Đăng ngày 11/12/2019 bởi aConceptLondon trong mục FOCUS

Cây cầu sắt (rikkyo) bắc qua đường ra của Tuyến Chuo, nơi Dazai rất thích lui tới, giờ vẫn là một địa điểm được người dân địa phương yêu thích.
Dazai Osamu là một trong những nhà văn nổi tiếng nhất Nhật Bản. Cả cuộc đời và cái chết của ông cũng đều gắn liền với tuyến đường sắt nổi tiếng này.
Nhiều năm qua, tuyến Chuo – và đặc biệt là những quận nằm giữa các nhà ga ở Asagaya và Mitaka – đã thu hút vô số nhà văn và học giả, nhưng không phải ai cũng có sức hút mãnh liệt với độc giả như Dazai, “cha đẻ” của những tuyệt tác như Tà dương (1947) và Thất Lạc Cõi Người (1948). Dazai đã sống ở vùng này từ năm 1936 cho đến khi ông tự vẫn vào năm 1948. Ở Nhật Bản, những câu chuyện mang đậm tính hiện sinh của ông về các nhân vật phản anh hùng, luôn tách biệt với xã hội đã thu hút một nhóm độc giả trung thành là những học sinh cao trung và sinh viên đại học. Dazai đã nổi tiếng với thế hệ trẻ đến nỗi có một nhân vật manga được đặt tên theo ông. Trong tác phẩm Bungo Stray Dogs (Văn hào lưu lạc), Dazai là một thành viên cấp cao của trụ sở thám tử và có một năng lực siêu nhiên với tên gọi Nhân gian thất cách, và cũng như nhà văn ngoài đời, lúc nào cũng tìm cách tự tử. (Tiện thể, những nhân vật khác có tên gọi là Tanizaki Jun’ichiro, Miyazawa Kenji, Natsume Soseki, Fyodor Dostoyevsky và Francis Scott Fitzgerald… Vì đó là tác phẩm của một tác giả có bút danh Asagiri Kafka mà.)
Dazai, năm 27 tuổi, đã dời đến Suginami với vợ mình vào tháng Ba năm 1936 và với sự giúp đỡ của nhà văn Ibuse Masuji, ông đã tìm được một căn nhà ở Amanuma, nằm giữa nhà ga Asagaya và Ogikubo. Nhưng, chỉ một năm sau đó, bạn ông, Kodate Zenshiro, trong lúc say xỉn đã thú nhận mình ngoại tình với vợ ông. Sự tan vỡ đột ngột trong hôn nhân đã gây nên một cuộc khủng hoảng về sự tồn tại của chính bản thân mình cho ở nhà văn khốn khổ này, và vài tháng sau khi cố tự tử đôi, họ ly dị. Đó là lần tự sát thứ tư của Dazai.
Tuy nhiên, cuộc sống độc thân của Dazai không kéo dài lâu. Năm 1938, ông kết hôn với Ishihara Michiko, một giáo viên trường trung học nữ sinh 26 tuổi. Vào tháng Chín năm 1939, đôi vợ chồng mới cưới này đã dời đến Shimo-Renjaku, ngày nay là Mitaka. Một trong số những người hàng xóm của họ là nhà phê bình văn học Kamei Katsuichiro, người sau này đã trở thành bạn của Dazai. Dazai thậm chí còn gia nhập Asagaya-kai, một nhóm các nhà văn, nhà thơ và nhà soạn kịch, gặp gỡ, cùng chơi cờ Shogi, uống rượu và bàn luận về văn chương một cách sôi nổi.
Những người quen và những người hâm mộ của Dazai đã đến thăm ông liên tục, và những năm này là những năm Dazai đã sáng tác miệt mài với năng suất rất cao. Chỉ trừ giai đoạn vào sắp kết thúc Chiến tranh Thái Bình Dương, khi Dazai di tản đến quê hương của bà Michiko tại Tỉnh Yamanashi, Mitaka là nơi nhà văn trải qua giai đoạn sáng tác dồi dào nhất và cũng là cuối cùng của cuộc đời mình.
Sau những năm bôn ba ở Tokyo, và gần như không tìm được cho mình một chỗ ở phù hợp và ưng ý (ông đã dời nhà tận 11 lần trong vòng 3 năm ngắn ngủi), Dazai cuối cùng cũng tìm được một bến đỗ cho mình ở Mitaka. Đây là nơi vợ con ông sinh sống và cũng là nơi ông có thể tạm thời thoát khỏi những con quỷ đang hành hạ mình. Đây cũng là địa điểm yêu thích được xuất hiện trong nhiều tác phẩm của ông. Trong những năm này, Dazai đã trở thành người thầy hướng dẫn cho những nhà văn trẻ có triển vọng. Trong số những môn đệ của ông, có Tanaka Hidemitsu, người mà Dazai đã gặp lần đầu tiên ở Mitaka vào năm 1940. Là một vận động viên chèo thuyền từng tham dự Olympic (Tanaka là thành viên của đội tuyển Nhật Bản vào kỳ Olympic năm 1932 ở Los Angeles), và cũng là một thành viên của Đảng Cộng sản Nhật Bản, Tanaka cũng thuộc Buraiha (Vô Lại Phái) mà Dazai tham gia. Dazai đã có ấn tượng mạnh mẽ với các tác phẩm của Tanaka và cố gắng giúp đỡ nhà văn trẻ này trong sự nghiệp viết lách của mình. Tanaka được cho là hình mẫu của nhân vật con lửng chó trong tác phẩm Otogi-zoshi (1945) của Dazai. Tuy nhiên, Tanaka, cũng như người thầy của mình, đã có một cuộc đời rối ren và phiền muộn. Những năm cuối đời, Tanaka đã phải vật lộn với những cơn nghiện rượu và ma túy, cũng như tinh thần bất ổn. Bị sốc nặng trước việc Dazai tự sát, Tanaka cũng tự kết liễu đời mình một năm sau đó bằng cách rạch cổ tay sau khi uống thuốc ngủ quá liều.
Dazai cao 1.75m, cao hơn chiều cao trung bình của người Nhật và cũng khá đẹp trai. Tuy nhiên, hàm răng của ông lại rất xấu (chỉ 32 tuổi thôi mà Dazai đã phải làm răng giả toàn bộ), nhưng điều này không hề làm giảm đi sức hấp dẫn của ông với những người hâm mộ nữ giới. Một trong số họ là Ota Shizuko, người mà ông gặp lần đầu ở Mitaka vào năm 1941. Cô trở thành người yêu của ông và còn sinh cho ông một người con gái.
Khi Dazai dời đến Suginami lần đầu tiên, Mitaka là một vùng trồng trọt yên tĩnh, và nhà ông được bao bọc xung quanh bởi những cánh đồng lúa. Tuy nhiên, khung cảnh gần như chốn thôn quê này đã biến đổi một cách chóng vánh trong chiến tranh, khi kinh tế của quốc gia ngày càng suy giảm. Vô số nhà máy mọc lên để đáp ứng nhu cầu sản xuất vũ khí ngày một gia tăng và Mitaka đã trở thành mục tiêu không kích của quân đội Mỹ.
Tháng Ba 1945, gia đình Dazai dời về nhà của vợ ông ở Yamanashi ngay trước khi nhà ông bị dội bom. Họ đã không trở lại Suginami cho đến khi chiến tranh kết thúc.
Giữa sự hoang tàn và ý thức sâu sắc về sự thất bại và bất hạnh, cuộc sống của Dazai sau chiến tranh không thể nào tốt hơn, ít ra là trên bề mặt, vì nhiều tác phẩm của ông được chọn đăng trên tạp chí và ông ngày càng trở nên nổi tiếng. Tháng Một 1947, ông đến thăm Ota Shizuko để mượn nhật ký của cô. Dựa trên tư liệu này, ông đã sáng tạo nên một trong những tuyệt tác để đời trong sự nghiệp của mình, đó là tác phẩm Tà dương (1947). Sự thành công của tác phẩm này đã đưa Dazai trở thành một ngôi sao trên văn đàn thời bấy giờ.

Nghĩa trang nơi ông yên nghỉ vẫn thu hút nhiều độc giả đến thăm viếng.
Tuy vậy, cuộc đời cá nhân của ông lại đầy rắc rối, khó khăn. Sau khi được chẩn đoán mắc bệnh lao phổi trong chiến tranh, ông thành ra nghiện rượu, và sức khỏe của ông suy sụp nhanh chóng. Và càng đáng lo hơn đó chính là đời sống tình ái của ông cũng ngày một phức tạp. Một mặt, ông làm cha lần thứ ba (con gái ông, Satoko, sau này cũng trở thành một nhà văn nổi tiếng với bút danh Tsushima Yuko). Mặt khác, Ota Shizuko, người tình của ông, cũng mang thai gần như cùng thời điểm. Khi biết được tin này, Dazai đã chấm dứt mối quan hệ tình cảm với cô. Tổn thương sâu sắc bởi thái độ của nhà văn, Shizuko quyết định giữ lấy đứa bé, và Dazai đồng ý trợ cấp tiền nuôi con hằng tháng cho cô. Đứa con của họ được đặt tên là Haruko (nghĩa là “Con của Osamu”).
Một trong những nguyên nhân dẫn đến sự lạnh nhạt của Dazai là ông đã gặp một người phụ nữ khác vào thời điểm đó. Để tránh việc quá nhiều người đến thăm và cũng để tập trung hơn vào việc viết lách, ông thuê một căn phòng trên một quán ăn và thường uống rượu cả đêm ở dưới lầu. Ở đó, ông gặp Yamazaki Tomie, một thợ làm tóc và cũng là một góa phụ sau chiến tranh vừa mới dời đến Mitaka và sống ở nhà đối diện quán ăn này. Sau khi yêu nhau, ông bỏ vợ con mình và dời hẳn đến sống cùng với Tomie, nơi ông tiếp tục sáng tác, còn cô thì chăm sóc sức khỏe ngày một kiệt quệ của ông.
Vào đêm ngày 13 tháng Sáu 1948, sau khi để lại tác phẩm “Giã biệt” còn dang dở trên bàn, Dazai và Yamazaki đi bộ ra Kênh Tamagawa gần đó và trầm mình tự vẫn. Thi thể của họ không được tìm thấy cho đến tận ngày 19 tháng Sáu – ngày đáng lẽ ra là sinh nhật lần thứ 39 của ông.
Cái chết của Dazai đã gây nên cuộc tranh luận lớn trên cả nước bởi hoàn cảnh của nó và sự thật là Tomie là một trong nhiều phụ nữ trẻ mất chồng trong chiến tranh. Gần 3 năm sau khi chiến tranh kết thúc, đây vẫn còn là một vấn đề xã hội lớn ở Nhật Bản. Chịu ảnh hưởng bởi sự công khai và sự tò mò bệnh hoạn của công chúng về vụ tự tử của Dazai, 90000 ấn bản Tà Dương đã được bán hết chỉ trong vài ngày trong khi một phiên bản đặc biệt đăng trên tạp chí xuất bản hằng tuần của Shukan Asahi được bán sạch chỉ trong hai giờ.
Kể từ ngày Dazai mất, đã có thêm hai “cơn sốt DAZAI” ở Nhật Bản, lần đầu là vào giữa những năm 50 và lần thứ hai là vào nửa sau những năm 60. Những câu chuyện u ám của ông về những cuộc đời tuyệt vọng có âm hưởng đặc biệt mạnh mẽ với ý thức về sự hư vô của kiếp người và sự trói buộc, lừa lọc của xã hội mà hàng nghìn sinh viên, những người đã biểu tình và đấu tranh với cảnh sát trên những con phố ở Tokyo và cả những thành phố lớn khác vào cuối những năm 60.
Mitaka đã thay đổi rất nhiều trong 70 năm qua. Khi Dazai dời đến đây vào năm 1939, chỉ có khoảng 15,800 con người sống ở Mitaka, và nơi đây trông như một vùng quê hơn là một thành phố thực thụ. Tuy nhiên, ngày nay, dân số Mitaka đã lên đến 186,000 người. Tuy thế, vẫn còn một vài nơi có thể gợi nhắc cho ta về cuộc sống của Dazai và khung cảnh Mitaka vào những năm 1940. Chẳng hạn như cây cầu vượt ở bên trái nhà ga bắc ngang qua đường ray và trạm xe lửa vẫn còn sừng sững ở đó, phủ lên mình lớp gỉ của thời gian. Dazai rất thích ngắm hoàng hôn từ vị trí này và trong một tác phẩm của mình, nhà văn đã kể lại rằng mình hoàn toàn bị mê hoặc bởi khung cảnh vầng mặt trời rực đỏ từ từ lặn xuống dưới đường chân trời. Câu chuyện này và những kỷ niệm khác về Dazai được kể lại trên một tấm biển nhỏ gần mặt phía nam của cây cầu vượt.
Và tất nhiên, Kênh Tama-gawa vẫn chảy qua dưới nhà ga và xuyên qua Công viên Inokashira. Dazai thích tản bộ bên bờ kênh trước khi băng qua cây cầu trong công viên và tiếp tục đi về Ga Kichijoji. Ngày nay, Tama-gawa chỉ là là một dòng nước hẹp, nông và vô hại, nhưng vào thời của Dazai, nó sâu hơn nhiều, với dòng chảy mạnh và bị xem là một nơi khá nguy hiểm. Theo lời Dazai, người dân địa phương gọi nó là “dòng sông ăn người”. Trong tác phẩm Kojiki Gakusei (Người học trò ăn xin, 1940) ông đã kể lại một tai nạn có thật vào năm 1919, khi một đứa trẻ rơi xuống dòng kênh Tama-gawa trong chuyến đi dã ngoại của trường và một giáo viên đã chết đuối khi cố gắng cứu học trò của mình.
Cuối cùng, Dazai được chôn cất ở Zenrin-ji, một ngôi chùa Phật giáo. Vị trí ngôi mộ của ông gần như ngay trước mộ của Mori Ogai, một tác giả mà ông vô cùng kính trọng. Và cũng tại nơi đây, Tanaka Hidemitsu đã tự kết liễu đời mình vào năm 1949. Hầu như trong suốt cả năm, Zenrin-ji là một ngôi chùa vắng vẻ và yên tĩnh, nhưng cứ vào ngày 19 tháng Sáu hằng năm, những người hâm mộ, những độc giả trung thành của Dazai lại lần lượt đổ về ngôi chùa này để viếng mộ ông trong lễ tưởng niệm “Otoki” (“Anh Đào Kỵ – ngày giỗ anh đào”). Đó chính là ngày sinh nhật của Dazai và cũng là ngày người ta tìm thấy thi thể của nhà văn.
Ban đầu, chỉ những người bạn thân và các đồng nghiệp trong giới văn chương hằng năm sẽ họp mặt một lần để tưởng niệm Dazai, nhưng, đến cuối những năm 50, số người hâm mộ đến dự ngày một nhiều và đến những năm 60 thì có đến 500 người tụ hội ở nghĩa trang nhân dịp này.
Nếu bạn muốn đến đây để thể hiện lòng kính trọng và mến mộ nhà văn, đừng quên ghé qua Phosphorescence, một hiệu sách cũ kiêm quán cà phê chuyên về Dazai, chỉ cách nghĩa trang 15 phút đi bộ về phía nam.
(Dịch từ bản tiếng Anh: https://www.zoomjapan.info/2019/12/11/no-77-destiny-in-the-footsteps-of-a-tragic-genius/)
P/S: Sau một dạo web thì mình đã tìm được Facebook và website của Phosphorescence, mọi người có thể ghé qua tìm hiểu nhé:
Facebook: https://www.facebook.com/bookcafe.phosphorescence
Website: http://dazaibookcafe.com/