Thực tế thì Dazai sensei không có căn hộ nào ở Hongo cả, và vì thế, không dễ xác định thời điểm diễn ra câu chuyện này. Nhưng ta có thể hình dung đây là tâm trạng của tác giả, vào khoảng mùa thu năm 1937, khi nhà văn sống một mình ở nhà trọ, sau khi ly dị cô Hatsuyo. Tháng Bảy năm đó, sự biến Lư Câu Kiều ( Sự kiện Cầu Marco Polo ) bùng nổ, châm ngòi chiến tranh Trung – Nhật nổ ra toàn diện, đánh dấu bước leo thang xung đột của Thế chiến Hai ở khu vực châu Á.
Tôi đang biến thành cái dạng gì đây? Chỉ cần nghĩ về điều này cũng đủ khiến tôi rùng mình và quẫn trí đến nỗi chẳng tài nào ở yên được, và vì thế, tôi rời căn hộ của mình ở Hongo, xách theo cây gậy chống, đi đến Công viên Ueno. Đó là một buổi chiều vào giữa tháng Chín. Bộ yukata trắng của tôi đã quá mùa, và tôi thấy mình như đang phát sáng lòe lòe lên trong đêm, “nổi” một cách kinh khủng, và điều đó đã khiến tôi suy sụp, buồn đau đến độ chẳng còn muốn sống trên đời. Một cơn gió lờ đờ thổi qua, xộc lên cái mùi nồng nồng ngai ngái nơi cống rãnh, lướt ngang qua mặt Hồ Shinobazu. Những đóa hoa sen nở trên hồ giờ đã bắt đầu tàn úa, những cái xác ghê tởm của chúng mắc kẹt giữa những cuống hoa cong queo, dài ngoằng và những khuôn mặt ngu độn của lũ người, tuy qua lại trong buổi chiều mát mẻ, nhưng lại tỏ ra kiệt lực và chán chường đến độ người ta có thể tưởng tượng rằng tận thế sắp đến nơi.
Tôi đi thẳng đến tận Ga Ueno. Qua những cánh cổng của nơi được mệnh danh là “Kỳ quan của Xứ sở Mặt Trời mọc” này, một bầy người đông như kiến, tối tăm, quằn quại đang tụ lại. Những linh hồn thất trận, tất cả bọn họ. Tôi không thể nghĩ gì khác hơn thế. Đối với những thôn xóm làm nông vùng Đông Bắc, đó là những cánh cửa dẫn xuống địa ngục. Người ta bước qua những cánh cửa đó để vào các thành phố lớn, và rồi, họ trở lại nhà, tuyệt vọng, chán chường và thất bại, chỉ còn manh áo rách bươm bám lấy tấm thân tàn. Các người đã mong mỏi, hy vọng điều gì thế? Tôi ngồi xuống chiếc ghế dài trong phòng chờ, khẽ nhếch miệng cười. Tôi cũng không nghĩ là họ sẽ không kể lại rằng, người ta đã nói với mình như vậy đâu. Ôi, biết bao nhiêu lần, các người nghe nói rằng, đến Tokyo thì cũng chẳng khá hơn chút nào đâu? Những người cha, người con gái, con trai ngồi trên những băng ghế gần chỗ tôi, nét tinh anh bị tước đoạt, chỉ còn nhìn đời qua cặp mắt mờ đục, u tối. Họ nhìn thấy những gì? Những bông hoa ma quái nhảy múa giữa không trung, câu chuyện cuộc đời của họ trải ra trước mặt như những cuộn tranh hay chiếc đèn kéo quân, với hình ảnh mặt người cùng bao thất bại, đắng cay, mất mát mà họ đã từng nếm trải.
Tôi đứng dậy, bỏ chạy khỏi căn phòng chờ, rồi bước về phía cánh cổng. Chuyến tàu tốc hành số 705 vừa đến ga, cả bầy người đen đặc như lũ kiến chen lấn, xô đẩy và ngã vào nhau khi cố xếp hàng để rời tàu. Va li và giỏ xách văng khắp nơi. A, còn có cả những chiếc túi vải nữa, vẫn còn có người dùng chúng đấy ư? Đừng nói với tôi là – các người đã bị đuổi khỏi thành thị và phải chạy đi trên xe lửa đấy.
Những chàng trai trẻ ăn vận thật bảnh bao, và tất nhiên là hơi bồn chồn và háo hức. Những gã nghèo túng đáng thương. Khờ khạo. Cãi nhau với bố một trận thôi là vùng vằng bỏ nhà ra đi. Thật dại dột làm sao.
Một anh chàng đặc biệt khiến tôi chú ý. Cậu ta có kiểu hút thuốc khá sang trọng – chắc chắn là học theo một bộ phim nào đó. Bắt chước mấy diễn viên nước ngoài. Cậu ta bước qua cánh cổng, chỉ mang theo một cái va li nhỏ, nhướng một bên mày lên và quan sát xung quanh. Vẫn còn diễn cơ đấy. Cậu ta mặc một bộ com lê sọc ca rô lòe loẹt, chiếc quần tây dài thòng, chắc phải kéo đến tận cổ. Mũ lưỡi trai trắng. Giày da màu đỏ. Cậu ta hơi trễ miệng xuống rồi thổi nhẹ hơi ra phía con đường, tỏ ra thanh lịch đến độ buồn cười. Tự dưng tôi muốn trêu anh chàng này quá. Dạo này, tôi chán đến độ phải tìm cái gì đánh lạc hướng mình thôi.
“Này. Takiya.”. Tôi có thể thấy tên cậu ta ghi trên tấm thẻ hành lý gắn vào chiếc va ly.
“Lại đây một chút.”
Chẳng buồn nhìn mặt cậu ta lấy một cái, tôi nhanh nhẹn đi về phía trước, và cậu nhóc lẽo đẽo theo sau tôi như thể đang bị hút vào vòng xoáy số phận. Tôi cũng khá tự tin về khoản nắm bắt tâm lý con người. Khi người ta đang phân tâm, cách hiệu quả nhất để thao túng họ là phải tỏ ra uy thế và hoàn toàn lấn lướt. Lúc đó, họ sẽ chỉ là bột nhão trong tay bạn mà thôi. Còn nếu như cố làm đối phương thấy thoải mái bằng cách tỏ ra tự nhiên và thuyết phục họ tin tưởng và cảm thấy an toàn, thật ra, lại có thể khiến họ trở nên cẩn thận và đề phòng bạn hơn.
Tôi đi lên Đồi Ueno. Chậm rãi bước chân lên những bậc thang đá, tôi bảo, “ Theo tôi thì cậu nên đặt mình vào vị trí của ông già nhà cậu đi.”
“Vâng ạ.”, cậu ta đáp, có chút cứng nhắc.
Tôi dừng lại ở bệ đá của bức tượng Saigo Takamori. Trừ chúng tôi ra, không ai khác ở đây cả. Tôi lấy một gói thuốc lá trong tay áo ra, châm lửa một điếu thuốc, và nhìn thoáng qua khuôn mặt cậu nhóc qua ánh lửa que diêm. Cậu ta đang đứng đó bĩu môi với đầy vẻ ngây thơ như một đứa trẻ. Tôi bắt đầu cảm thấy thương cậu ta quá và có lẽ, tôi trêu cậu ta như thế cũng đủ rồi.
“Cậu bao nhiêu tuổi ?”
“Hai mươi ba.” Cậu ta đáp, với chất giọng miền quê đặc sệt.
“Trẻ thế cơ à?”, tôi bất giác thở dài. “Được rồi. Cậu đi được rồi đó.” Tôi còn định nói là tôi chỉ muốn dọa cậu ta một chút thôi, nhưng rồi đột nhiên, tôi chẳng thể kiềm nỗi mối dụ hoặc đang dâng lên trong lòng mình, một mối dụ hoặc chẳng khác nào niềm kích động khi ta phản bội người vợ của mình. Tôi muốn trêu cậu ta thêm một chút nữa.
“Cậu có tiền không ?”
Cậu ta có vẻ lo lắng và đáp “Có.”
“Đưa tôi hai mươi yên.” Này thì buồn cười lắm đây.
Cậu ta móc tiền ra thật.
“Tôi đi được chưa ?”
Và đương nhiên là tới lượt tôi bật cười rũ rượi và bảo, “Tôi chỉ đùa với cậu thôi. Giỡn chơi ấy mà, đồ ngốc. Giờ cậu thấy Tokyo đáng sợ thế nào chưa. Nào, về nhà đi, để cha cậu đỡ lo. ” Nhưng, thật ra thì, ban đầu tôi không chỉ muốn làm vậy cho vui. Sắp đến lúc phải trả tiền thuê căn nhà ở Hongo rồi.
“Cảm ơn nhé, tôi không quên ông đâu, ông bạn.”
Vụ tự tử của tôi được hoãn lại thêm một tháng nữa.
Source: Dịch từ bản tiếng Anh (với tựa đề là “No Kidding”) trích trong quyển Self Portraits: Tales from the Life of Japan’s Great Decadent Romantic (Ralph F.McCarthy)
Còn đây là link bản gốc tiếng Nhật cho mọi người: https://www.aozora.gr.jp/cards/000035/files/2261_20018.html