~ Funabashi, vùng đất yêu quý của nhà văn Dazai Osamu ~

Vùng đất Dazai yêu quý nhất

Dazai sinh ra ở một ngôi làng với tên gọi Kanagi (nay là thành phố Goshogawara), thuộc Quận Kitatsugaru ở Tỉnh Aomori. Ông đã sáng tác vô vàn tiểu thuyết và truyện ngắn nối tiếng, như Fugaku Hyakkei (Một trăm cảnh núi Phú Sĩ), Hashire Merosu (Chạy đi, Melos!), Tsugaru (Tsugaru), Shayo (Tà dương), và Ningen Shikkaku (Thất lạc cõi người). Năm 1948, ông trầm mình xuống dòng Kênh Tamagawa ở Làng Mitaka (nay là Thành phố Mitaka) thuộc Quận Kitatama, và qua đời khi còn rất trẻ, chỉ mới 39 tuổi.

Dazai, người đã sống một cuộc đời hỗn loạn, với những khó khăn trong việc giao tiếp xã hội, và còn nghiện thuốc giảm đau, vẫn được vô số độc giả mến mộ cho đến tận ngày nay, dù người ta vẫn thường nhớ đến ông như một con người rất bi quan và phóng đãng. 

Dazai sinh ra trong một gia đình địa chủ giàu có, nhưng đã rời bỏ gia đình mình ở Tsugaru, dời nhà khắp Tokyo nhiều lần, lao vội qua cuộc đời ngắn ngủi của chính mình với tốc độ nhanh nhất.  

Trong hồi ký của mình, Jugonenkan (Mười lăm năm; 1946), ông đã viết rằng vùng đất mà ông yêu mến nhất là Funabashi.

15 tháng sống ở Funabashi

Dazai bị viêm ruột thừa dẫn đến viêm phúc mạc và trở nên nghiện một loại thuốc giảm đau gọi là  Pavinal. Để nghỉ ngơi và phục hồi sức khỏe, từ Suginami, Tokyo, ông đã dời đến Funabashi vào ngày 1 tháng Bảy, 1935, ở tuổi 26. Dazai đã sống ở đây 15 tháng, với người vợ hợp pháp của mình, Hatsuyo.

Cửa nam của Ga Funabashi của Tuyến Đường sắt Quốc gia Nhật Bản
Phố Honcho (đi thẳng từ cửa nam của Ga Funabashi)
Văn phòng thị trấn Funabashi

*Tất cả những bức ảnh này đều chụp vào những năm đầu thời Showa.

Tuy khá ngắn ngủi, thời gian Dazai sống ở Funabashi đã để lại nhiều dấu ấn tại nơi này, và cho đến hôm nay, bạn vẫn có thể đến thăm những nơi mà nhà văn từng gắn bó. Sau đây là một số nơi mà tất cả những người hâm mộ của Dazai nên ghé thăm ít nhất một lần trong đời.

Căn nhà thuê bên Sông Ebigawa 

Căn nhà trước kia Dazai từng sống là một căn nhà thuê mới xây, nằm ở 1928 Itsukaichi Honjuku Funabashi-machi, Quận Higashikatsushika, Tỉnh Chiba. Địa chỉ hiện tại là 1-Chome, Miyamoto, Funabashi. Ngôi nhà này chỉ cách Ga Funabashi chưa tới 10 phút đi bộ. 

Một ngôi nhà khác đã được xây trên nền căn nhà trọ cũ. Với những bạn biết khu mặt tiền Ga Funabashi ồn ào đến mức nào, thì nơi đây lại là một khu dân cư yên tĩnh đến lạ thường, nằm ẩn mình giữa mê cung những con phố hẹp chằng chịt. Họa hoằn lắm mới thấy xe cộ đi ngang qua đây. Và gần đó, dòng sông Ebigawa vẫn lặng lờ chảy một cách yên bình.

Cây trúc đào mà Dazai vô cùng yêu thích 

Trong một tác phẩm của mình, Dazai đã kể lại rằng, mình được một người hàng xóm tặng cho một cây trúc đào chỉ ít lâu sau khi chuyển đến ngôi nhà ở Funabashi và trồng nó vào khu vườn nhà. Trúc đào là loài cây khá hiếm ở Tsugaru (Aomori ngày nay và vùng phía tây bắc Tỉnh Iwate), quê hương của Dazai. Sau này, khi dời đi, Dazai đã nói rằng mình rất yêu quý cái cây này và bật khóc.

Trích đoạn từ tập Truyện ngắn Mekura (1936)

“Tôi dời đến đây vào ngày 1 tháng Bảy, 1935. Vào khoảng giữa tháng Tám, tôi đã bị ba cây trúc đào ở khu vườn nhà bên làm cho mê mẩn tới ngây ngất. Tôi cũng muốn có một cây. Tôi đã nhờ vợ mình xin nhà hàng xóm cho tôi một trong ba cây đó, chỉ một cây thôi là đủ, cây nào cũng được cả.”

Cây trúc đào mà Dazai được người hàng xóm tặng và đem trồng trong khu vườn của mình đã được dời đến trồng ở khu vực phía trước Trung tâm Cộng đồng vào năm 1983 và đến tận hôm nay, những người hâm mộ của nhà văn vẫn có thể đến thăm cái cây này. Ngoài ra, một bia kia niệm văn học cũng được dựng lên gần đó. 

(Địa chỉ) 2-2-5 Honcho, Funabashi

【Tạm đóng cửa】Lữ quán Kappo Tamagawa nơi Dazai sáng tác văn chương 

Khi những người hâm mộ của Dazai nghe từ  ‘Tamagawa,’ họ thường sẽ nghĩ đến Kênh Tamagawa nơi Dazai trầm mình.

Đặc biệt là, cũng có một quán trọ kiểu Nhật với cùng tên gọi Tamagawa, ở Funabashi.

Được xây dựng vào năm 1921, Lữ quán Kappo Tamagawa là một quán trọ theo phong cách Nhật Bản thuần túy, có giá trị lịch sử cao. Nơi đây vẫn tiếp đón vô vàn lượt khách đặt tiệc và nghỉ lại qua đêm, và cũng là một trong những nhà trọ kiểu Nhật hàng đầu ở Funabashi. Năm 2008, Lữ quán này được công nhận là di sản văn hóa vật thể của Nhật Bản.

Dazai đã ở lại tại Phòng Kikkyo no Ma của Lữ quán Tamagawa này trong 20 ngày để sáng tác tiểu thuyết. Ông không trả nổi tiền phòng, và thay vào đó, đã để lại vài quyển sách và bút máy để gán nợ, nhưng chúng đã bị thất lạc sau một đám cháy ở tòa nhà chính của Lữ quán vào năm 1976.

Lữ quán Tamagawa vào đầu Thời Showa 
Lữ quán Tamagawa ngày nay

(Địa chỉ) 2-6-25 Minatocho, Funabashi

Trang web của Lữ quán Kappo Tamagawa: http://www.tamagawa-go.jp/en/ 

Cầu Kokonoebashi 

Cầu Kokonoebashi bắc qua Sông Ebigawa được xây dựng vào năm 1934. Cây cầu hiện tại được xây lại vào năm 1988, vì thế, nó không phải là cây cầu ngày xưa Dazai đã bước chân qua, nhưng nó nằm gần ngôi nhà cũ của ông, và vì thế, nó đã tôn vinh Dazai với một quyển sách bằng đá chạm nổi chân dung của nhà văn, ghi chép lại các tác phẩm của ông theo trình tự thời gian, và một đoạn văn trích trong tác phẩm Hashire Merosu (Chạy đi, Melos!), và những tấm chạm khắc các cảnh trong tiểu thuyết của ông trên rào chắn cây cầu. 

*Có nhiều cây cầu bắc qua Sông Ebigawa, và đây là một điểm tản bộ ở Funabashi.

Bạn có thể xem thông tin về Ebigawa Jusankyo Meguri (tour tham quan 13 cây cầu Ebigawa) ở đây: https://www.city.funabashi.lg.jp/funabashistyle/en/003/p044409.html

Đền Okura Inari 

Trong thời gian sống ở Funabashi, Dazai đã chụp ảnh ở trước bức tượng cáo inari bằng đá, và bức ảnh này đã được dùng làm tranh bìa cho những quyển sách của ông. Nơi Dazai chụp ảnh được cho là ở Đền Okura Inari tại địa chỉ 4-Chome, Honcho, Funabashi. Khi bạn đến điểm cuối cùng của khu kinh doanh đầy những quán bar và nhà hàng, một cánh cổng torii đỏ rực sẽ hiện ra ngay trước mắt bạn. Ngôi đền này đến nay vẫn được người dân địa phương bảo vệ và giữ gìn vô cùng cẩn thận. 

(Địa chỉ) 4-31 Honcho, Funabashi

Tình yêu to lớn với vùng đất Funabashi dù trong khoảng thời gian khó khăn 

Trong khoảng thời gian sống ở Funabashi, Dazai đã sáng tác những tác phẩm như Das Gemeine, Chikyuzu (Bản đồ thế giới), Những truyện ngắn Mekura, Kyoko no Haru (Mùa xuân giả), và Kyogen no Kami (Vị thần giả) và xuất bản tập truyện ngắn đầu tiên, Bannen (Vãn niên). Nếu chỉ đơn thuần nhìn vào những thành tựu này, có lẽ bạn sẽ cho rằng đây là khoảng thời gian viết lách trọn vẹn của nhà văn, nhưng thật ra, trong khoảng thời gian này, Dazai đã liên tục gặp phải một loạt những bất hạnh, khó khăn.  

Khát khao Giải Akutagawa đến tuyệt vọng

Tháng Tám 1935, một tháng sau khi Dazai bắt đầu sống ở Funabashi, người đoạt Giải Nhất Giải thưởng Văn học Akutagawa đã được công bố. Mặc dù Dazai cũng là một thí sinh tham dự cuộc thi, ông đã thất bại trước Ishikawa Tatsuzo với tác phẩm Sobo (Dân đen). Dazai, với khát khao được công nhận trên văn đàn cũng như nóng lòng muốn xoay chuyển cuộc đời túng quẫn của mình, đã mong mỏi  được trao giải, và ông chắc chắn là người bị tổn thương, suy sụp nhất trước thất bại này. Ông đã làm một việc vô cùng nổi tiếng đó là gửi một bức thư chất chứa sự phẫn nộ của mình đến Kawabata  Yasunari, vốn là một thành viên trong ban giám khảo. Ông cũng gửi thư cho Sato Haruo, một thành viên khác của ban giám khảo, xin được trao Giải Akutagawa lần hai.

Mọi nỗ lực của ông đều vô ích, và không một ai được chọn để trao Giải Akutagawa lần hai. Dazai, nhà văn nổi tiếng đến tận hôm nay, đã không thể nào hoàn thành ước nguyện đoạt Giải Akutagawa của mình.

Xuất bản tập truyện ngắn đầu tiên 

Vào tháng Sáu 1936, khoảng một năm sau khi chuyển đến sống ở Funabashi, Dazai xuất bản tác phẩm Bannen (Vãn niên), tập truyện ngắn đầu tiên của mình, ở Nhà xuất bản Sunagoya Shobo. Ông đã chọn tên gọi Bannen (Vãn niên) làm tên sách dù đây lại là quyển sách đầu tay của mình. Đây chính là nét đặc trưng của Dazai, người ý thức sâu sắc về cái chết dù còn rất trẻ tuổi. Tuy Dazai dự định dời đến  Funabashi để phục hồi sức khỏe và vượt qua cơn nghiện thuốc giảm đau của mình, các triệu chứng bệnh tình của ông không hề chuyển biến tốt hơn và sức khỏe của ông ngày một suy giảm đi. 

Nhập viện và rời Funabashi

Cơn nghiện thuốc giảm đau Pavinal của Dazai ngày càng tồi tệ, gia đình và bạn bè của ông đã cố khuyên nhủ ông nhập viện điều trị.  Ngày 13 tháng Mười 1936, Ibuse Masuji cuối cùng cũng thuyết phục được Dazai, và Dazai đã đến Bệnh viện Musashino ở Itabashi, Tokyo, để điều trị và vì thế, thời gian sống ở căn nhà tại Funabashi của ông cũng kết thúc. Trong khoảng thời gian sống ở Funabashi, ông đã thất bại cả trong việc vượt qua bệnh tật lẫn trở thành một nhà văn nổi tiếng. Dù vậy, trong tác phẩm sau này của mình, ông đã viết:

Trích đoạn từ tác phẩm Jugonenkan (Mười lăm năm; 1946)

“Tôi có một tình yêu vô cùng to lớn dành cho ngôi nhà của mình ở Funabashi-machi, Chiba.”

“Ngày mà tôi phải rời ngôi nhà này, tôi nhớ rất rõ, mình đã khóc nức nở và van nài mọi người, ai cũng được, làm ơn hãy nói gì đó đi! Cho tôi ở lại ngôi nhà này thêm một đêm nữa đi mà. Chính tôi đã tự tay trồng cây trúc đào trước cửa. Cũng chính tay tôi đã trồng cây ngô đồng trong khu vườn nhà..”

Cây trúc đào Dazai trồng vẫn nảy nở chồi non đến tận hôm nay. 

Đã 80 năm trôi qua, kể từ ngày Dazai rời Funabashi, và chúng ta vẫn không tài nào hiểu được tại sao nhà văn lại xem Funabashi là vùng đất mà mình yêu mến nhất.

Tuy thế, ở đây vẫn còn lưu giữ nhiều nơi gắn liền với Dazai cùng không gian phảng phất như vào đầu thời kỳ Showa, thời điểm nhà văn đã dừng chân ở Funabashi.

Thời gian đã trôi qua thật lâu, nhưng, khi đứng ở những nơi này, tản bộ dọc theo những đường phố cũ, có lẽ, bạn sẽ cảm nhận được chút gì đó về 15 tháng mà Dazai đã sống ở đây.

(Source: Funabashi City https://www.city.funabashi.lg.jp/funabashistyle/en/topics/p078017.html)

~ Salon Văn học Dazai Osamu ~

“Salon Văn học Dazai Osamu” được khai trương vào tháng Ba năm 2008 (năm Heisei 20) trên nền Khách sạn Isemoto, nơi Dazai thường ghé qua ngày xưa, nhằm kỷ niệm 60 năm ngày mất của và cũng là100 năm ngày sinh của nhà văn.

Front view of the literary salon (entrance)
Mặt tiền Salon Văn học Dazai Osamu

Đây là một công trình về văn học ở khu vực đô thị, với chức năng mới là sử dụng toàn bộ địa điểm liên quan của mình làm nơi triển lãm và cũng làm cơ sở trung tâm của không gian triển lãm này. Salon văn học này hoạt động qua sự hợp tác với các cư dân địa phương. Ngoài ra, đây cũng là nơi trưng bày các hiện vật (như những bản thảo viết tay của Dazai, các ấn bản đầu tiên, các tạp chí,…) nơi phổ biến thông tin và cũng là nơi họp mặt, gặp gỡ của người dân. Thêm vào đó, Salon văn học này còn là trọng điểm của dự án vinh danh Dazai với tên gọi “Mitaka, nơi Dazai từng sống” trong suốt ba năm liền cho đến ngày kỷ niệm 60 năm thành lập chính quyền thành phố vào năm 2010.

Photo of a corner with a counter in the salon
Bên trong Salon có một góc tái hiện khung cảnh Quán bar Lupin ở Ginza, cũng là một nơi Dazai thường lui tới

Địa điểm/Giờ mở cửa:
Địa chỉ: 三鷹市下連雀3-16-14 グランジャルダン三鷹1階  
Điện thoại: 0422-26-9150
Giờ mở cửa: 10:00 am đến 5:30 pm
Nghỉ: Thứ Hai hằng tuần (nếu thứ Hai là ngày lễ thì sẽ mở cửa ngày thứ Hai đó và nghỉ vào hai ngày sau đó) và dịp Tất niên – Tân niên (từ ngày 29 tháng Mười Hai đến ngày 4 tháng Một)

(Dịch từ trang https://www.city.mitaka.lg.jp/dazai/project/bungaku_salon.html (tiếng Nhật) và có tham khảo trang https://sumikai.com/japan-erleben/mitaka-in-tokyo-126335/ (tiếng Đức))

~ Dazai đã trở lại ~

Một nhà văn hiện đại vô cùng nổi tiếng với giới trẻ hậu hiện đại

Ngày 10/9/1998

Một bản thảo viết tay của tác phẩm Nhân gian thất cách. (Jiji Press; ảnh của Shinchosha)

Hai nhà văn Nhật đã đoạt giải Nobel Văn chương — Oe Kenzaburo và Kawabata Yasunari — và những nhà văn khác như Mishima Yukio và Abe Kobo, được khá nhiều người nước ngoài biết đến nhờ những tác phẩm của họ được biên dịch sang những ngôn ngữ khác nhau. Tuy nhiên, có một nhà văn, người có độ nổi tiếng trong nước vượt xa tất cả mọi nhà văn khác, đó chính là Dazai Osamu. Sinh ra trong một gia đình giàu có ở vùng phía bắc Tohoku nghèo khó, ông đã sống một cuộc đời phóng đãng, thường xuyên thất bại, và bị giày vò bởi bệnh tật để rồi cuối cùng tự sát vào năm 1948 ở tuổi 39. Nhưng những tác phẩm của Dazai đã vượt qua mọi giới hạn của thời đại mình và ngày càng nổi tiếng ở nửa thế kỷ sau ngày ông mất.  

Dazai nổi tiếng khắp Nhật Bản

Một dấu hiệu chủ yếu nhất cho sự nổi tiếng trở lại này là việc phục hồi Giải thưởng Văn học Dazai, vốn bị tạm ngưng từ năm 1978. Thành phố Mitaka ở Tokyo, nơi Dazai sống những ngày cuối cùng, và Chikuma Shobo, nhà xuất bản đã phát hành những ấn bản đầu tiên của nhiều tác phẩm sáng tác bởi ông , đã quyết định cùng nhau “hồi sinh” giải thưởng văn học này vào năm 1998.

Ngoài ra, về mặt xuất bản sách, cũng có những dấu hiệu hoạt động mới. Sau khi Chikuma Shobo phát hành Tuyển tập các tác phẩm của Dazai (tái bản lần thứ 10), một nhà xuất bản khác, Kadokawa Shoten, cũng xuất bản năm tác phẩm nổi tiếng của Dazai dưới dạng sách bìa thường. Và nhà xuất bản thứ ba, Iwanami Shoten, thì công bố một quyển sách mới với tên gọi Dazai Osamu, và một loạt những bài viết đặc biệt về Dazai cũng xuất hiện trên nhiều tạp chí văn học. 

Trong khi đó, ở Mitaka, nơi được dùng làm bối cảnh cho kiệt tác Shayo (Tà Dương) và nhiều tác phẩm khác của Dazai, một nhóm cư dân địa phương đã bắt đầu huấn luyện những hướng dẫn viên du lịch về việc đưa du khách tham quan những địa điểm gắn liền với nhà văn quá cố. Ngôi nhà Dazai sinh ra ở Thị trấn Kanagi, Tỉnh Aomori, sau nhiều năm bị dùng làm một nhà trọ, đã được khôi phục lại như ban đầu, và được dùng làm viện bảo tàng (Shayokan) từ tháng Tư năm 1998. Ở trung tâm vùng đồi núi của Honshu, một hiệp hội của Tỉnh Yamanashi chuyên cung cấp thông tin du lịch đã lập ra một trang riêng trong website của mình để giới thiệu nhà trọ ở thành phố Kofu, nơi mà Dazai đã ở lại và sáng tác, cũng như thể hiện chi tiết về để mọi người có thể lần theo dấu chân của nhà văn.  

Một minh chứng khác cho độ nổi tiếng không hề suy giảm của Dazai đó là sự tụ họp của mọi người hằng năm vào ngày 19/6, ngày tưởng niệm nhà văn – cả ngày sinh và ngày mất của ông đều trùng vào ngày này. Năm nay, cuộc tụ họp có rất nhiều người trẻ tuổi. “Những gì ông ấy viết chính là những điều trong lòng tôi.”, một sinh viên đại học tham dự ngày tưởng niệm cho biết, “Tôi có thể đồng cảm với Dazai nhiều hơn là với các nhà văn mới.” Và một bạn học sinh trung học cũng cho rằng lối tiếp cận khi sáng tác của Dazai cũng như bầu không khí trong các tác phẩm của ông có sự khác biệt rõ nét với các nhà văn đương thời. Theo một người tham gia tổ chức ngày tưởng niệm thì “những người hâm mộ của Dazai cảm thấy rất gần gũi với Dazai, như thể nhà văn “thuộc về” mình vậy, và họ luôn là những người khá khó giao thiệp.” Theo một bác sĩ chuyên khoa tâm thần, sự nổi tiếng không ngừng của Dazai gắn liền với “sự thấu hiểu về tâm lý của giới trẻ ngày nay, với nỗi ưu tư thường trực về ý nghĩa và mục tiêu sống trên đời.” của nhà văn.

Bí mật trong sự nổi tiếng của Dazai 

Số liệu thống kê khi xuất bản tác phẩm nổi tiếng nhất, và cũng mang tính đại diện nhiều nhất cho Dazai –  Ningen Shikkaku (Thất lạc cõi người), lần đầu bởi Shinchosha, vô cùng ấn tượng. Xuất bản lần đầu năm 1952, cho đến nay, đã có 5.3 triệu bản được in ra, một con số cực kỳ đáng nể. Chỉ riêng 1 năm, từ tháng Sáu 1997 đến tháng Sáu 1998, con số này đã lên đến 80,000 bản. Tác phẩm này liên tục cạnh tranh vị trí đứng đầu trong doanh số sách bìa thường với “Kokoro” của Natsume Soseki.

Tiểu thuyết gia và cũng là kịch tác gia lỗi lạc của Nhật Bản, Inoue Hisashi chỉ ra chính xác hai đặc điểm chính yếu khiến tác phẩm của Dazai trở nên vô cùng hấp dẫn. Thứ nhất là, “Dazai đã viết như thể mình là một thiên thần hộ mệnh trong cõi đời phàm tục này, chăm nom cho những người cũng khổ sở như ông, những người đã sống một cuộc đời dại dột bởi chính sự yếu mềm của bản thân mình. Vai trò này chính là nguồn cảm hứng của Dazai khi sáng tác tiểu thuyết.”  Thứ hai, theo Inoue, là phong cách kể chuyện ngôi thứ nhất của nhà văn. Nó có một chất giọng riêng biệt, được nuôi dưỡng bởi lối kể chuyện đặc trưng cho các loại hình nghệ thuật biểu diễn truyền thống của Nhật Bản như truyện cổ tích, kịch kabuki và những câu chuyện cười rakugo. Các đặc điểm này đã biến những câu chuyện của Dazai trở nên gần gũi, tự nhiên hơn và rất hấp dẫn với người đọc. 

(Dịch từ bản tiếng Anh của trang Trends in Japan. Link bài gốc tiếng Anh để mọi người tham khảo: https://web-japan.org/trends98/honbun/ntj980909.html?fbclid=IwAR3OmObDk6k6AGIG_qI7Zf2XkKx-4O_7G1lXZGGGoXOg68BDe0wgoc_PUjY)

~ Anh Đào Kỵ – Ngày tưởng niệm Dazai Osamu ~

Ngày 19 tháng Sáu hằng năm được gọi là Anh Đào Kỵ (Ngày giỗ hoa anh đào). Đó là ngày người ta phát hiện thi thể của Dazai, và mỗi năm, cứ đến ngày này, rất nhiều độc giả cũng như người hâm mộ của Dazai vẫn tìm đến ngôi chùa Zenrinji ở Mitaka, Tokyo, nơi chôn cất nhà văn để tưởng niệm. 

Lịch sử Anh Đào Kỵ

“Ngôi mộ của Mori Ougai nằm ở sau ngôi chùa này. Tôi không hiểu vì sao ông ấy lại được chôn cất ở Mitaka, Tokyo. Tuy nhiên, nghĩa trang ở đây rất sạch sẽ, và tôi cảm thấy như hình bóng văn chương của Mori vẫn còn phảng phất đâu đây. Sau này, khi tôi chết đi, nếu nắm xương dơ bẩn này của tôi có thể được chôn cất ở một nơi sạch sẽ như vậy, thì tôi cũng cảm thấy như cuộc đời mình được cứu rỗi rồi. Nhưng, ngay tức khắc, cái ước mong hão huyền này của tôi tan biến như làn sương dưới nắng. Tôi không có tư cách này…”   

(“Hoa xuy tuyết” – Dazai Osamu)

Ngôi mộ của Dazai nằm đối diện xéo xéo với mộ của Mori. Sau khi Dazai qua đời, bà Michiko, thấu hiểu ước nguyện của chồng, đã chôn cất nhà văn ở đây. Một năm sau ngày mất của ông, vào ngày 19 tháng Sáu năm 1949, Anh Đào Kỵ đầu tiên đã được tổ chức ở ngôi chùa này. Một cách lạ lùng, người ta đã phát hiện thi thể của Dazai vào ngày 19 tháng Sáu, trùng với ngày sinh nhật lần thứ 39 của nhà văn. Cái tên “Anh Đào Kỵ” do nhà văn Kon Kanichi, người sinh cùng năm và cũng là một người con của quê hương Tsugaru như Dazai, và cũng sống ở Mitaka, đặt để tưởng niệm ngày mất của bạn mình. “Anh Đào” cũng là một tác phẩm để đời của Dazai, sáng tác ít lâu trước khi nhà văn tự kết liễu cuộc đời, và quả anh đào, loại quả trông như những viên hồng ngọc, với mùa quả vào tháng Sáu ở phương Bắc, cũng rất phù hợp để làm biểu tượng cho cuộc đời của Dazai, một viên ngọc quý trong giới nhà văn chuyên sáng tác truyện ngắn. 

Mộ của Dazai ở Chùa Zenrinji với những quả anh đào, thuốc lá và hoa viếng (Source: Tripadvisor)

Vào những năm đầu tiên, Anh Đào Kỵ là một buổi gặp gỡ giữa những người bạn, những người có mối quan hệ thân thiết với Dazai, họ mời gia đình của nhà văn quá cố đến uống rượu sake và nhặt hoa anh đào, và tưởng nhớ Dazai, như thể nhà văn còn tại thế. Trong số họ, có những người thường xuyên tham dự như Sato Haruo, Ibuse Masuji, Dan Kazuo, Kon Kanichi, Kawakami Tetsutaro, Oda Takeo, và Nohara Kazuo. Cho đến tận năm 1963, người giữ vai trò quan trọng trong những buổi tưởng niệm này và cũng đồng thời là người chủ trì là nhà phê bình văn học Kamei Katsuichirō. Dần dần, Anh Đào Kỵ và chùa Zenrinji đã trở thành một “thánh địa” thu hút hàng trăm lượt khách từ khắp Nhật Bản đến viếng thăm, kể cả những thanh thiếu niên tuổi đôi mươi. Người tổ chức cũng chuyển giao cho Nhà xuất bản Chikuma Shobō, và từ năm 1965, thì được tiếp quản bởi các thành viên của Hội các môn đệ của Dazai như Hidezumi Katsura và Yoshitaka Kikuta. Cũng vào khoảng thời gian này, người được trao Giải thưởng văn học Dazai Osamu sẽ được công bố ở khuôn viên nghĩa trang nơi tổ chức Anh Đào Kỵ. Tuy nhiên, đến năm 1992, Hội môn đệ của Dazai cũng giải tán vì các thành viên trong nhóm đều đã cao tuổi. 

Năm mươi năm sau ngày mất của Dazai, rất nhiều người từng gắn bó với nhà văn và từng đến dự Anh Đào Kỵ đều đã trở thành người thiên cổ. Tuy thế, những tác phẩm của Dazai vẫn không ngừng thu hút các độc giả trẻ tuổi, và không ngừng có người đến dự Anh Đào Kỵ để có thể trò chuyện trong tâm tưởng với nhà văn nổi tiếng này.

(dẫn nguồn: Hidezumi Katsura “Anh Đào Kỵ, năm thứ ba mươi ba“)

Mộ của nhà văn với bia đá khắc bút danh Dazai Osamu thay vì Tsushima Shūji (Source: Zoom Japan)

Lược dịch từ trang: https://www.city.mitaka.lg.jp/dazai/dazaitomitaka/outouki.html

(Bản dịch này hẳn còn nhiều sai sót vì mình dựa vào bản dịch máy tiếng Nhật ra ngoại ngữ trung gian rồi mới về tiếng Việt =_= Đáng ra nên dịch vào đúng ngày 19/6 vừa rồi, nhưng dạo đó bệnh quá, đến nỗi phải nghỉ làm nằm ở nhà… Năm nào cũng lỡ mất ngày này…)