ngoe rục rịch.
Những sinh vật ẩn mình trong màn đêm đen nhánh này được gọi là “yêu quái”.
Mười mấy, thậm chí hơn trăm cặp mắt, đều nhìn chằm chằm về cùng một chỗ.
Nơi chúng cùng nhau hướng đến, có một con yêu quái. Đó là một con ma thú trông rất đáng sợ, toàn thân hiện lên sọc vằn màu bạc và màu đen, sau lưng mọc lên cặp cánh của chim ưng.
Trên cái đầu to lớn của nó có một chỗ lõm xuống màu đỏ sậm, máu từ đó không ngừng thấm ra bên ngoài, chỉ cần nhìn là đủ biết nó bị một con vật nào đó ngoạm phải.
Cặp cánh mỗi lần vươn ra là vỗ xuống mặt đất phành phạch.
Mình hổ, cánh ưng. Tròng mắt màu bạc lạnh như băng, sắc bén như ánh trăng.
Đây là con yêu quái nguy hiểm của nước ngoài, cách đây không lâu, đã vượt biển từ vùng lục địa xa xôi cách trở, nơi thần tiên ma quái cùng cư ngụ, chạy trốn đến đất nước này.
Tên của nó là Kyuki.
“…Các ngươi.”
Kyuki lẩm bẩm, như đang rên rỉ.
Trong nháy mắt, nó liếc nhìn sang miệng vết thương vẫn không khép lại của mình.
Mỗi lần nhìn thấy vết thương này, cơn phẫn nộ điên cuồng lại trào dâng trong ngực con quái vật.
—— Ngươi sợ sao, Kyuki. Thật không ra gì…!
Tiếng cười nhạo không ngừng vang lên bên tai Kyuki.
Kẻ thù của nó, vì chiến thắng mà kiêu ngạo, cắn xé miếng thịt vừa bị ngoạm đứt của Kyuki, tiện thể còn lấy chân trước chà đạp lung tung lên khối thịt còn đẫm máu tươi này. Lại lấy yêu lực vô cùng đáng sợ của nó, quét sạch những yêu quái thuộc hạ của Kyuki.
Ở vùng đất đó, chúng liều chết tranh đấu với nhau để đoạt lấy quyền chiếm lĩnh lãnh địa. Để khống chế vùng đất đó, rồi kế tiếp sẽ kiểm soát các quốc gia trên vùng đất đó và phát động chiến tranh.
Kyuki thảm bại.
Sức mạnh cách biệt nhau một trời một vực, Kyuki bị khắc lên dấu ấn vĩnh viễn không thể xóa nhòa.
Hơn nữa, nó không bị ra tay kết liễu, mà nhân đó trốn thoát. Vốn tưởng rằng mình nhất định sẽ bị giết, nhưng đối phương cũng không giết nó, có lẽ do cảm thấy, nó thậm chí còn không xứng để chết trong tay mình.
Trước mặt yêu quái, nhân loại chỉ là những con kiến yếu ớt. Kẻ thù của nó bây giờ hẳn đang tiến vào trung tâm của đất nước rộng lớn kia, từng bước xâm nhập.
Các ngươi, các ngươi, bọn chúng, bọn chúng…
Mỗi khi nó cựa quậy thân thể, máu lại cứ thế thấm ra ngoài từ miệng vết thương trên đầu.
Những yêu quái thuộc hạ co rúm người lại, nín lặng trước luồng yêu khí mà nó phun ra.
Đúng lúc này, hai bóng dáng đậu xuống trước mặt Kyuki.
Đó là hai con yêu quái có cặp cánh thật lớn. Chúng cao ngang với một nam giới trưởng thành. Hình dáng ẩn giấu trong bóng đen này là hai con chim khổng lồ.
“… Thưa chủ nhân”
Kyuki lập tức quay sang nhìn chằm chằm chúng.
Thân hình ẩn trong màn đêm của chúng hiện lên rõ mồn một trong mắt của Kyuki, chẳng khác gì như đang đứng dưới ánh mặt trời.
Hai con chim quái dị cúi đầu chào, ánh mắt sáng rực.
“Thuộc hạ đã trở lại.”
“Xin hãy tha tội cho bọn thuộc hạ vì đã lâu không hầu cận bên ngài.”
Một con trông như diều hâu, vằn đen, đầu bạc, mỏ đỏ, tên gọi là Gaku. Còn con kia thì có vằn vàng cả người, phần đầu trở lên màu trắng, tiếng kêu như chim hộc, tên là Shun.
Chúng vốn là thần tiên, phạm tội làm Thiên Đế tức giận, hơn nữa còn vì vậy mà sinh lòng oán hận, cuối cùng lưu lạc thành loài yêu quái khiến người ta kinh sợ.
“Thưa chủ nhân… Con yêu quái đó đã xâm nhập vào trung tâm nước Tống.”
Kyuki phải trốn chạy đến tận đây, nhưng vẫn luôn sai thuộc hạ do thám tình hình đất nước kia. Đây là lúc chúng vừa điều tra được tình hình và trở về báo cáo.
Shun đưa mắt nhìn xung quanh:
“Thưa chủ nhân, ngài sao vậy ạ? Lúc bọn thuộc hạ không ở đây, đã xảy ra chuyện gì sao?”
Gaku và Shun quay đầu lại nhìn sang vô số yêu quái đang chờ đợi.
Một con trong số đó đang từ từ tiến đến.
“Thật ra…”
Nó lẩm bẩm trong miệng mà không nói nên lời. Bộ dạng hai con kia dần trở nên nguy hiểm, con tiểu yêu muốn báo cáo chuyên đã xảy ra bị hai con yêu quái đáng sợ này dọa sợ.
Chỉ trong chốc lát, chúng liền hiểu hết mọi chuyện, tỏ vẻ muốn bộc phát, quay đầu lại nhìn thủ lĩnh Kyuki của mình.
“Thật khiến người đau lòng…”
“Nếu có chúng ta bên cạnh, những chuyện thế này sẽ không thể nào xảy ra.”
Móng vuốt của Gaku tóm lấy chân của con tiểu yêu kia.
Rồi nó đẩy con yêu quái nhỏ đang co rúm lại đó đến trước mặt Kyuki, cúi đầu.
“Thưa chủ nhân, dù cho như thế nào…”
Máu của Kyuki còn đang chậm rãi chảy ra, miệng vết thương vẫn chưa khép lại, hai mắt nó lạnh nhạt liếc nhìn, nhẹ nhàng nhấc móng trước lên, vỗ xuống đầu con yêu quái nhỏ. Phịch một tiếng, đầu nó liền vỡ nát.
Trên dòng máu đen nhánh đang trào ra, hình ảnh trong quá khứ hiện lên từng màn một. Đó là ký ức của con yêu quái vừa bị giết.
Một đứa nhỏ loài người, còn có một con không biết là yêu ma hay thần tiên, bọn chúng có được câu trả lời cho mình từ dòng máu đen này.
Thằng nhóc này tuy còn nhỏ, chẳng lẽ cũng là đạo sĩ sao?
“Ở bên cạnh ngài, thế mà lại sơ suất như vậy… Tất cả những ai có mặt ở đây đều phải sẵn sàng tinh thần cho chuyện này!”
Shun liếc nhìn các yêu quái một lượt, chúng hoảng sợ, lùi lại như những gợn sóng.
“Gaku à. Nhưng, nhưng mà. Vết thương của chủ nhân, không thể chữa lành được chỉ bằng mấy con kiến này đâu.”
“À, Shun. Ta hiểu. Ta hiểu mà. Nên mới muốn thương lượng biện pháp.”
Hai con yêu quái chim vỗ cánh phành phạch rồi gian xảo cười.
Đạo sĩ nhỏ tuổi đánh bại Gouetsu, lại còn cùng một con người thân phận không rõ ràng, tạm thời đẩy lui bọn hắn.
Ban Ban ngay cả một đứa bé gái cũng không bắt được, chật vật đến suýt mất mạng mới trốn thoát.
Hạng người như sâu kiến, lại dám cản trở chúng ta, tội không thể tha!
“Thưa chủ nhân… Muốn chữa lành vết thương, quả nhiên còn phải dùng đến con bé đó…”
Shun tỏ vẻ đồng ý điều này.
“Này đúng là cống phẩm rất xứng với chủ nhân, để chúng ta đi cướp trở về đi.”
Tiếng kêu đáng sợ của Gaku và Shun đan vào nhau, nhưng một loạt những giọng nói đầy sợ hãi cũng gấp gáp chen vào.
“Xin đợi một chút!”
“Không thể nào dễ thành công như vậy đâu…”
“Bọn nhân loại đáng ghét đó, nói không chừng sẽ lại đến cản trở.”
Ở sau lưng Gaku và Shun, âm thanh của đám yêu quái càng ngày càng lớn .
Đất nước của chúng cũng có những người có sức mạnh đặc biệt, gọi là đạo sĩ, nhưng để sở hữu sức mạnh khiến người ta sợ hãi như thế, mấy trăm năm mới có thể xuất hiện một người.
Hai con điểu yêu cười phá lên.
“Nói gì vậy.… Chúng ta phải tốn thời gian sắp xếp một màn kịch…”
“Sau đó chính là giúp thân thể chủ nhân khôi phục lại như trước.”
Để đạt được mục đích này, chúng ta cần phải có được con bé đó!
Hiện lên trong dòng máu đen, chính là hình ảnh Akiko, con gái cả của người quyền lực nhất quốc gia này, Fujiwara no Michinaga.
Vết thương trên người chủ nhân Kyuki của bọn hắn gây ra bởi một con yêu quái cũng mạnh không kém.
Dù săn được bao nhiêu con người bình thường, cũng không thể làm nó hồi phục hoàn toàn.
Vì thế, tuyệt không thể thiếu thân thể của kẻ có được linh hồn cao quý.
Đúng vậy, giống như của cô gái này.
“À, đúng rồi. Chúng ta đơn giản…”
Gaku như vừa nghĩ ra một ý tưởng hay ho, mở miệng nói.
“Ăn sạch hết thịt xương nội tạng của cô ta, uống cạn giọt máu cuối cùng của nàng, sau đó, ai đó trong chúng ta sẽ khoác lên lớp da của cô ta để đóng giả, thế nào?”
“Ừm, ý này không tệ. Cha cô ta dường như đang là trung tâm của quốc gia này. Cô ta rốt cuộc cũng sẽ được dâng lên cho hoàng đế. Nếu có thể lung lạc hoàng đế, thì một ngày nào đó, quốc gia này sẽ rơi vào tay chúng ta…”
“Ý này không tệ, ý này không tệ…”
Gaku khanh khách cười nhạo, hòa cùng tiếng cười mơ hồ khó nghe của Shun.
Trong khu rừng xanh um rậm rạp, truyền ra tiếng vọng đáng sợ.
Cặp mắt sắc lạnh của Kyuki chỉ hơi híp lại, nó gác cằm lên chân trước, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cô gái này trời sinh đã phải gánh vác vận mệnh trở thành vợ của vua, phải làm mẹ của vua, rồi trở thành bà tổ của Hoàng tộc.
Linh hồn của nàng hẳn sẽ có vị mát lạnh của sự cao quý. Nếu có thể nuốt ăn nàng, vết thương này sẽ lập tức lành lại, toàn thân cũng sẽ tràn ngập sức mạnh xưa nay chưa từng có.
Kyuki nhe răng.
“…Các ngươi cứ làm theo ý mình đi. Ta thật mệt mỏi…”
Vết thương mãi vẫn không thể lành kia đang từ từ làm suy yếu yêu lực của Kyuki. Mấy ngày trước lại bị tấn công, càng làm cho vết thương chuyển biến xấu đi.
Kyuki tham lam nghỉ ngơi, không cho phép bất cứ điều gì xung quanh tiến vào.
Nó tạo nên một bức tường vô hình, rồi chìm vào giấc ngủ.
Hình bóng của chủ nhân biến mất ở sâu trong kết giới.
Đám yêu quái bảo vệ sau khi cảm thấy hơi thở của Kyuki đã bị ngăn cách hoàn toàn, rốt cuộc thở dài nhẹ nhõm.
Kyuki, con yêu quái đã tuyệt đối thống trị thời cổ đại, tuy bại trận phải lưu lạc đến quốc gia này, nhưng sức mạnh của nó vẫn lớn vô cùng.
Một con yêu quái lấy chân trước từ từ xới đất.
“Nếu, vết thương của chủ nhân khỏi hẳn, sẽ lập tức về đại lục sao?”
Tuy bị thương, nhưng yêu lực mạnh mẽ của Kyuki vẫn đủ để hai con yêu quái đáng sợ như Gaku và Shun tiếp tục trung thành với mình.
Kyuki, con yêu quái đáng sợ này, đã sinh ra giữa lúc khai thiên tích địa.
Khiến Kyuki phải chịu vết thương khó mà khép lại , là một con yêu quái khác cùng nó không phân cao thấp, vốn đã từng hủy diệt vài vương triều trong đất liền, hiện tại, còn đang chuẩn bị xâm nhập trung tâm của nhà Tống.
“Không cần hoảng loạn như vậy…”
Chờ đến khi chi phối quốc gia này, có được sức mạnh ngang ngửa với con yêu quái đó thì mới trở về cũng chưa muộn.
Hơn nữa, tranh đoạt giữa loài người với nhau, khi nào mặt đất còn chưa nhuộm đỏ máu tươi, Kyuki hẳn cũng sẽ chưa hài lòng.
“Nhân loại còn chưa đáng để sợ hãi…”
“Ngài Tả đại thần…”
Tiếng lẩm bẩm của Gaku và Shun bị bóng đêm cắn nuốt hoàn toàn.
Không sai! Chỉ cần có thể đánh bại con yêu quái chín đuôi đáng sợ đó, dù phải tốn bao nhiêu thời gian cũng rất xứng đáng ——
~ Shun (chim Tuấn) trong Sơn Hải Kinh ~
~ Gaku (chim Ngạc) trong Sơn Hải Kinh ~
Đoạn trích trong Sơn Hải Kinh về hai con yêu quái này:
“Lại hướng tây bắc 420 dặm là Chung Sơn. Con (của thần Chung Sơn) là Cổ 鼓, dạng nó là mặt người mà thân rồng, nó cùng với con Khâm (欽, loài chim lớn) giết thần Bảo Giang ở mặt nồm núi Côn Lôn 昆仑, Thiên Đế bèn giết nó ở phía đông Chung Sơn gọi là Dao Ngạn 瑶岸, Khâm (chim lớn) hóa làm con chim Ngạc lớn, dạng nó như chim diều hâu mà vằn đen đầu trắng, mỏ đỏ mà móng cọp, tiếng nó như chim hộc gáy buổi sớm, thấy được thì có chiến loạn to. Cổ cũng hóa làm con chim Tuấn 鵔, dạng nó như cú tai mèo, chân đỏ mà mỏ thẳng, vằn vàng mà đầu trắng, tiếng nó như chim hộc, thấy được thì xóm làng đại hạn (hạn hán lớn).”
Chương mở đầu này ngắn quá nên tuần này sẽ có hai chương nhé mọi người, mai mình sẽ đăng chương 1 luôn. ~
Abe no Masahiro: Âm dương sư gà mờ, 13 tuổi. Hiện vẫn đang trong giai đoạn tu luyện. Cá tính mạnh, phải sống dưới cái bóng của ông nội Seimei. Ghét nhất câu “Cháu trai của Seimei!?”
Mokkun: Mononoke bốn chân, bạn tốt của Masahiro, hình dáng đáng yêu, rất độc miệng, thái độ kiêu căng tự đại. Thân phận thật là Guren, một trong Thập nhị Thần tướng.
Abe no Seimei: Âm dương sư vĩ đại nhất trên đời, là “lão già gian xảo” trong mắt cháu trai Masahiro. Từng dùng phép xuất hồn, xuất hiện dưới hình dáng hồi 20 tuổi của mình.
Guren: Thân phận thật của Mokkun, một trong mười hai Thần tướng thuộc hạ của Seimei, Hỏa tướng Touda. Khi gặp tình huống nguy hiểm, sẽ hiện ra hình dạng thật của mình.
Fujiwara no Akiko: Con gái lớn của Tả đại thần Fujiwara no Michinaga, có thể thấy yêu quái, một cô bé không biết sợ là gì.
Seiryuu: Một trong mười hai thần tướng, xem Guren là kẻ phản bội, đến nay vẫn căm thù anh.
Thời Heian. Nhằm tiêu diệt con yêu quái lớn đến từ nước ngoài Kyuki, mỗi đêm Masahiro và Mokkun đều đi tuần tra khắp đô thành, và nghe được lời đồn rằng vào giờ Sửu (ND: 1-3h sáng) có nữ quỷ xuất hiện ở Đền Kifune.
Mặt khác, con gái của Michinaga, Akiko, cũng bị một công chúa là họ hàng xa của mình và bị yêu quái nhập, muốn làm hại. Hết thảy đây đều là âm mưu của yêu quái để bắt Akiko dâng lên cho Kyuki. Masahiro muốn cứu Akiko, vì thế, phải phá tan bóng đêm đang che phủ khắp kinh thành! Câu chuyện về thiếu niên âm dương sư luôn phấn đấu không ngừng, quyển Hai lên sân khấu!
Chào mọi người, vậy là Quyển 1 của Shounen Onmyouji đã hoàn thành rồi.
Thật ra, mình đã ấp ủ dự định dịch Shounen Onmyouji từ mấy năm trước rồi, nhưng đến nay mới bắt tay vào làm. Thật sự rất vui vì đã có bạn cũng theo dõi từng chương mình đăng hàng tuần, cảm ơn bạn nhiều lắm!
Bản dịch này của mình chắc chắn còn nhiều thiếu sót, từ cách dùng từ ngữ, câu cú,… đến cả ý nghĩa. Vì bản tiếng Trung mà mình có cũng chỉ là một bản dịch, hơn nữa, mình cũng không thể dịch trực tiếp mà phải thông qua phần mềm dịch. Nếu chỉ đơn giản là convert/ chuyển ngữ bình thường, mình hoàn toàn có thể làm một chương/ ngày nhưng tuyệt đối mình sẽ không làm như vậy. “Shounen Onmyouji” có lẽ không phải là câu chuyện hay nhất, nhưng nó có ý nghĩa sâu sắc với mình, là món quà mình dành tặng cho bản thân của thời niên thiếu và dành cho tình bạn đẹp đẽ của mình và “Masahiro”. Vì thế, mình sẽ nỗ lực dịch một cách chỉn chu, chính xác nhất có thể, trong khả năng của mình và trong thời gian cho phép, không quỵt chương (nếu vì lý do gì mà tuần đó không chương, mình sẽ thông báo với mọi người trên Facebook, như vì chương quá dài, mình bệnh,… chẳng hạn và sẽ cố gắng bù chương). Đây không phải công việc chính của mình, nhưng là điều mình muốn nghiêm túc theo đuổi. Mong rằng dần dần sẽ tiến bộ hơn, dịch chuẩn hơn, hay hơn, nhanh hơn.
Thôi tạm biệt mọi người nha, chương này là đôi lời của tác giả, cô Yuuki Mitsuru, nhé.
Nhà xuất bản lần này là “Beans Bunko”. Nhưng sao lại là “cây đậu” (ND: Beans là đậu) chứ?
Đây là câu hỏi mà biên tập viên N村 đã đặt ra cho tôi khi tình cờ gặp nhau vào mùa hè, và tôi đã trả lời thế này.
Vì sao ư?
Bởi vì tôi vẫn luôn cần cù chăm chỉ làm việc nha.
Vẫn luôn công tác cho đến khi đem mình nghiền thành bột mới thôi.
Ý là, kết cục cuối cùng của tác giả như chúng ta đều là bột đậu! Phủ lên miếng bánh là Beans Bunko này để dâng tặng cho các độc giả ăn đó mà!
Kết quả, các biên tập viên có mặt lúc đó đều cười vang, cùng là tác giả như tôi, Aisaka sensei và Fuzuki sensei cũng đầu hàng, thừa nhận “Mình thua toàn tập ở màn gây cười rồi”.
Vì…… Vì sao chứ……
※※※※※
Chào mọi người, lần đầu gặp mặt.
Mọi người có khỏe không? Tôi là Yuuki Mitsuru.
Đây là câu chuyện kể về một thời đại nơi nơi đều tràn ngập bóng tối, yêu ma quỷ quái tung hoành khắp Kinh đô Heian, một câu chuyện về thiếu niên âm dương sư thật sinh động, đồ sộ và tràn đầy ảo mộng!
…… Vốn hẳn là như vậy. Nếu theo kế hoạch tiến hành thì không sai chút nào. Nhưng mà có chút kỳ cục.
Mọi chuyện bắt đầu trật đi từ chỗ nào cơ chứ? Có lẽ, hết thảy mọi tội lỗi đều do con mononoke kia!
Rõ ràng chỉ là một con mononoke, lại biết đứng thẳng và đi bằng hai chân. Rõ ràng chỉ là một con mononoke, lại biết nói.
Rõ ràng chỉ là một con mononoke, lại có thể bắt chước người ta làm xiếc, lại dám chế giễu nhân vật chính không chút nương tay!
Vốn dĩ, nhân vật Mokkun này cuối cùng cũng chỉ là vai phụ thôi.
Bởi vì nhân vật chính là cậu thiếu niên Masahiro, ngay cả tên sách cũng là “Shounen Onmyouji” (Thiếu niên niên âm dương sư) mà.
Nhưng không biết vì sao, Mokkun ở trong sách vô cùng sinh động.
Hơn nữa, còn đoạt hết sự nổi bật của âm dương sư vĩ đại nhất trên đời Abe no Seimei nữa. Masahiro ơi, cứ vậy sẽ bị Mokkun ăn luôn bây giờ, có ổn không ta!?
Nhân tố có tác động quyết định chính là bìa sách. Lúc viết lời cuối sách, tôi gọi điện cho ban biên tập, và nói với người phụ trách là N村 sensei rằng:
“Ít nhất thì cũng cho tôi xem bìa sách đi mà!”
Sau khi “mặt dày mày dạn” cầu xin, bìa sách quả nhiên được chuyển đến đây vô cùng nhanh chóng.
Tôi đã hưng phấn đến đứng ngồi không yên để xem bìa sách này trông như thế nào.
—— ngay trong nháy mắt đó, Yuuki Mitsuru đã bị phang một gậy vào đầu.
Bị gõ đầu như thế, tôi hoàn toàn gục ngã, đứng dậy không nổi luôn! Bị vẻ đáng yêu của Mokkun hoàn toàn KO!
Người thắng là cô Asagi Sakura!
( toong ~ toong ~ toong ~! )
Quá đáng yêu! Mokkun thật sự quá đáng yêu! Đúng hợp khẩu vị của tôi rồi!!
Bởi vì từng xảy ra chuyện này, nên tuyệt nhiên sẽ có người vừa nói “Lại nữa rồi…”, vừa ấm áp bảo vệ tôi. Nhưng cũng không sao, chỉ cần thích là được! (muốn biết chuyện trước đó là chuyện gì, xin hãy đọc bộ tác phẩm “Takamura Hagen Zōshi” xuất bản bởi Kadokawa Ruby Bunko! Đó là tác phẩm miêu tả câu chuyện xảy ra ở Kinh đô Heian, cách thời đại của Masahiro 200 năm về trước! Nếu hiệu sách không có bán, thì chỉ cần đặt hàng thì nhất định sách sẽ được giao đến tận tay mọi người!)
Quay lại tác phẩm Shounen Onmyouji này, lúc sáng tác, tôi đã đến Kyoto để lấy tư liệu.
Vào giữa tháng Tám, đang vào giữa mùa hè, tôi đi dạo khắp những nơi như Đền Seimei, Công viên trường quay Toei Uzumasa Eigamura, Viện bảo tàng phong tục,…
Ở Đền Seimei, tôi cầu nguyện ngài Seimei phù hộ nguyện vọng này của mình (? ), “Hy vọng sẽ có rất nhiều người đọc quyển tiểu thuyết về âm dương sư này… Á, nhưng mà nếu thật sự nói như vậy, chẳng phải là sẽ bị nghi ngờ đang diễn trò sao? Nhưng đây chính là âm dương sư vĩ đại nhất trên đời, hẳn ngài ấy sẽ ứng phó mọi chuyện dễ như trở bàn tay thôi, xin ngài hãy rộng lòng phù hộ cho chúng con đi!” Ở Trường quay Toei, tôi thấy được Thừa hành sở Kitamura, cầu Nhật Bản, còn có Nhà của Zenigata Heiji nữa, thật phấn khích quá đi thôi… Không đúng.
Tôi lần này là muốn đi lấy tư liệu, lấy tư liệu. Nè nè, đây chính là phim lịch sử nha! (không đủ sức thuyết phục rồi…)
Lần này thật may mắn, vừa lúc gặp được ngoại cảnh đặc biệt, cảnh Điện Seiryō-den, trong bộ phim điện ảnh “Sennen no Koi — Hikaru Genji monogatari”, được mở cửa cho công chúng, lại còn triển lãm chiếc xe bò được sử dụng trong phim, thật hưng phấn cực kỳ.
Tôi còn muốn bò lên ngồi một chút nữa, những đồng nghiệp của tôi vất vả lắm mới kiềm chế tôi đang phấn khích quá mức lại được…
Tiếp theo, ở Viện bảo tàng phong tục cũng đạt được thu hoạch không tưởng. Kariginu và yubinuki thế mà được đặt đó cho mọi người tự do mặc thử.
Lại còn có mũ ô sa thật nữa chứ! Còn có thể lựa chọn chiếc quạt gỗ và hốt dành cho nam giới, thật chu đáo vô cùng!
Vì không có áo đơn, nên tôi chỉ cởi áo lông bên ngoài ra rồi hứng thú bừng bừng tròng vào bộ kariginu và yubinuki.
… Ây da, không biết vì sao, yubinuki có chút kỳ quái.
Kariginu cũng luôn trượt xuống xuống từ bả vai. Rất khó giữ cân bằng, tóm lại chính là rất kỳ cục!
Ba chân bốn cẳng mặc đi mặc lại một lần nữa, nhân viên bảo tàng thấy thế, bèn cười khổ đến hỗ trợ.
Cuối cùng đội mũ ô sa lên là xong! Còn có sẵn một chiếc gương to nằm ngang nữa, viện bảo tàng phong tục thật vĩ đại!
Hơn nữa ở đó còn có lều vải, chúng tôi vào bên trong lều lăn qua lăn lại vài cái. Lăn lộn trong lều vải, đây chính là trải nghiệm vô cùng quý giá nha! Chúng tôi còn đi xem án kỷ, chải tóc cho búp bê triển lãm, tất cả đều là những trải nghiệm hiếm có vô cùng!
Lần sau đến đây, tôi muốn thử mặc nguyên bộ trang phục của thời Heian luôn! Tuy có vẻ rất nặng nề thì phải (cười).
Lấy tư liệu xong, lúc trở về, tôi nhắn tin báo N村 sensei biết, sẵn tiện làm báo cáo.
Mitsuru: “Cái mũ ô sa đó hóa ra rất mềm mại, trước kia vẫn cứ nghĩ rằng nó cứng lắm chứ, hổng kiến thức văn hóa quá nghiêm trọng rồi. Nếu đội không khéo, thì rất dễ sụp xuống.”
N: “Ồ, vậy thì viết cảnh Masahiro đội mũ thì ngay lập tức bị sụp xuống, rồi Mokkun cảm thấy rất thú vị, lấy tay vỗ vỗ mấy cái. Chính là thể hiện bầu không khí thật sôi nổi náo nhiệt như thế này đi.”
Mitsuru: “A, cũng không tệ! Tôi viết thêm liền đây!”
—— một cảnh trong nghi thức đới quan đã ra đời như thế đó.
※※※※※
Trên thực tế, bắt đầu từ câu chuyện này, biên tập viên phụ trách cho tôi đã thay đổi.
Sau khi tạm biệt biên tập trước là G藤 sensei, tuy tôi luôn tỏ ra mình ổn, thật ra, trong lòng tràn ngập lo lắng.
Nhưng ngay khi gặp người phụ trách mới là N村, tôi liền cảm nhận được đây là một người rất đáng tin cậy, làm việc đến nơi đến chốn, thật là một người tốt, còn rất ôn nhu.
Khi cùng nhau bàn bạc, anh ấy còn hay đưa ra những ý kiến rất sắc sảo và nhạy bén, ngay lập tức tôi liền cảm thấy rằng N村 sensei quả không phải là một người mà bạn nên xem nhẹ chút nào (cười).
Sau này cũng mong được hướng dẫn nhiều hơn! Gì vậy? Không đâu, xin đừng nói thế.
Phụ trách vẽ bìa sách và tranh minh họa là cô Asagi Sakura. Hồi nãy tôi cũng kể mọi người nghe rồi đó, nhờ cô ấy mà tôi đã trúng phải “tiếng sét ái tình” với Mokkun ngay từ cái nhìn đầu tiên. Masahiro và Guren cũng đẹp hơn nhiều so với trong tưởng tượng, thật vô cùng cảm kích! Cảm ơn!
Còn có các vị độc giả nữa. Câu chuyện về cậu thiếu niên Masahiro, một âm dương sư gà mờ, mọi người cảm thấy thế nào? Xin mọi người nhất định phải kể tôi nghe cảm nghĩ của mình nhé!
Đúng rồi, đây là bạn bè của tôi giúp tôi lập một trang web. Tên gọi là “Sagiriden”. Mọi người nếu có thể lên mạng thì hãy ghé xem đi nha. Sẽ thấy được cuộc sống hằng ngày đầy vui vẻ của Yuuki đó.
Vậy thì, hẹn gặp lại mọi người ở tập truyện kế tiếp nhé.
Người này khoảng 20 tuổi. Anh ta mặc một bộ kariginu tối màu, mái tóc dài được cột lên sau đầu, không đội mũ ô sa mà những ai đã cử hành lễ trưởng thành phải đội, không quá tương xứng với vẻ bề ngoài cả mình, tạo cho người ta có cảm giác thật kỳ diệu.
Những người khác đi theo thanh niên đó, đứng trước mặt anh ta như những người thủ vệ.
Đó là Shikigami ư?
Người thanh niên lấy một lá bùa từ trong ngực, mỉm cười. Đột nhiên, linh lực bỗng dâng lên nhanh chóng.
Masahiro không khỏi lùi lại. Vậy mà còn có người lợi hại như vậy. Âm dương sư mạnh nhất mà cậu biết là Seimei. Mà thanh niên này còn mạnh hơn cả Seimei.
“Người đó… Là ai…”
Không ai trả lời. Masahiro cũng thừa biết là không ai có thể trả lời mình chuyện này, thế là cậu đành chăm chú quan sát hành động của anh ta.
Yêu quái dần dần đông lên, bao vây thanh niên đó, số lượng nhiều vô kể.
Như thể muốn sử dụng phép thuật thu phục yêu quái, người thanh niên đặt lá bùa ở trước mặt, nhắm mắt lại, bắt đầu ngâm tụng chú văn. Các Shikigami thì tiêu diệt những yêu quái dám bén mảng lại gần. Nhưng chúng thật sự quá đông.
Lách qua kẽ hở giữa các Shikigami, vài yêu quái tấn công thẳng về phía người thanh niên.
“Nguy hiểm!”
Masahiro lập tức kết ấn. Chạy khỏi bức tường lửa của Guren, cậu kêu lên.
Những yêu quái tấn công người lẫn những con đang bao vây Masahiro cùng nhau bị đẩy văng ra, lăn lộn đau đớn trên mặt đất.
Thanh niên dường như hơi giật mình, mở to mắt, không nói một lời mà chỉ cười cười. Các Shikigami đi cùng anh ta cũng khá ngạc nhiên, không khỏi liếc nhìn Masahiro một cái.
Guren lo lắng gọi tên cậu, Masahiro lập tức đáp lại rằng mình không sao.
Phép thuật của Masahiro khiến cho yêu quái không thể đến gần thanh niên đó. Có được phép thuật lợi hại như anh ta, dù là ai thì chắc cũng không cần người khác trợ giúp. Nhưng với tính cách của Masahiro, thì cậu tuyệt không thể chịu đựng chuyện chính mình chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn.
Nhìn thẳng về phía các yêu quái đang căng thẳng đề phòng mình, người thanh niên dưới sự bảo vệ của phép thuật mà Masahiro vừa sử dụng, cất giọng thật rõ ràng và mạnh mẽ.
“—— vạn ma củng phục!” (ND: đọc thần chú)
※※※※※
Masahiro trong lúc nhất thời còn không hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra.
“… Cái gì…?”
Mờ mịt nhìn xung quanh, khắp nơi đều nằm ngổn ngang những thi thể bị sét thiêu rụi.
Các yêu quái nối nhau bỏ chạy tứ tán, cố trốn đi đến nơi an toàn hơn.
Còn Kyuki, con quái vật đáng sợ này vẫn không cam lòng, căm hận nhìn chằm chằm người thanh niên, rồi biến mất trong bóng tối.
Chỉ sót lại một mảnh yên tĩnh, cùng với ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống đống gạch vụn.
Guren lạnh lùng, không nhúc nhích, nhìn chằm chằm người thanh niên.
Thanh niên bước đến trước mặt Masahiro, lúc này vẫn đang ngồi bệt xuống đất, vươn tay, nhẹ nhàng gõ đầu cậu.
Kỳ quái?
Đến lúc Masahiro bình tĩnh lại, thì người thanh niên đang ở đó bình thản cười.
Sau đó, anh rút lá bùa ra, miệng niệm một chú ngữ nào đó.
Lá bùa bay đến bên người Guren, đột nhiên mở ra, bọc lấy toàn thân của anh lại.
“Guren!”
Masahiro lao nhanh đến, lại thấy vết thương trên người Guren toàn bộ đều biến mất.
Xác nhận tình huống xong, Masahiro thở dài nhẹ nhõm một hơi.
“Lợi hại…”
Đáng sợ thật. Mình thế mà không biết có một âm dương sư lợi hại như vậy ở trên đời!
Tuy Abe no Seimei là âm dương sư số một đương thời, nhưng nếu thực sự có một âm dương sư trẻ tuổi mà đã mạnh như vậy, xếp hạng này hẳn sẽ phải sửa lại rồi..
Một trận gió mạnh thổi qua.
Masahiro đột ngột quay đầu lại.
“Không còn ở đây…”
Nhìn quanh bốn phía, một chút hơi thở cũng không lưu lại. Vì thế, có thể thấy được rằng, người đó còn lợi hại hơn mình tưởng nhiều.
Chậm rãi thở ra, Masahiro mới cảm thấy trên người không chút nào đau đớn.
Là thanh niên đó làm. Thực lực của anh ta thật ghê gớm.
“—— Masahiro, trở về thôi”
Giọng nói cao vút của Mokkun có vẻ không vui. Masahiro nhìn xuống bạn đồng hành của mình.
Mokkun, thân hình mảnh khảnh với bộ lông trắng tinh, đang tỏ vẻ khó chịu, nhìn chằm chằm đống gạch vụn trên mặt đất.
Tuy miệng vết thương đã lành lại, nhưng đúng là vẫn còn đau ở chỗ nào rồi.
Dù sao thì, có thể bình yên vô sự thật tốt quá.
Ôm Mokkun lên, Masahiro cười.
“Được rồi, về nhà thôi.”
※※※※※
Về đến nhà Abe thì bầu trời phương đông đã chuyển sang màu trắng.
Tuy Masahiro lúc nào tràn đầy năng lượng, nhưng vì đêm qua đã trải qua quá nhiều chuyện, nên cậu lung lay bước qua bức tường bao quanh nhà và thật may mắn, cuối cùng cậu cũng về phòng an toàn.
“Mokkun, cậu nghỉ ngơi cho khỏe đi… Mokkun?”
Mokkun không có đi theo cậu.
Masahiro cảm thấy hơi kỳ, liền ra khỏi phòng và thấy Mokkun đang cau có đi trên hành lang.
Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Cảm thấy hơi kỳ quặc, Masahiro bám theo Mokkun, chỉ thấy Mokkun vào phòng Seimei.
“A! Mokkun, chờ chút! Lúc này ông nội còn đang ngủ…”
Masahiro đang buồn bực không biết nên làm gì bây giờ, đột nhiên nghe được giọng nói tràn đầy tức giận của Mokkun.
“Seimei, sao ông lại làm mấy chuyện liều lĩnh như thế hả!”
Masahiro cứng đơ cả người.
—— cái gì?
Nơm nớp lo sợ khi nhìn trộm qua khe cửa, Masahiro thấy Mokkun đang dựa lưng vào chiếc bàn và nổi giận lôi đình với Seimei, người đang mơ mơ màng màng ngủ.
Rốt cuộc là chuyện gì vậy ta?
Đang muốn về phòng, thì có một cô gái mà cậu chưa từng gặp qua đang vẫy tay gọi cậu. Cảm nhận hơi thở phát ra từ trên người nàng, Masahiro liền biết rằng nàng cũng không phải nhân loại.
Ở bên Seimei, nàng hẳn cũng là Shikigami, một trong mười hai thần tướng.
Biết mình được gọi, Masahiro ngoan ngoãn vào trong phòng, Seimei nghiễm nhiên cười cười với vẻ thật ôn hòa.
“A, là Masahiro hả. Vừa nãy thật nguy hiểm nha. Nên ông mới mỗi ngày đều lải nhải nhắc con phải cố gắng tu luyện cho tốt. Ông nội thương con nên mới dạy con như vậy. Có điều, chỉ có chuyện đơn giản thế này mà con phải dùng đến chiêu tự sát chung với kẻ địch, thì khi nào ông nội mới yên tâm về hưu được đây con …”
“Cái gì?”
Masahiro bất giác hỏi lại, Seimei không để ý đến cậu, tiếp tục nói.
“Tuy ông biết làm vậy không tốt, nhưng ông nội vì thương con, nên vẫn miễn cưỡng làm.”
“…Ông đang nói gì vậy?”
Không hiểu sao Masahiro lại cảm thấy có điềm xấu.
Masahiro cau mày, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình thường, một lòng bình tĩnh lắng nghe ông nội nói.
“Ông ơi, ông nói vậy là sao ạ?”
Seimei lấy cây quạt trong tay chỉ chỉ sau lưng Masahiro. Quay đầu lại nhìn, Masahiro đột nhiên sững sờ bất động.
Ở đó có năm người. Tỏa ra thần khí mát lạnh, chắc chắn họ không phải nhân loại. Từ ôn hòa đến lạnh lùng, đủ mọi vẻ. Hơn nữa, Masahiro vừa mới gặp họ xong.
“… Thần tướng…?”
Khẽ thì thầm, đôi mắt cậu chậm rãi nhìn sang Seimei.
Chẳng lẽ…
Seimei lẳng lặng cười, không trả lời. Lúc này, Mokkun gào lên cực kỳ tức giận.
“Nên ta mới nói, sao lại đi xuất hồn chứ? Làm không khéo sẽ tổn thương bản thể, vậy là xong đời!”
“Chuyện này sẽ không xảy ra đâu. Còn có Seiryuu và Kouchin đứng canh bên người ta mà, không cần lo lắng.”
“Không phải chuyện này! Ngươi cũng phải nghĩ xem là mình bao nhiêu tuổi rồi chứ!”
Cơn giận của Mokkun còn chưa nguôi, thế là tru lên một tiếng thật to.
Masahiro không khỏi ấn ấn cái trán, quyết định trước đem những gì mình biết kết nối lại cho rõ ràng.
Vậy tức là, người cứu Masahiro và Mokkun khỏi nguy hiểm chính là Seimei dẫn theo các Thần tướng. Seimei tách linh hồn của mình khỏi thân thể, và đi đến chỗ của họ.
Nhưng còn bề ngoài thì sao? Nhìn thế nào thì thanh niên đó cũng chỉ khoảng 20 tuổi thôi. Mà ông nội ngồi trước mặt mình bây giờ đã qua 70.
Ôm tay, ông cụ nhìn qua thật mệt nhọc này, dùng giọng điệu vô cùng nghiêm trọng để nói chuyện.
“Ông nội dốc hết tâm huyết muốn đem tất cả tri thức của mình đều truyền thụ cho con, hóa ra là không được a…”
“… A…”
“Thật đáng buồn a, yêu quái trình độ này, không dễ gì đánh bại chúng đâu…”
Masahiro đột nhiên không nói nên lời. Dự cảm về điềm xấu không ngừng tụ lại trong lòng cậu giống một đám mây đen.
Seimei lấy ngón tay đỡ trán, mệt mỏi cúi đầu.
“Quả nhiên vẫn phải ôn lại từ đầu mới được a… Từ hồi con còn nhỏ, con lúc nào cũng kêu ‘ông nội, ông nội’, ngày ngày đều lẽo đẽo sau lưng ông, còn cười thật vui vẻ nữa, lúc đó thật là đáng yêu a ~”
Lại nữa. Mình phải bình tĩnh, không thể thua ông già này được!
Phảng phất không để ý đến Masahiro đang liều mạng nhẫn nhịn, Seimei vẫn huyên thuyên tiếp, không coi ai ra gì.
“Con còn nhớ rõ không? Con từng nói là lớn lên muốn trở thành một âm dương sư giống ông nội. Nhưng bây giờ lại chật vật đến vậy, ông nội thật muốn khóc mà…”
Mokkun vẫn luôn hết sức tức giận, giờ cũng giữ im lặng, lạnh lùng xem màn “chiến đấu ngầm” giữa Masahiro và Seimei Masahiro.
“Những tên đó chỉ là bỏ chạy lung tung mà thôi. Vẫn cứ trốn ở đâu đó. Nhưng mà… ngay cả những yêu quái cỡ đó cũng không đối phó được, vậy là dù thế nào con cũng không làm nổi một âm dương sư vĩ đại nhất a…Nguyên nhân chính là do ông không biết cách dạy dỗ mà đánh nát ước mơ của con, ông nội thật đau lòng, thật đau lòng a…”
Bang! Đã vượt quá giới hạn phẫn nộ của cậu.
“Con hiểu rồi! Con sẽ đánh bại hết đám quái vật đó cho ông xem! Đúng vậy! Nhất định sẽ dẹp hết bọn chúng cho ông xem!”
Lớn tiếng tuyên bố xong, Masahiro đứng lên.
“Con muốn đi ngủ! Ngủ ngon!”
Masahiro hết sức tức giận, bước chân ầm ầm trên hành lang, đi về phòng.
Mừng thầm trong lòng, nhìn theo Masahiro rời đi, Seimei liền ha hả cười.
“Tốt tốt, thằng bé này vẫn dễ đối phó như vậy nha.”
Mokkun nửa híp mắt liếc nhìn Seimei đang mở cờ trong bụng.
“…Seimei, ông nhất định sẽ bị ghét.”
“Không cần lo lắng, không cần lo lắng, dù vậy đi nữa, ta vẫn trước sau như một thương yêu Masahiro nha. Tất cả những cái này đều là ta thể hiện tấm lòng của mình đó ~”
Đúng là không ai bằng.
Mokkun không khỏi thở dài, Seimei đột nhiên nghiêm túc lại, vươn người ra.
“Guren nè, ngươi cũng phải xem lại mình đi. Ngươi từ bỏ nhiệm vụ làm Shikigami của ta, cũng đơn giản chỉ vì như vậy sao?”
Bị gọi là Guren, Mokkun lập tức trầm mặc.
Nếu mình đã tự nguyện làm hộ vệ cho Masahiro, thế thì dù có chuyện gì xảy ra đều sẽ phải bảo đảm Masahiro an toàn. Nhưng đó cũng không có nghĩa là phải hy sinh tính mạng của chính mình.
Bảo vệ Masahiro, ngoài ra, còn phải bảo vệ sinh mạng của mình sinh mệnh.
Những gì Seimei nói, chính là ám chỉ điều này.
Mokkun hơi vẫy đuôi, chào Seimei rồi rời đi.
Cửa phòng của Masahiro đang mở toang.
“Masahiro!”
Mokkun bước nhanh vào phòng, liền thấy mấy quyển sách đang bay vèo vèo về phía mình, ngay lập tức “đứng hình” ngơ ngác.
Trong phòng là một cảnh tượng vô cùng “thê thảm”.
Tấm màn che ngã xuống, cái bàn thì bị lật lên, sách vở văng tung tóe dưới đất, quyển trục bung ra, vương vãi khắp nơi. Quyển sách mới bay sượt qua người Mokkun khi nãy hình như là Sơn Hải Kinh thì phải.
“Tức thật!!!!!!!! Gì mà…‘nguyên nhân chính là do ông không biết cách dạy dỗ mà làm con đánh mất ước mơ’ chứ! Âm dương sư bình thường có thể xuất hồn, lại còn làm ra mấy chuyện phản lão hoàn đồng giống yêu quái như vậy được sao?”
Đúng là vậy thật. Mokkun cũng âm thầm tỏ vẻ đồng ý.
Vì là Seimei, nên mới có thể thành công. Âm dương sư khác không tài nào làm nổi.
Vò nát tập viết, Masahiro vẫn bừng bừng lửa giận.
“Chắc chắn lão già đó ngay từ đầu đã quan sát hết mọi thứ rồi! Nếu cái gì cũng thấy hết rõ ràng như thế, sao không sớm xuất hiện giúp đỡ một chút chứ! Cái lão cáo già kia! Chỉ muốn ở lúc gay cấn nhất lên sân khấu đi! A a a a a!! Thật khiến cho người ta tức chết mà!”
Có lẽ là vậy đi. Mokkun cũng đồng ý cách nói của Masahiro. Vì là Seimei, nên hắn thật sẽ nghĩ như vậy. Hơn nữa… Mokkun hơi nghiêng đầu suy ngẫm.
Mình từ lúc Masahiro sinh ra tới giờ vẫn luôn quan sát đứa bé này trưởng thành. Tuy rằng Seimei đúng là rất hay trêu chọc Masahiro, nhưng cũng hẳn là không làm chuyện gì quá đáng đến nỗi để bị Masahiro kêu là “Lão hồ ly” a…
“Masahiro, sao cậu lại xem Seimei như cái gai trong mắt vậy?”
Nghe Mokkun hỏi, Masahiro buông cái bàn nhỏ mà cậu đang muốn ném đi ra, rồi quay đầu lại.
“Cậu hỏi câu này rất hay! Đó là chuyện xảy ra vào mùa hè năm tớ 5 tuổi, lúc đó tớ vẫn còn là một đứa bé rất dễ thương.”
Khi đó, trừ lúc công tác, Seimei dù đi đâu cũng phải dẫn theo Masahiro. Masahiro cũng rất thích theo Seimei ra ngoài. Cho đến tận lúc đó, Masahiro vẫn còn rất thương Seimei.
“Có một ngày, lão hồ ly đó thế mà ở lúc chạng vạng, liền đem tớ bỏ lại ở Đền Kifune!”
Lúc đó Masahiro thật sự bám dính Seimei, đã làm nũng hơi quá mức. Tuy Seimei cảm thấy rất đáng yêu, nhưng cứ như vậy, Masahiro sẽ chỉ biến thành một cậu công tử bột.
Với thiên phú xuất chúng của Masahiro, Seimei không thể nào để tài năng của cháu mình bị mai một, cuối cùng ông quyết tâm “làm ác’ một lần, bỏ lại Masahiro ở Đền Kifune vào lúc nhá nhem tối, còn đem cậu trói lại thật chặt vào gốc cây..
Như đang hồi ức về điều gì đó không tốt, sắc mặt của Masahiro trở nên xanh mét.
“Đến Kifune ban đêm cũng không phải đáng sợ kiểu bình thường!? Xung quanh đen đặc, chỉ có ánh sáng của mấy ngôi sao, trừ tiếng côn trùng kêu cũng chỉ một mảnh yên tĩnh, lại còn có tiếng “toong — toong” không biết từ đâu truyền đến nữa!”
Ta biết, Mokkun thầm gật đầu trong lòng. Nghe tiếng gõ đinh năm tấc tràn đầy căm hận, đứa nhỏ này vốn được nuông chiều từ bé, chẳng biết sợ hãi là gì, đúng là đã lộ ra vẻ muốn khóc đến nơi.
Guren thì ở ngay bên cạnh Masahiro lúc cậu bị “bỏ rơi”, để cậu nhóc không gặp nguy hiểm gì thật sự. Seimei chính vì biết điều này, nên mới yên tâm phủi tay bỏ lại Masahiro mà đi.
“Rốt cuộc, sáng hôm sau ông nội ở mới trở về. Cậu đoán xem ổng nói gì đi!? ‘thật xin lỗi thật xin lỗi, vì đột nhiên có công tác, nên không thể về đón con.’ lại còn d1m cười mà không chút nào lo lắng cho tớ hết! Lúc đó tớ thật sự cho rằng ổng là ác quỷ!”
Chuyện đó Mokkun cũng biết. Mokkun không lên tiếng, hơi gật gật đầu.
Đúng là một biện pháp hơi thô bạo, hơn nữa dường như còn để lại “vết thương lòng” sâu hơn dự kiến cho Masahiro. Nhưng cuối cùng thì Masahiro cũng chưa tới mức căm thù Seimei đến tận xương tủy, kế hoạch của ổng cũng coi như thành công đi.
Từ đó về sau, Masahiro thật giống như “phản bội” lại Seimei. Nhưng hết thảy những chuyện này đều sớm bị Seimei đoán trước rồi, con đường mà Masahiro đi cuối cùng vẫn ở trong lòng bàn tay Seimei.
Masahiro dần dần kích động lên, giọng điệu cũng trở nên không chút tôn trọng.
“Không máu không nước mắt, cái từ này khẳng định là dùng để tả lão hồ ly đó rồi! Đáng giận! Thật chọc tức người ta mà——!”
Nhưng mà, dù cứ la lối như vậy cũng chẳng thay đổi được gì, chắc giờ phải can lại thôi. Nghĩ vậy, Mokkun chuẩn bị mở miệng.
“Tớ nói nè, Masahiro, là lúc…”
“Hơn nữa, hơn nữa, thật lòng muốn hỗ trợ thì, sao phải chờ tới lúc Guren thương tích đầy mình mới chịu ra tay a! Cho dù là Thần tướng, bị thương cũng sẽ đau, cũng sẽ đổ máu! Lão hồ ly đó! Động vật máu lạnh!”
Masahiro vẫn luôn oán giận, nhưng cậu biết nguyên nhân chân chính khiến Guren bị thương.
Vì chính mình còn chưa thành thục. Nguyên nhân chính là vì mình không thành thục, nên Guren mới cần phải phí nhiều sức lực như vậy để bảo vệ mình. Anh còn chưa sử dụng một nửa thực lực, cũng đã bị thương tơi tả.
Seimei nói không sai. Sai chính là do mình thực lực không đủ, chỉ là con gà mờ.
Mình rất rõ ràng điều này. Tuy rằng rất rõ ràng, nhưng là…
Nhưng cơn giận mãnh liệt này mình phải trút lên đâu mới tốt đây?
“Mokkun!”
Đột nhiên quay đầu sang, Masahiro kêu lên một tiếng làm Mokkun giật nảy mình. Mokkun ngay lập tức liền đứng thẳng lên thật nghiêm túc, giơ tay phải lên trước trán như đang chào.
“Dạ!”
Masahiro nắm chặt nắm tay, không kìm nổi run rẩy, dõng dạc tuyên bố.
“Tớ muốn thử làm điều này! Tớ phải tự tay đánh dẹp hết toàn bộ những con quái vật đó! Cho nên, xin cậu hãy cho tớ mượn sức mạnh của cậu đi!”
Nghe Masahiro bất thình lình thề thốt muốn dẹp hết bọn quái vật, Mokkun có chút giật mình chớp chớp mắt, ngay sau đó vui vẻ gật đầu.
Thấy vậy, Masahiro vén màn lên.
Bầu trời sáng sớm thật trong trẻo, sáng ngời và thoáng đãng.
A, bầu trời buổi sáng thật sảng khoái làm sao!
Nhưng cảm giác sảng khoái và thoải mái này cũng không thể làm dịu lại tâm tình của Masahiro.
Cậu đột nhiên ngửa mặt lên trời kêu to.
“Chống mắt lên mà xem, lão già xấu xa ————!”
Cháu trai út dòng dõi âm dương sư danh tiếng nhà Abe, Abe no Masahiro, 13 tuổi.
Cũng như vô số lần trước đó, bị ông nội chơi một vố xong, cậu vẫn không chịu thua mà tuyên bố một lời thề vĩ đại: đó là dẹp sạch hết những con quái vật nước ngoài.
Âm thanh này vang vọng trên bầu trời kinh thành còn đang mơ ngủ, thật lâu không tiêu tan.
Queen Elizabeth II of the United Kingdom of Great Britain and Northern Ireland and 15 other Commonwealth realms (including Canada, Australia, New Zealand, Jamaica, Barbados, Bahamas, Grenada, Papua New Guinea, Solomon Islands, Tuvalu, Saint Lucia, Saint Vincent and the Grenadines, Antigua and Barbuda, Belize, Saint Kitts and Nevis)
Nữ vương Elizabeth Đệ Nhị của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland và 15 quốc gia khác trong khối Vương quốc Thịnh vượng chung (gồm Canada, Úc, New Zealand, Jamaica, Barbados, Bahamas, Grenada, Papua New Guinea, Quần đảo Solomon, Tuvalu, Saint Lucia, Saint Vincent và Grenadines, Antigua và Barbuda, Belize, Saint Kitts và Nevis)
1. First Portrait (when the Queen was 27 years old)/ Chân dung thứ nhất (khi Nữ vương 27 tuổi)
2. Second Portrait (when the Queen was 39 years old)/ Chân dung thứ hai (khi Nữ vương 39 tuổi)
Obverse of 25 cents coin of Canada (1982) – The Queen facing right / Mặt phải đồng 25 cents Canada (1982) – Nữ vương quay sang phải
3. Third Portrait (when the Queen was 64 years old)/ Chân dung thứ ba (khi Nữ vương 64 tuổi)
Obverse of 5 cents coin Australian dollar 1995, the Queen wearing the King George IV State Diadem/ Mặt phải đồng xu 5 cents Đô la Úc 1995, Nữ vương đội Vương miện của Vua George IV
4. Fourth Portrait/ Chân dung thứ tư
Obverse of 20 cents coin Australian dollar, the Queen wearing the Girls of Great Britain and Ireland Tiara/ Mặt phải xu 20 cents Đô la Úc, Nữ vương đội Vương miện Girls of Great Britain and Ireland
Chỉ mới nhìn thấy tòa dinh thự bỏ hoang nhiều năm, Masahiro liền hiểu được chuyện gì đã từng phát sinh ở đây.
Cả nhà bị bọn cướp xông đến sát hại.
Ngay cả người hầu chúng cũng không tha.
Vật dụng hằng ngày cũng như trên sàn nhà tất cả đều dính máu, tiếng kêu thảm thiết cùng tiếng thở dốc trùng trùng điệp điệp vang lên, cuối cùng truyền đến tiếng kêu to đau đớn và khổ sở trước lúc lâm chung.
Âm thanh rên rỉ cầu cứu mỏng manh và yếu ớt, không lâu sau dần dần… dần dần tắt lịm ——
Masahiro ghét nhất những nơi bị ô nhiễm bởi người chết. Dù cho đã cử hành nghi thức trấn hồn, lỗ hổng bị đào mở trong trái tim con người cũng không phải đơn giản như vậy là có thể lấp đầy lại.
Nếu nơi này còn sót lại các cô hồn lang bạt, mình không xoa dịu họ được đâu.
Hơi cảm thấy mất mát, Masahiro gục đầu xuống, đi vào trong dinh thự.
Vẹt ra những bụi cỏ dại mọc cao để tiến vào đình viện, một khu nhà lung lay sắp đổ xuất hiện ngay trước mặt.
Ngay trước phòng chính của khu nhà là một mảnh bờ cát, không một ngọn cỏ. Đi đến nơi này, Masahiro quan sát xung quanh một chút.
Điều chỉnh hô hấp, cậu chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, để dù phát sinh chuyện gì cũng có thể lập tức ứng phó.
Nói không chừng sẽ giống vừa nãy, đột nhiên bị tấn công.
Cho dù là như thế, nơi này vẫn quá yên tĩnh.
Masahiro lén lút hít một hơi. Chẳng lẽ yêu quái nước ngoài không ở nơi này? Có lẽ là trước đây chúng cũng đã tìm được chỗ ở mới tốt hơn và dời đi rồi…
Nhưng có gì đó làm cậu canh cánh trong lòng.
Trong trí óc, cho dù là những gì bình thường sẽ không chú ý đến, giờ cậu cũng sẽ đột nhiên để ý, khơi dậy sự nôn nóng, bất an.
Hơn nữa, trái tim cứ đập thình thịch.
Theo tần suất, máu toàn thân đều lưu chuyển thật nhanh.
Tiếng đập nặng nề không ngừng vang lên trong lồng ngực.
Masahiro thiếu chút nữa đã phải khuỵu một gối. Mokkun ở bên chân cậu, bộ lông dựng hết lên, toát ra địch ý nồng đậm.
Đặt tay trên lưng Mokkun, Masahiro nhỏ giọng thì thầm.
“… Mokkun, có hơi kỳ quái…”
Mokkun không trả lời. Masahiro không để ý, tiếp tục nói.
“Bởi vì, không có âm thanh sâu bọ.”
Giờ là giữa hè, ở chỗ này, cỏ dại mọc thành bụi, bình thường hẳn là có rất nhiều côn trùng kêu vang mới đúng. Nhưng hiện tại lại không nghe bất kỳ tiếng động nào.
Mokkun hầm hè trong cổ họng. Âm thanh trở nên trầm thấp, ánh mắt đáng sợ chăm chú nhìn vào chỗ sâu trong dinh thự hoang phế này.
Trong thân thể của Masahiro tựa như có khối băng tan chảy. Da thịt run rẩy, ngay cả cổ họng cũng như bị lấp kín, không thể lên tiếng.
Có thứ gì vụt qua, rơi xoạch một tiếng trước mặt họ, làm văng lên vô vàn giọt nước.
Trên mặt Masahiro cũng dính nước.
Có mùi tanh, tí tách tí tách nhỏ xuống. Lấy mu bàn tay lau đi, nhìn lại, dính trên tay là một thứ có màu thật đậm.
Đôi mắt nhìn về phía bên này.
Tròng mắt đục ngầu, lồi ra từ trong hốc mắt hãm sâu xuống, trong cái miệng mở ra một nửa, có thể thoáng nhìn thấy đầu lưỡi đen nhánh.
Bốn cái sừng trên đầu toàn bộ đều đứt gãy, thân thể vốn trắng như tuyết bị thứ gì đó màu đen nhánh nhuộm lấy, không còn chút gì như bộ dáng ban đầu.
Lời nói cuối cùng của nó nhanh chóng vang lên bên tai Masahiro.
—— phải đem thân thể này tiến dâng lên sao?
Không phải Masahiro, mà là thân thể bị thiêu đến nát nhừ kia.
Vậy rốt cuộc muốn hiến dâng cho ai đây?
Con quái vật giống trâu, bị mất tứ chi, mặt nó như thể đang phỏng đoán điều gì đó, hướng về phía này.
Cơ bắp bắt đầu trở nên căng cứng.
Rõ ràng biết mình không thể nhìn lên phía trên, nhưng toàn thân phát ra tiếng răng rắc, không chịu sự điều khiển của chính mình.
Ngay đó.
Ở đó, có thứ gì tồn tại.
Tuy nghĩ như vậy, tuy rằng rất có thể là sự thật, nhưng lại khiến người thấy khó tin.
Không thể hô hấp. Trái tim đập thình thịch, âm thanh lớn đến mức có chút chói tai.
—— bởi vì, hoàn toàn không cảm giác được một chút hơi thở.
Trên trán Mokkun bốc cháy lên ngọn lửa đỏ thắm.
Đột nhiên, một luồng yêu khí khổng lồ tràn ra từ trong dinh thự, đập nát hết khu nhà hoang phế này.
*********
Masahiro lập tức lấy tay che mặt.
Một luồng gió đáng sợ quất đến, thổi tung căn phòng thành nhiều mảnh nhỏ, đánh về phía cậu.
Những mảnh vỡ của nóc nhà, rồi tàn tích xà nhà rơi xuống như mưa.
Còn ẩn giấu trong đó vô số hơi thở hỗn tạp. Chỉ một đón liền phá hủy hết tòa nhà.
Không phải Ban Ban, cũng không phải Goeutsu, mà là quái vật khác, còn mạnh hơn, khủng khiếp hơn hai con này nhiều.
“Mokkun ——”
Ngay khi Masahiro vừa kêu lên thảm thiết, ngọn lửa đỏ tươi đã bùng lên, cắn nuốt hết những mảnh vụn đang rơi xuống. Gió nóng bao quanh Masahiro, hóa thành một lá chắn cái vô hình bảo hộ cậu.
Cảm thấy được luồng gió nóng lướt nhẹ qua gương mặt mình, Masahiro hơi mở ra mí mắt, tìm kiếm hướng thổi của yêu khí. Xuyên qua kẽ ngón tay, cậu thấy được hình dạng của con quái vật mình chưa gặp bao giờ.
Gió nóng thổi bay toàn bộ căn phòng đã đổ sập, Guren hiện nguyên hình, đôi mắt màu vàng kim lóng lánh ánh sáng.
Là quái vật nước ngoài.
Yêu quái nhiều không đếm xuể, cắt đứt hơi thở, ẩn nấp ở chỗ này. Hơn nữa, không con nào là yêu quái bình thường cả.
Bộ xương mà Masahiro đánh bại trước kia chỉ đáng là đứa trẻ sơ sinh so với nó mà thôi.
Masahiro bật thốt lên.
Thật đáng sợ.
Trước kia chưa từng gặp qua bầy yêu quái nào đông như vậy. Bách quỷ dạ hành khiến cho cả kinh thành xôn xao, so với bầy quái vật này cũng chỉ là một trò đùa.
Nhưng … Masahiro cẩn thận quan sát đám yêu quái này.
Rõ ràng chỉ là một bầy quái vật, nhưng lại được thống nhất và quản lý tốt một cách kỳ lạ, hẳn là có một thủ lĩnh chỉ huy hết thảy.
Rốt cuộc là con nào.
Cố gắng ra lệnh cho đôi chân run rẩy của mình, Masahiro bước một bước về phía trước. Dưới ánh trăng, chỉ có bóng dáng các yêu quái, đang nhìn họ một cách vô cảm.
Không có địch ý, cũng không có sát ý.
Cảm giác mà Masahiro nhận thấy chính là sự trống rỗng một cách kỳ quặc, còn có cảm giác bị áp đảo hết thảy.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng.
Tim đập thình thịch như đánh trống, không có dấu hiệu chậm lại chút nào.
Vừa giữ khoảng cách, Masahiro vừa chậm rãi đưa mắt nhìn, điều tra tình hình xung quanh.
Nhưng chỉ nhìn một chút, cậu liền dừng lại.
Một con yêu quái nho nhỏ, đang giẫm đạp một con quái vật như con chuột, lấy ánh mắt lạnh như băng nhìn Masahiro.
Vẻ ngoài của nó trông như một con trâu nhỏ.
Nhưng nó hoàn toàn khác với bất kỳ yêu quái nào mà cậu từng gặp. Không cảm nhận được yêu khí. Lông phủ kín thân hình nó nhọn như kim, cặp mắt như vật chết lóe lên màu của ánh trăng đêm tối.
Nó lấy chân chà đạp mạnh lên lưng Ban Ban, Ban Ban nằm trên mặt đất đã hoàn toàn biến thành một bộ xương. Cặp mắt vẩn đục không chút sinh khí nhìn chằm chằm Masahiro .
Dửng dưng đá văng xác Ban Ban, con quái vật đó lững thững bước về phía trước.
Đồng thời, vô số quái vật cùng tiến lên, bao vây Masahiro và Guren.
Đã đến nước này, Masahiro còn bận tâm rằng, thật may, quanh tòa dinh thự này, không có người nào sinh sống.
Nếu có người ở, thì có thể làm họ liên lụy.
Phải tránh không để chuyện này phát sinh.
Bởi vì, Masahiro từng ước định với Guren.
Tuyệt đối sẽ không hy sinh bất kỳ ai. Hơn nữa, phải trở thành âm dương sư vĩ đại nhất. Cho nên…
“…… Tới đúng lúc lắm.”
Masahiro lắp bắp kinh hãi.
Hình dạng của quái vật thay đổi.
Thân hình vốn giống con trâu bắt đầu biến to ra, toàn thân hiện lên sọc vằn.
Màu lông xen kẽ vàng và đen, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh trăng.
Tròng mắt bạch kim sắc sảo như lưỡi dao băng giá phát ra ánh sáng lạnh lùng, răng nanh bén nhọn lộ ra bên khóe miệng, bốn chân có móng vuốt sắc bén, lưng giang rộng cặp cánh khổng lồ của chim ưng.
Trông như một loài vật mà Masahiro đã từng thấy trong tranh vẽ, được gọi là con hổ.
Masahiro hơi choáng váng, lảo đảo một cái, sắp ngã xuống, may được Guren nắm lấy, đỡ lại.
Không thể hô hấp. Chỉ riêng yêu khí của nó cũng đã khiến cả người cậu nhũn ra. Tay chân run rẩy đã sớm mất cảm giác, rõ ràng mình đã cố sức nắm chặt tay Guren, nhưng lại không cảm thấy thật chút nào.
Masahiro chưa từng sợ hãi qua một yêu quái nào từ tận đáy lòng. Vì không muốn bị giết, nên sợ hãi, vì không muốn cứ thế chết đi, nên mới sợ hãi.
Nhưng, con quái vật này hoàn toàn khác biệt so với tất cả những con mà cậu từng gặp trước kia.
Sự tồn tại của nó vốn gắn liền với sự khủng bố. Trước khi nghĩ đến chuyện mình sẽ chết hay sao, bản năng cũng đã mách bảo mình rằng không được nữa rồi.
Con yêu quái biến hình từ con trâu nhỏ thành con hổ thấp giọng cười nhạo.
“… Sợ lắm à? Này cũng khó trách…”
“Câm mồm!”
Ngay tức khắc đáp trả, ý chí chiến đấu của Guren dâng trào.
“Ngươi chính là yêu quái từ phương tây xa xôi vượt biển đến đây sao? Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”
Yêu quái khẽ nhếch miệng, nửa híp mắt, nhe nanh.
“Để khai mở chỗ ở cho bọn ta… Còn để chữa khỏi vết thương này.”
Nhìn kỹ, trên đầu con hổ có một khối sụp xuống như bị ai đó móc ra. Chỉ có vật thể màu đen kia, không có da lông, đang từng chút một nhập vào bên trong.
Chữa thương. Tìm chỗ ở.
Guren nhớ ra rồi. Anh từng đọc qua Sơn Hải Kinh. Đúng là có một loại yêu quái trưởng thành giống trâu, lông như lông nhím, có thể biến thành hổ, lại còn có cặp cánh chim ưng khổng lồ.
—— Khuê Sơn, trên đó có loài thú, dạng nó như trâu, lông nhím, tên của nó là…
Guren nín thở .
“Ngươi là… Kyuki (ND: Cùng Kỳ, một quái vật rất nổi tiếng thời cổ đại ở Trung Quốc, xuất hiện trong thần thoại và Sơn Hải Kinh)…!?”
Con hổ không lên tiếng, chỉ dữ tợn cười lạnh.
Đó là tên của con yêu quái có từ thời cổ đại, truyền đến từ đất nước xa xôi ở phương tây.
Vì là chuyện nước khác, nên Guren cũng không hứng thú lắm, nhưng vì con quái vật này lớn lên giống trâu, có cánh, lại có thể biến thành con hổ thật sự quá kỳ quặc, nên anh cảm thấy rất “thán phục” và lưu giữ cái tên này trong ký ức của mình.
Anh còn nhớ rõ Kyuki thích ăn những cô bé tóc dài.
Nghĩ lại thì, chính vì thế mà Ban Ban mới tấn công Akiko. Akiko tóc dài, lại có linh lực vô cùng mạnh mẽ, thật là một con mồi vô cùng tuyệt hảo.
Yêu quái ở quốc gia kia chiếm giữ rất nhiều ngọn núi làm lãnh địa của mình.
Hơn nữa, mỗi đỉnh núi đều có đại yêu làm thống lĩnh.
Kyuki bị thương, dẫn theo vô số quái vật khác đến đây. Chúng vì sao phải lênh đênh vượt biển, để đến được một xứ sở xa lạ như thế này chứ?
Ánh mắt sắc bén của Guren nhìn chằm chằm Kyuki.
“… Là tranh đoạt địa bàn với yêu quái khác, mà đánh thua đi…”
Cặp mắt của Kyuki hiện lên vẻ phẫn nộ. Bị nói trúng rồi sao?
Guren hơi điều chỉnh lại nhịp thở của mình, quan sát tình hình xung quanh. Những yêu quái khác căn bản không đáng nhắc tới, nhưng phải giằng co với số lượng nhiều như vậy, anh và Masahiro đã rơi vào thế yếu. Nếu chỉ có một mình, anh nhất định sẽ có cách chạy thoát, nhưng giờ còn có cả Masahiro cũng ở đây.
Phải bảo vệ Masahiro!
Chân phải của Guren hơi lui về sau. Ngay lúc này, Kyuki gầm lên một tiếng nặng nề.
“Tránh ra!”
Ngọn lửa của Guren thiêu hết mấy con quái vật thành tro bụi. Chẳng buồn nhìn đến những con quái vật đang thét lên chói tay khi bị thiêu đốt, trong nháy mắt hóa thành tro tàn, Guren đưa tay về phía Masahiro.
“Masahiro!”
Nhưng, còn nhanh tay hơn anh, một con quái vật lông trắng, trông như con khỉ, đã bắt được Masahiro, và ném cậu lên trời.
Lũ quái vật tranh nhau nhảy lên, đem Masahiro làm quả bóng để ném qua ném lại.
Masahiro liều mạng cuộn tròn người lại, bị ném qua ném lại trên không một hồi, rồi cuối cùng bị một con yêu quái giống ngựa cắn lấy góc áo và ném xuống đất.
Vì bị chấn động mạnh, Masahiro khó có thể hô hấp. Đôi mắt cũng hoa lên.
“… Khặc… khặc…”
Ho khan một trận, trong phổi cũng phát ra âm thanh khác thường. Vị rỉ sắt tràn vào trong mũi, cơn đau chưa từng cảm nhận qua bao giờ đang kích thích lồng ngực, cả người hoàn toàn không còn chút sức lực nào.
Tình huống bây giờ thật không ổn chút nào.
Masahiro hơi mở to mắt, tìm kiếm hình bóng của Guren giữa đám đông yêu quái. Kyuki thì ở ngay cạnh cậu, sau lưng nó, là một đám đồ vật đang mấp máy.
Thỉnh thoảng, cậu có thể nhìn thấy những con rắn lửa bùng lên cùng với hơi nóng bộc phát. Rốt cuộc cũng phát hiện bóng người đang điều khiển ngọn lửa chống lại vô số yêu quái vây công.
“… A…”
Masahiro không khỏi thở ra một hơi. Còn sống, Guren còn bình yên không có việc gì.
Ngực rất đau, cho dù chỉ hít thở thật nhẹ vẫn gây nên cơn đau vô cùng kịch liệt. Kyuki đưa mặt lại gần, phun ra hơi nóng phả vào mặt Masahiro.
Thân thể Masahiro đột nhiên tuột xuống. Hình như là yêu quái vẫn luôn cắn lấy cậu giờ nhả miệng ra. Ngã chổng vó xuống đất, cảm giác đau đớn lại lần nữa xông lên ngực, Masahiro không khỏi than nhẹ. Có lẽ nội tạng giờ đã không biết biến thành cái dạng gì rồi.
Masahiro cố chống đỡ nửa người trên của mình lên. Lúc này, quái vật như muốn trêu đùa cậu, nó nắm lấy đầu của Masahiro, ép xuống lớp gạch ngói.
Bị tấn công bất thình lình, Masahiro gần như sắp ngất đi. Quái vật thấy thú vị, đợi xem Masahiro tiếp theo sẽ làm gì.
Masahiro liều mạng tập trung suy nghĩ trong cơn đau khủng khiếp.
Mi mắt thật nặng nề. Mình sắp không chịu đựng nổi nữa. Sẽ ở chỗ này… bị Kyuki ăn thịt.
Đột nhiên, mũi cậu ngửi được một mùi thơm.
—— Masahiro nhất định có thể trở thành một âm dương sư ưu tú.
Hình bóng và âm thanh đó vang vọng bên tai, đeo túi thơm bên người thật tốt quá.
Kiểu này, ta không thành âm dương sư được rồi. Lại còn ước định với Guren nữa chứ —— không sai…
“… Guren …”
Mở to mắt, kéo lại những suy nghĩ miên man của mình trở về, Masahiro cố suy nghĩ.
Có cách nào không? Thu hút sự chú ý của Kyuki, tập trung tầm mắt của những yêu quái khác lên người mình —— cách để giúp Guren chạy thoát.
Guren là Shikigami của ông nội, không thể để anh ấy cứ thế chết đi ở đây. Hơn nữa, ông nội nhất định sẽ nghĩ cách giải quyết. Cho dù con gà mờ như mình đánh không lại lũ yêu quái này, nhưng nếu là âm dương sư vĩ đại nhất, Abe no Seimei, nhất định có thể ——
Những yêu quái nước ngoài ở quanh đây hẳn rất khinh thường mình và Guren mới đúng. Nhất định là chúng cho rằng chúng ta không có năng lực đối phó chúng đâu.
Nếu vậy, chỉ cần mình thu hút lực chú ý của bọn chúng dồn hết về mình, thì có thể tạo ra cơ hội để Guren sống sót.
Masahiro dùng tay phải đang xụi dần của mình, bắt đầu kết ấn.
Chỉ cần một cái chớp mắt thôi. Chỉ cần trong nháy mắt là có thể trợ giúp Guren. Cho nên, cũng phải dồn hết sức lực.
“… Hy vọng… Có thể hàng phục…”
Kyuki cảm thấy rất thú vị khi nhìn Masahiro ngâm tụng chú văn.
Không ngừng chém ngã, thiêu đốt, ném văng những yêu quái dồn lại đây như từng đợt sóng không ngừng nghỉ, Guren liều mạng giãy giụa để đột phá vòng vây.
Rốt cuộc có bao nhiêu yêu quái đã chạy đến đất nước này cơ chứ? Khó mà ước tính nổi!
Bị hàm răng cắn, bị móng vuốt cào, cả người Guren đầy vết thương. Có một con yêu quái ôm chặt chân anh, khiến chân anh như đeo đá nặng, có con thì bám chặt trên lưng, nhe nanh, như muốn cắn xé anh. Guren giãy giụa, xé xác yêu quái bám trên cánh tay mình, đốt con dám đu trên cổ anh thành tro bụi.
Masahiro ở nơi nào? Đứa bé kia rốt cuộc ở nơi nào?
Đấu khí màu đỏ tươi bắn bay toàn bộ yêu quái, tầm mắt của anh đột nhiên được mở rộng ra.
Tìm được rồi! Kyuki đang tới gần Masahiro, đem đứa bé này đè lên lớp gạch vụn.
Có thể nhúc nhích không? Có bị thương không? Phải đi cứu nó! Trước khi hàm răng của quái vật tấn công đứa bé này ——
Đột nhiên, Guren không thể hô hấp. Anh mở to đôi mắt, chăm chú nhìn Masahiro đầy vẻ khó tin.
Dù đang bị vô số yêu quái bao vây, bị đè xuống gạch vụn, đôi môi của cậu vẫn đang động đậy.! Từ trong miệng cậu thốt ra, là chú văn!
Không cần đâu! Lấy thân thể thương tích như vậy mà dùng phép thuật căn bản chính là tự sát! Tất cả chú thuật của Âm dương đạo đều phải tốn rất nhiều tinh thần lực. Càng không thuần thục, càng hao tổn tinh thần nhiều.
Hơn nữa, ấn pháp đó… Đó là, triệu hoán ——
Lúc này, truyền đến âm thanh của Masahiro. Đó là đòn liều chết, là lời thỉnh cầu mà cậu đánh bạc với sinh mệnh của mình.
—— Chạy mau, em sẽ mở ra khe hở sinh tồn cho anh. Đã đủ rồi, anh có thể trở lại bên ông nội rồi, Guren……
Guren sững sờ. Có thứ gì cắn lấy vai anh, xé toạc lớp thịt trên vai xuống dễ như trở bàn tay. Guren hét lên.
“Tránh ra!”
Masahiro thôi thúc lòng can đảm của mình, không ngừng ngâm tụng chú văn.
Vì đây là lần đầu tiên sử dụng chú thuật này, không biết có thể thành công không. Nhưng tình huống bết bát nhất thì cũng có thể thu hút hết sự chú ý của yêu quái về mình.
Đến đây đi, thanh đao ánh sáng chém nát bóng đêm. Hỡi thanh gươm sấm sét, nhuộm cả đất trời thành màu bạc trắng.
“Tránh ra!”
A a… Guren đang hét lên. Kỳ thật ta thật sự rất thích giọng nói đó, sao mà trước kia mình chết cũng không chịu nói ra chứ.
“… Điện chước quang hoa.” (ND: đọc thần chú)
Masahiro nhắm mắt lại, dùng hết sức mình để hô lên.
“—— cấp cấp như luật lệnh!” (ND: đọc thần chú)
Trong nháy mắt, một tia sét chói lòa giáng xuống từ trời, đánh về phía Kyuki. Tầm mắt bầy yêu quái trở nên trắng xóa.
Bị thanh gươm sấm sét đâm xuyên, Kyuk kêu lên thảm thiết. Đám yêu quái bị tấn công bất ngờ, trở nên lộn xộn vô cùng, hết thảy chỉ chú ý đến Masahiro và Kyuki.
Tầm mắt của Masahiro cũng trở nên mơ hồ không rõ bởi tiếng sấm. Ánh sáng xuyên qua mi mắt, biến mọi thứ thành một thế giới trắng xóa.
—— chính là bây giờ!
Masahiro mỉm cười.
Tuy chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng chính trong nháy mắt này, xuất hiện khe hở. Guren biết Masahiro ngâm tụng chú văn gì. Nên anh ấy chắc chắn hiểu rõ ý của mình.
Trong khoảng cách này, anh ấy nhất định có thể trốn thoát.
Giữa lúc ánh sáng trắng của vị thần sấm sét đang bao trùm hết thảy, Masahiro nghe Kyuki gầm lên cuồng nộ. Đó là tiếng rít gào nặng nề, kịch liệt, khiến tai cậu bị ù cả đi.
Trong màn sáng, Kyuki vặn vẹo thân hình, phủi những tia chớp đánh lên người nó xuống. Tuy da lông hơi bị cháy đen, nhưng ngoài ra, nó cũng không bị thương tích gì nhiều. Nhìn vết thương của nó là đủ biết phép thuật mà Masahiro sử dụng quả nhiên vẫn không hoàn chỉnh.
Nhịp thở của quái vật bắt đầu trở nên dồn dập. Nó nhe nanh, phun ra luồng hơi mạnh mẽ đánh vào trên mặt của Masahiro.
“…Ngươi dám!”
Sau tiếng gào thét đầy phẫn nộ của Kyuki, chỉ nghe được âm thanh hàm răng cắn vào thân thể, kế đó là mùi tanh của máu tươi phun ra từ phần cơ thịt bị xé rách.
Ánh sáng chói mắt dần biến mất.
Tầm mắt không còn là một màu trắng xóa nữa mà bắt đầu hiện ra màu sắc. Ánh mắt mờ mịt của Masahiro nhìn thấy một bóng dáng màu xanh, ngay khi thị lực của cậu hoàn toàn khôi phục bình thường, có thứ gì rơi xuống mặt cậu.
Là giọt nước, thật ấm áp. Giọt nước lăn xuống, trượt trên khuôn mặt, rơi xuống đất.
Chậm rãi mở mắt, Masahiro ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn về phía ánh trăng.
Không, đó không phải ánh trăng. Vật đó lóe lên màu vàng kim của ánh trăng, nên trong nháy mắt, Masahiro đã nhầm đó là ánh trăng. —— Không sai, đó là màu của chiếc vòng trên trán Guren.
Máu tràn ra từng giọt từng giọt từ trên vai anh. Vì sao chứ? Sao lại cắn sâu như vậy, hẳn đã chạm đến thịt xương rồi?
Rõ ràng cao hơn mình nhiều, nhưng vì đang quỳ trên mặt đất, nên độ cao tầm mắt hoàn toàn ngang với mình.
Guren như muốn che kín người Masahiro lại, đôi tay anh chống lên lớp gạch vỡ, vai bị Kyuki táp trúng, nhưng dù vậy, anh vẫn không nhúc nhích chút nào.
Thật vô lý. Hàm răng của Kyuki rõ ràng là muốn cắn về phía cổ họng của mình. Nhưng tại sao giờ lại cắn vào người Guren?
Trong nháy mắt, Kyuki đang điên cuồng lại dùng móng vuốt sắc bén của nó cào Guren. Lại thêm một vết thương mới, máu anh bắn ra tứ tán như màn sương đỏ.
Guren thấy Masahiro đang nhìn mình không chớp mắt, đột nhiên anh nở nụ cười.
Thấy nụ cười này, trái tim của Masahiro đột nhiên trở nên lạnh ngắc. Bỗng nhiên nhận ra tất cả đều là hiện thực, Masahiro la lên.
“… Anh… Anh đang làm gì chứ…! Sao lại không trốn đi! Em vất vả lắm mới…”
Ngay cả phép triệu hoán thần sấm sét mình chưa từng thử bao giờ cũng đã dùng ra, rõ ràng có thể chạy thoát.
Guren không trả lời. Lưng, vai, bụng của anh đều đã bị yêu quái cắn xé đến thương tích đầy mình.
Nhẹ nhàng đẩy ra đám yêu quái đang nhe nanh xông đến chỗ Masahiro, Guren dựng lên một bức tường lửa bao quanh mình.
Bức tường lửa cháy lên nhợt nhạt, bọc lấy Guren và Masahiro ở trong. Bên trong không có chút hơi nóng hay ngọn lửa nào, lửa chỉ tấn công lũ yêu quái ở ngoài đang nhằm vào hai người.
Sau khi chắc chắn Masahiro đã an toàn, Guren lảo đảo ngã xuống, phải lấy tay chống xuống đất. Máu cứ nhỏ xuống tí tách.
Masahiro hoảng hốt gọi tên anh không ngừng.
“Guren anh thật ngốc! Lại bị thương nặng như vậy… Em phải xin lỗi ông nội sao bây giờ!”
Ánh mắt của Guren thật dịu dàng.
“… Không cần để ý. Nếu em mà chết, ta sẽ rất khổ sở.”
Masahiro run rẩy nhìn Guren.
Lúc trước anh ấy cũng từng nói qua y hệt vậy. Nếu em chết đi, ta sẽ rất khổ sở, ta không để em chết đâu.
Ta giao cho cậu quyền được gọi tên ta ——
Những lời này, vang lên trong tâm trí cậu, rõ mồn một.
Masahiro ngây ngốc không biết trả lời ra sao, Guren thấy vậy, bình tĩnh tiếp tục nói.
“… Em phải trở thành âm dương sư. Âm dương sư lợi hại nhất, vượt qua cả Seimei. Ta sao có thể để em chết đi ở cái chỗ như này đâu chứ?”
Không sai, đã sớm quyết định rồi.
Masahiro không biết, Seimei cũng không biết. Nhưng khi Masahiro chào đời, Guren cũng đã đưa ra quyết định này.
Ai có quan hệ huyết thống với Seimei quả thật đều có được thực lực bất phàm. Nhưng, tất cả bọn họ đều sợ Guren. Tỏ vẻ hoảng sợ, lớn tiếng khóc lóc, thể hiện sự chán ghét của mình.
“Nếu Guren chết đi thì em cũng sẽ rất đau khổ! Mokkun mà không ở bên em, em sẽ rất cô đơn! Hơn nữa…”
Lời nói bỗng im bặt. Tức giận đan xen với sự phẫn nộ, trong đầu trống rỗng, Masahiro cũng không nghĩ ra điều gì để nói được nữa.
Guren cười. Không sai, lúc ấy em không khóc.
Dù là ai thì cũng sợ hãi hơi thở của Touda ta, sợ hãi thần khí của ta, không cho ta xuất hiện trước mặt bọn họ.
Chỉ có đứa nhỏ mới sinh này chăm chú nhìn thẳng ta, cười thật vui vẻ, giơ đôi tay bé xíu đó về phía ta.
Cho dù Touda ẩn thân ở bên cạnh, cũng không hề sợ sệt. Lớn lên một chút, những lúc chập chững theo sau Seimei, sắp té ngã thì chỉ cần thấy mình đi cùng, sẽ ôm lấy chân mình, lộ ra vẻ mặt thật vui sướng.
Bộ dạng khi còn nhỏ của Masahiro hiện lên trong mắt của Guren. Masahiro không biết, Touda vẫn luôn ở bên cạnh cậu. Đã cứu cậu khi bị yêu quái lừa ngã xuống ao nước, mà từ đó về sau, vẫn lặng yên bảo vệ cậu, nhìn cậu lớn lên từng ngày.
—— Giao một Shikigami phù hợp cho Masahiro? Vậy ta đi nha. Cũng không phải Seimei ra lệnh cho Guren, mà là Guren tự mình đề nghị với Seimei.
Dù là đối với Mokkun, hay cả khi đã biết thân phận thật của Guren, thái độ của Masahiro vẫn không chút thay đổi. Thiên tính hiếm thấy này, Guren không muốn cậu mất đi ánh sáng trong trái tim mình.
Guren thở hổn hển. Tuy là Thần tướng, nhưng cũng không phải bất tử. Nếu thân thể thật bị tổn thương, thì vẫn có thể chết đi.
Bức tường lửa bắt đầu lay động. Guren liếc nhìn ra bên ngoài. Bọn yêu quái dù bị bức tường lửa ngăn trở, vẫn không ngừng nhe nanh giương vuốt xông đến đây.
Guren đứng lên chuẩn bị đánh trả, Masahiro nắm cổ tay của anh, nín thở kêu lên.
“Em nhất định sẽ trở thành một âm dương sư vĩ đại, anh lúc nào cũng phải trông chừng em nha! Nếu anh mà chết ở đây, em tuyệt đối sẽ không bao giờ tha thứ anh!”
Guren hơi mở to mắt, Masahiro đẩy anh ra, bước về phía trước.
“Đừng có giỡn mặt với ta! Bọn yêu quái nước ngoài kia, ta thật sự tức giận rồi đây!” Vô số yêu quái liền cười nhạo cậu.
Ngực rất đau. Cảm giác đau đớn càng lúc càng nghiêm trọng. Phép thuật triệu hoán thần linh vừa nãy có lẽ đã rút cạn sức lực của mình. Nhưng …
Masahiro rút lá bùa ra. Sao có thể dễ dàng từ bỏ như thế? Nếu có ý chí, nhất định sẽ thành công!
“Ân ba trách lạp kỉ ni…”
Đúng lúc này.
Từ bầu trời bay đến vô số chùm sáng, trong nháy mắt, tiêu diệt tầng tầng lớp lớp yêu quái ở đây.