~Quán “Cà Phê Nhà Ga”~

spot08_photo02

Quán “Cà Phê Nhà Ga” (nhà ga này ban đầu là “Nhà ga Công viên Ashino”)

Quán “Cà Phê Nhà Ga” này được xây dựng vào năm 1930, vốn là Nhà ga chính ở Công viên Ashino của Tuyến đường sắt Tsugaru. Lúc bé, Dazai thường chơi đùa ở sân chơi khu phố gần tòa nhà này. Khi trở lại Tsugaru vào năm 1944 để viết tiểu thuyết, Dazai đón tàu trên tuyến Tsugaru đến Nakasato để gặp lại Take, vú nuôi chăm sóc mình ngày xưa. Trong một tiểu thuyết khác của mình, Dazai cũng kể lại trải nghiệm và hồi ức về Nhà ga Công viên Ashino. Tòa nhà hiện được dùng làm một quán cà phê mang đậm nét đẹp cổ điển. Ở đây có bán một loại cà phê pha trộn đặc biệt của quán Manchan, một quán cà phê ở Dote-machi, Hirosaki (được cho là một trong những quán cà phê mà Dazai yêu thích nhất) cùng với bánh bao thịt ngựa, một đặc sản nổi tiếng của vùng Kanagi.

spot08_photo01Giờ mở cửa: 10:30 đến 16:30 (gọi món lần cuối vào: 16:00)
Nghỉ: thứ Tư hàng tuần và ngày 29 tháng Mười Hai
Địa chỉ: 84-171 Ashino, Kanagi-machi, Thành phố Goshogawara, Tỉnh Aomori

Source: 
http://dazai.or.jp/en/spots/spot08.html

~Quảng trường Ký ức~

spot15_photo02

Quảng trường Ký ức

Quảng trường Ký ức là nơi nghỉ chân dành cho mọi người, được bao bọc bởi những bức tường có gắn những tấm bảng ghi tên các tác phẩm văn học của Dazai. Chắc hẳn, Dazai đã từng đi qua con phố này để đến trường tiểu học bậc cao Meiji. Con đường đến trường ngày xưa nằm gần con đường mới mở hiện nay. Quảng trường này được xây dựng vào tháng Ba năm 1998, với sự hợp sức giữa người con gái lớn nhất của Dazai, bà Tsushima Sonoko, và Hội người hâm mộ Dazai, nhằm tạo cơ hội cho trẻ em địa phương làm quen với nhà văn đồng hương nổi tiếng này, cũng như làm nơi nghỉ chân giữa Shayokan và Tượng đài văn học của Dazai cho những độc giả và người hâm mộ ông khi họ đến thăm quê hương Kanagi của nhà văn.

Những tấm bảng với tên tác phẩm: 
spot15_photo01Địa chỉ: 210-35 Asahiyama, Kanagi-machi, Thành phố Goshogawara, Tỉnh Aomori

Source: http://dazai.or.jp/en/spots/spot15.html

~Ngôi nhà mà Dazai từng sống khi tản cư~

spot06_photo01


Ngôi nhà này được xây vào năm 1922 để làm “mái ấm” mới cho vợ chồng anh Bunji, người anh cả của Dazai, và từng là nhà phụ gắn với nhà chính của gia tộc Tsushima. Ngôi nhà nổi bật với nét kiến trúc đồ sộ, xây dựng theo phong cách semi-Western như kiểu ở Shayokan. Ngôi nhà này đã đổi chủ hai lần sau khi bị dời đến vị trí hiện tại và bị nhà Tsushima bán đi. Từ mùa Thu năm 2006, người chủ hiện tại đã mở cửa ngôi nhà cho du khách tham quan nơi Dazai từng sinh sống trong thời gian tản cư. Đây là ngôi nhà duy nhất còn sót lại trong số những nơi mà Dazai từng dời đến trong lúc chiến loạn. Dazai đã sáng tác nhiều tác phẩm nổi tiếng tại ngôi nhà này, chẳng hạn như Pandora no Hako (“Chiếc hộp Pandora”), Kuno no Nenkan (“Niên giám khổ đau”), Shinyu Kokan (“Chuyến thăm xã giao của Dazai Osamu”), Fuyu no Hanabi (“Pháo hoa mùa Đông”), và Toka-ton-ton (“Tiếng lộp bộp”).

Bên trong ngôi nhà: 

spot06_photo02

Giờ mở cửa: 09:30 đến 16:45
Vé vào cửa và phí hướng dẫn: 500 yên
Địa chỉ: 317-9 Asahiyama, Kanagi-machi, Thành phố Goshogawara, Tỉnh Aomori

Source: http://dazai.or.jp/en/spots/spot06.html

~ Dazai Osamu – Phong cách văn học ~

z5utyjb
Dazai Osamu, một nhà văn lớn, người đã diễn tả chân thực niềm vui của cuộc sống và cả vẻ đẹp của sự suy đồi

Dazai đã vận dụng nhiều phong cách sáng tác khác nhau, và tác phẩm của ông, đầy nghiêm túc cũng có, nhưng đồng thời, cũng không thiếu những câu chuyện vô cùng hài hước và hóm hỉnh. Chẳng hạn, Joseito (“Nữ sinh”) được viết theo ngôi thứ nhất, là một câu chuyện được kể lại bởi một nữ sinh. Trong tác phẩm Onna no Ketto (“Nữ tử quyết đấu”), bản thân tác giả lại xuất hiện một cách bất ngờ trong tiểu thuyết này. Còn trong Doke no Hana (“Hoa hề”), Dazai lặp đi lặp lại các từ ngữ tương tự nhau nhằm làm bối rối trí tưởng tượng của độc giả. Các nhân vật chính đối thoại trực tiếp với độc giả trong những tác phẩm được viết theo ngôi thứ nhất của Dazai. Phong cách văn học thể hiện trong các tác phẩm thời kỳ đầu của ông là biểu hiện của nỗi lo âu khắc khoải của Dazai về cuộc đời.
Dazai, người tận mắt chứng kiến hố sâu ngăn cách giữa kẻ giàu và người nghèo khi lớn lên trong gia tộc Tsushima, đã trở thành một người hay phê phán, chỉ trích kẻ mạnh nhưng luôn cảm thông, đồng tình với kẻ yếu. Bởi mặc cảm tội lỗi và dằn vặt khi gây ra cái chết cho cô gái trong vụ tự tử đôi thất bại của mình, Dazai đã trích dẫn Kinh thánh trong nhiều tác phẩm sáng tác ngay sau sự việc này. Tuy nhiên, cuộc sống của Dazai đã ổn định lại sau khi kết hôn, và nhờ đó, nhà văn đã có thể viết nên những câu chuyện thấm đẫm hy vọng và đầy tính khích lệ, chẳng hạn như Fugaku Hyakkei (“Một trăm cảnh núi Phú Sĩ”) và Hashire Merosu (“Melos ơi, chạy đi nào!”). Những tác phẩm sáng tác trong giai đoạn Chiến tranh Thế giới thứ Hai còn có tập truyện Otogizoshi (“Cổ tích”), với nội dung là một người cha kể cho con mình nghe những câu chuyện cổ trong lúc mơ màng nghĩ đến những câu chuyện khác. Nhật ký và truyện cổ trở nên ấn tượng và thu hút hơn nhiều khi được kể lại qua giọng văn của Dazai. Đặc biệt, nghệ thuật thao túng ngôn từ cũng là nét quyến rũ mang đậm bản sắc phong cách văn học của Dazai. Trong những năm sau chiến tranh với vô vàn đổi thay, xáo trộn,   Dazai viết truyện ngắn Kahei (“Tờ tiền giấy”), với nhân vật chính là tờ tiền một trăm yên, để nói lên bản chất của con người và niềm vui của cuộc sống. Trong hai kiệt tác Shayo (“Tà dương”) và Ningen Shikkaku (“Thất lạc cõi người”), Dazai đã thể hiện nhân sinh quan của mình về sự tồn tại của con người, và khẳng định vẻ đẹp của sự suy đồi. Cho đến tận hôm nay, vẫn còn vô số độc giả tiếp tục thưởng thức và trân trọng những kiệt tác văn chương này.

Source: http://dazai.or.jp/en/knowing/styles.html

Bonus ảnh đẹp:

selfportraits04
Nữ diễn viên Chieko Seki thay một tạp chí nổi tiếng phỏng vấn Dazai. Mùa Xuân năm 1947. 

~ Dazai Osamu – Sự nghiệp văn chương ~

Cái chết của người mẹ, chuyến thăm nhà cùng với gia đình, và cảm thức cô đơn ngày càng sâu sắc của một nhà văn
Kết hôn – Di tản thời chiến – Cái chết

cute
Dazai bên cạnh hai người con của mình

Năm 1938, Dazai bắt đầu sống ở Quán trọ Tenkachaya trên Đèo Misaka, theo lời giới thiệu của nhà văn nổi tiếng Ibuse Masuji. Trong cùng năm đó, Dazai gặp và kết hôn với cô Ishihara Michiko, và bắt đầu cuộc sống mới ở Kofu. Sau khi kết hôn, Dazai sáng tác mạnh mẽ hơn và cho ra đời nhiều tác phẩm nổi tiếng. Một năm sau khi kết hôn, gia đình nhà văn dời về Mitaka, và đó cũng là nơi người con gái đầu lòng của ông, bà Sonoko, chào đời.
Khi nghe tin mẹ mình, bà Yuko, lâm bệnh nặng ở quê nhà, Dazai quyết định về thăm bà một mình, đánh dấu lần đầu tiên trở lại sau mười năm xa xứ. Trong lần viếng thăm này, nhà văn còn gặp lại bà nội của mình, cụ Ishi, người anh hai Eiji, và cô Kie.
Năm 1942, bệnh tình của bà Yuko ngày một trở nặng, và theo lời khuyên bảo của nhà Tsushima, Dazai một lần nữa về thăm mẹ, lần này là đi cùng vợ con của mình. Không lâu sau khi trở lại Tokyo, Dazai được báo tin là mẹ mình nguy kịch và lập tức trở về nhà. Mẹ ông, bà Yuko, qua đời năm 70 tuổi, và năm sau, Dazai lại cùng gia đình mình trở về để dự lễ truy điệu bà Yuko, tổ chức vào ngày thứ ba mươi lăm sau khi bà mất.
Năm 1944, Dazai sáng tác tiểu thuyết “Tsugaru” theo lời gợi ý của Kano Shokichi, Hiệu sách Koyama. Ông đã dành cả tháng Năm để đi khắp vùng Tsugaru nhằm thu thập tư liệu và hoàn thành tác phẩm vào tháng Bảy. Người con trai đầu của ông, Masaki, cũng chào đời vào năm này.
Năm 1945, Dazai cùng gia đình di tản đến Kofu, nơi nhà vợ ông sinh sống, để tránh những cuộc oanh tạc ngày càng nặng nề của Không quân Mỹ. Sau đó, ông lại dời về Tsugaru và sống trong ngôi nhà phụ xây cạnh nhà bố mẹ ông. Tại ngôi nhà phụ này, Dazai đã sáng tác đến hai mươi hai tác phẩm văn học.
Người con gái thứ hai của nhà văn, bà Satoko, sinh năm 1947, hai năm sau khi chiến tranh kết thúc. Ngoài ra, Ota Shizuko, một người hâm mộ của Dazai, đã sinh cho ông một cô con gái khác, sau này là nhà văn Haruko, trong cùng năm đó. Dazai công nhận Haruko là con gái mình.
Năm 1948, Dazai hoàn thành phần hai của chương ba tiểu thuyết “Thất lạc cõi người” và cũng viết tác phẩm “Goodbye” (còn dang dở). Tháng Sáu năm đó, ông ăn mặc bình thường, rời nhà với Yamazaki Tomie, rồi trầm mình tự vẫn ở Kênh Tamagawa. Dazai đã vĩnh biệt cuộc đời khi mới 38 tuổi.

Source: http://dazai.or.jp/en/knowing/writer.html

Dazai left Ibuse right
Dazai (bên trái) và ân sư Ibuse ( Một trăm cảnh núi Phú Sĩ )
selfportraits17.png
Dazai bên Kênh Tamagawa vào đầu năm 1948, vài tháng trước khi nhà văn tự vẫn ở dòng kênh này. Ảnh chụp bởi nhiếp ảnh gia nổi tiếng Shigeru Tamura. (Hình cắt ra từ quyển Self Portraits)

~ Dazai Osamu – Những năm tháng bấp bênh trên ghế nhà trường và tài văn chương bộc lộ ~

Giai đoạn từ những năm tiểu học đến lúc theo học Đại học Đế Quốc Tokyo

selfportraits05
Anh em Tsushima, năm 1923. Ngồi, từ trái qua: Keiji, Bunji, Eiji ( theo thứ tự là anh ba, anh cả và anh hai của Dazai ). Đứng: em trai Reiji, Shuji (Dazai)

1916: Nhập học trường Tiểu học bậc thấp Kanagi.
Shuji tốt nghiệp trường Tiểu học bậc thấp Kanagi với điểm tuyệt đối tất cả các lớp mà cậu học. Nhà Tsushima, hoài nghi về điểm số này, gửi Shuji đến học ở trường Tiểu học bậc cao Meiji (được thành lập bởi liên hiệp chính quyền địa phương) để phát triển thêm năng lực học tập của cậu. Shuji học trường này khoảng một năm.

1922: Nhập học trường Tiểu học bậc cao Meiji (được thành lập bởi liên hiệp chính quyền địa phương).
Trong những năm học tiểu học bậc cao, Shuji được thầy Sobajima Masamori, là bà con và cũng là giáo viên của cậu,  dạy phụ đạo tiếng Nhật, kỹ năng viết lách và số học. Trong lúc đó, cha cậu, ngài Genemon, qua đời ở Tokyo khi đang điều trị bệnh cúm trong bệnh viện. Trong khi gia đình lo tang lễ, thầy Sobajima Masamori cùng Shuji đi thi tuyển sinh vào trường Trung học Aomori, ngôi trường sau này cậu được nhận vào học.

1925: Nhập học trường Trung học Tỉnh Aomori.
Shuji ở trọ tại ngôi nhà của một người bà con xa, Toyoda Tazaemon, trong khoảng thời gian học trung học. Cậu học cùng lớp với Nakamura Teijiro và Abe Gosei. Trong những năm học này, Shuji viết bài cho nhiều tạp chí văn học địa phương, chẳng hạn như tờ Shinkiro (“Thận Khí Lâu” – nghĩa là “ảo ảnh, ảo mộng”), Seiza (“Tinh Tọa” – nghĩa là “chòm sao”) và Aonbo (“Thanh Tử” – nghĩa là “tuổi trẻ”). Shuji hoàn tất chương trình học năm năm chỉ với bốn năm.

1927: Nhập học trường Trung học phổ thông Công lập Hirosaki.
Shuji nhập học trường Trung học phổ thông Công lập Hirosaki và cũng ở nhà một người bà con xa khác, Fujita Toyosaburo, trong thời gian học ở ngôi trường này. Trong những năm học phổ thông, Shuji ra mắt tạp chí văn học với tên gọi Saibo Bungei (“Tế bào văn nghệ” – dịch giả Hoàng Long), và tác phẩm “Vực thẳm khôn cùng.” Ngoài ra, Shuji còn xuất bản một tác phẩm, được đặt tên là “Dòng dõi địa chủ”, đăng trên tạp chí Zahyo (“Tọa Độ”), với nội dung phê phán, chỉ trích giới địa chủ nhật Bản đương thời.
Trong khoảng thời gian này, do mặc cảm về nguồn gốc xuất thân của mình, Shuji uống thuốc ngủ Calmotine quá liều và hôn mê. Nhiều ngày sau khi tỉnh lại, nhà văn cùng mẹ đi nghỉ dưỡng ở nhà trọ Yamani Senyu, tại khu Suối nước nóng Owani để hồi phục sức khỏe.
Ngoài ra, Shuji còn học hỏi thêm về “gidayu” – một loại hình nghệ thuật tự sự truyền thống Nhật Bản, trong một năm học thuộc bậc phổ thông này.

1930: Nhập học Khoa Văn chương Pháp của Đại học Đế quốc Tokyo.
Shuji, một lần nữa, lại uống Calmotine quá liều tại Mũi Koyurugisaki ở Kamakura cùng một  cô gái tên Tanabe Atsumi (hoặc Tanabe Shimeko – các nguồn khác), một cô phục vụ ở quán bar tên Hollywood, khu Ginza, rồi cả hai cùng nhau trầm mình tự vẫn. Nhưng sáng hôm sau, người ta phát hiện Shuji đang đau đớn vật vã bởi tác dụng của thuốc, còn cô gái thì đã chết. Shuji được đưa vào bệnh viện Shichirigahama Keifuen.
Quán trọ Shibata ở Suối nước nóng Ikarigaseki, nơi Shuji ở lại để nghỉ ngơi và hồi phục, cũng chính là nơi tổ chức hôn lễ riêng tư giữa nhà văn và người vợ đầu tiên, cô Hatsuyo Oyama.
Biết rằng mình không thể nào tốt nghiệp đại học được nữa, Shuji thử thi tuyển để vào làm cho một tờ báo ( tờ Miyako Shimbun) nhưng không đậu. Sau đó, Shuji lại cố tự tử bằng cách treo cổ trên núi Kamakura nhưng không thành. Mặc dù cảnh sát địa phương được yêu cầu tìm kiếm Shuji vì người thân nghĩ rằng nhà văn mất tích, Shuji đã tự mình đi về nhà. Không lâu sau đó, Shuji bị đuổi học khỏi trường Đại học Đế quốc Tokyo vì không thể trả học phí.

Source: http://dazai.or.jp/en/knowing/school.html


Bonus vài bức ảnh của sensei hồi còn đi học, hình chủ yếu lấy từ quyển Self Portraits ^^

z65uty1
Hình này được cắt ra từ một tấm hình tập thể, đây là lúc Shuji theo học trường Trung học Aomori
tumblr_inline_otbs9tZXOI1snd0do_500 (1)
Shuji (người được khoanh tròn) trong buổi tiệc chia tay thành viên tốt nghiệp của Câu lạc bộ Báo chí trường Trung học phổ thông Hirosaki, năm 1930.

~ Thời thơ ấu của nhà văn Dazai Osamu, từ lúc sinh ra đến lúc học tiểu học ~

selfportraits2

Tsushima Shuji ( Dazai Osamu) đứng thứ hai từ trái sang, ở khu vườn của gia đình tại Kanagi, năm 1920.

Tsushima Shuji (sau này được biết đến nhiều hơn với bút danh Dazai Osamu) chào đời trong một căn phòng nhỏ (tiếng Nhật gọi là koma) ngày 19 tháng Sáu, năm 1909, hai năm sau khi gia trang nhà Tsushima được xây dựng xong. Người mẹ hay đau ốm nên Shuji được vú nuôi chăm sóc ngay từ lúc lọt lòng, nhưng chỉ khoảng một năm sau đó, người phụ nữ này rời khỏi nhà Tsushima để tái giá. Vì mẹ của nhà văn thường hay vắng nhà cùng người chồng là một chính trị gia (ông Tsushima Genemon), Shuji được người cô Kie nuôi lớn, và được chăm sóc bởi một cô hầu gái tên Chikamura Take từ năm hai tuổi cho đến năm sáu tuổi, lớn lên với những câu chuyện cổ kể bởi hai người phụ nữ này, ban ngày là Take, còn đến tối thì là cô Kie. Khi Shuji khoảng năm tuổi, Take thường ghé đến trường học ngày Chủ Nhật mở lớp ở ngôi đền của gia tộc Tsushima để mượn sách cho Shuji đọc, theo ý của bà nội Shuji, bà Ishi. Vào thời điểm đó, Shuji đã có thể tự mình đọc sách. Tuy nhiên, sau đó thì Shuji đã phải chia tay với Take một cách buồn bã. Gia đình của cô Kie xây một ngôi nhà mới ở Goshogawara và mang Take theo. Shuji theo họ đến Goshogawara một thời gian ngắn, nhưng phải quay về Kanagi để học tiểu học. Vì thế không phải lúc nào thì Shuji bé bỏng cũng có thể nhận được tình yêu thương vô điều kiện từ người mẹ hay cô hầu gái yêu quý của mình.

Source:
http://dazai.or.jp/en/knowing/childhood.html

Hình chụp Dazai sensei lấy từ quyển Self Portraits: Tales from the Life of Japan’s Great Decadent Romantic (Ralph F.McCarthy)

~Nhà tưởng niệm Tsugaru~

spot21_photo01

Nhà tưởng niệm Tsugaru


Nhà tưởng niệm Tsugaru, nằm cạnh Tượng đài Tsugaru, là nơi lưu giữ vô số hiện vật liên quan đến tác phẩm “Tsugaru” của Dazai sensei, cùng những tấm pa -nô giải thích về quá trình hình thành ý tưởng và sáng tác tác phẩm này, cũng như tiểu sử của của Dazai sensei và vú nuôi của ông ngày xưa, cô Koshino Take ( cũng xuất hiện trong tác phẩm Tsugaru ), những bức ảnh chụp, và những món đồ lưu niệm khác. Ở đây còn có góc nghe nhìn, nơi khách tham quan có thể lắng nghe giọng nói của Dazai được tổng hợp bằng máy tính, và miễn phí nghe và xem những tài liệu liên quan đến người con gái lớn nhất của nhà văn, bà Sonoko. Ngoài ra, nhà tưởng niệm còn lưu giữ những thước phim tài liệu về Take và Dazai trong lúc sinh thời. Ở một số đoạn phim, ta còn có thể nghe Take kể lại những kỷ niệm về Dazai sensei. Ngoài ra, nơi đây còn trưng bày nhiều tư liệu khác liên quan đến tác phẩm cũng như thành phố Tsugaru.

Giờ mở cửa: mở cửa (tháng Tư đến tháng Mười): 09:00 đến 16:30; (tháng Mười Một đến tháng Ba): 09:00 đến 16:00

Nghỉ: các ngày thứ Hai và thứ Ba từ ngày 1 tháng Mười đến 31 tháng Ba (Nghỉ Tết: từ 28 tháng Mười Hai đến 4 tháng Một)
Vé vào cửa: 200 yên / người lớn;
50 yên / học sinh tiểu học và trung học cơ sở;
100 yên / học sinh trung học phổ thông và sinh viên
Địa chỉ: 1080-1 Aza Sunayama, Oaza Kodomari, Nakadomari-machi, Kitatsugaru-gun, Tỉnh Aomori

Bonus ảnh:

spot21_photo02

Tượng Dazai sensei và bà Koshino Take

ko_tusugarunozou

Tượng đài nhìn gần

ko_tugarunozoukinenkan2

Bên trong Nhà tưởng niệm

Những bức ảnh này được lấy từ hai trang web sau:

Source: http://dazai.or.jp/en/spots/spot21.html

Link khác để các bạn tham khảo: http://www.okutsugaru.com/e/shichoubetu/nakadomari/tugarunozoukinenkan.html

 

 

~Dịch: “Ngôi Nhà Sói” – Công viên quốc gia Jack London (California, Mỹ)~

Tàn tích đầy ám ảnh của “ngôi nhà trong mơ” của nhà văn Jack London.

wolf-house

“Ngôi Nhà Sói” – Công viên quốc gia Jack London

Tôi thà làm tàn tro hơn là bụi đất! Tôi thà để tia lửa của mình tan biến trong ánh sáng rạng ngời còn hơn bị dập tắt bởi sự hủ bại. Tôi thà làm một ngôi sao băng rực rỡ vút qua, mỗi nguyên tử trong tôi tỏa sáng diệu kỳ, còn hơn làm một hành tinh mê man và bất động. Người ta phải sống, chứ không chỉ đơn thuần là tồn tại. Tôi sẽ không phí hoài ngày tháng của đời mình chỉ để kéo dài cuộc sống. Tôi phải sử dụng thời gian của mình trên thế gian này. – Jack London

Jack London, nhà văn nổi tiếng với kiệt tác “Tiếng gọi nơi hoang dã”, đôi khi còn được biết đến như là một người nghiện rượu và đào hoa, đã qua đời ở thị trấn nhỏ bé Glen Ellen, cách quê ông, San Francisco, 60 dặm ( khoảng 97km ) về phía bắc, ba năm sau khi ngôi nhà mơ ước của ông, “Ngôi Nhà Sói” gặp hỏa hoạn và bị thiêu rụi.  

Dù chúng ta gọi tàn tích ngôi nhà này là “Ngôi Nhà Sói”, nhà văn và vợ ông âu yếm gọi ngôi nhà ước mơ của mình là “Ngôi Nhà Lớn” hay “Lâu Đài”. Ngôi nhà này đúng là rất rộng lớn, với diện tích gần 1400 mét vuông, bốn tầng lầu với hai mươi sáu phòng và chín lò sưởi. Thiết kế của ngôi nhà là sự pha trộn giữa lối kiến trúc Tây Ban Nha, với mái ngói gốm, và Phong cách Craftsman, thể hiện qua ngoại thất của căn nhà gỗ nhỏ và nội thất gỗ tinh xảo trong nhà. “Ngôi Nhà Sói” được dự kiến sẽ trở thành mái nhà của gia đình London, nơi làm việc, viết lách của nhà văn, lâu đài của Charmian – vợ ông, và là nơi cất giữ vô vàn món đồ hiếm lạ mà hai vợ chồng có được khi chu du khắp thế giới.

Kiến trúc sư nổi tiếng Albert Farr, cũng sống ở San Francisco, đã thiết kế ngôi nhà này và khởi công xây dựng vào năm 1910. Ngôi nhà đã gần được hoàn thành vào tháng Tám, năm 1913, khi một vụ cháy nổ ra và thiêu rụi nó. Năm 1995, một đội ngũ các chuyên gia pháp y đã kết luận nguyên nhân hoả hoạn có khả năng do một mớ giẻ thấm dầu, bị các công nhân bỏ quên, tự bắt lửa.

Jack London thề sẽ xây lại ngôi nhà, nhưng khi chính sách bảo hiểm chỉ trả lại ⅛ số tiền mà ông đã bỏ ra cho dự án, nhà văn đã qua đời ba năm sau đó do bệnh thận, chỉ xây lại được một phần rất nhỏ của ngôi nhà.

Những gì còn sót lại đến ngày nay là tàn tích đầy ám ảnh của nơi từng là ngôi nhà mơ ước của vợ chồng London. Hai tầng dưới của ngôi nhà vẫn còn khá chắc chắn, bị rêu xanh và dương xỉ bao phủ, trong khi năm ống khói cao chót vót vốn dùng để trợ lực cho chín lò sưởi, giờ được nâng lên nhờ những trụ thép đồ sộ. Một con đường nhỏ lát ván gỗ đưa khách tham quan đi quanh tàn tích ngôi nhà, bảo vệ họ khỏi những chiếc ống khói, và cũng tạo điều kiện để họ ngắm nhìn vẻ đẹp còn lại của ngôi nhà bằng đá này.

Công viên Lịch sử Jack London lưu giữ bộ sưu tập của gia đình London trong “Ngôi Nhà Hạnh Phúc”, được xây dựng bởi vợ ông, sau khi nhà văn qua đời. Hầu hết đồ nội thất đều được đặt làm riêng cho “Ngôi Nhà Sói” xấu số, và một góc của ngôi nhà được thiết kế như phòng viết lách của Jack London, y như lúc ông mất. Bên trong ngôi nhà, một tình nguyện viên tài năng đã thể hiện những bản nhạc đặc trưng cho thời nhà văn còn sống bằng cây đàn piano của vợ chồng London, và những bức tường thì được trang hoàng bằng vô vàn món đồ kỳ lạ, quý hiếm trên khắp thế giới. Cách đây không xa là “Ngôi nhà Nông thôn”, nơi vợ chồng nhà văn sinh sống cho đến tận lúc Jack London qua đời, và nếu bạn may mắn, thì một hướng dẫn viên sẽ dẫn bạn đi tham quan nhà bếp của gia đình nhà văn.

Đi về hướng ngược lại một quãng ngắn là ngôi mộ của vợ chồng Jack và Charmian London.

Những điều bạn cần biết:

Từ Glen Ellen rẽ ngược lên Đường London Ranch và chạy thẳng lên đỉnh đồi, ngang qua Xưởng rượu nho Benziger, đến tận trên cùng, đó là bãi giữ xe rất rộng rãi của Công viên quốc gia Jack London. Số điện thoại: 707-938-5216

Dịch từ bài tiếng Anh trên Atlas Obscura:

https://www.atlasobscura.com/places/wolf-house-jack-london-state-park

Nếu mọi người muốn tìm hiểu thêm thông tin về nơi này, có thể ghé trang web chính của công viên: http://www.jacklondonpark.com/index.html

 

~Tượng đài văn học của Dazai sensei ở Công viên Ashino~

 

spot17_photo01Tượng đài văn học của Dazai ở Công viên Ashino

Nằm ở Kanagi-machi, Thành phố Goshogawara, Công viên Ashino là một công viên thiên nhiên, với diện tích khoảng 80 ha, bao gồm cả Hồ Ashino. Đây là một địa điểm có cảnh sắc nên thơ và được bình chọn vào danh sách “100 địa điểm ngắm hoa anh đào đẹp nhất” ở Nhật Bản, với 2,200 cây anh đào và 1,800 cây thông cổ thụ được trồng bên bờ hồ. Tượng đài văn học dành cho Dazai ở công viên này được khắc lên dòng thơ của nhà thơ nổi tiếng người Pháp, Paul Verlaine, “Tôi vừa ngây ngất vừa hãi sợ khi là người được chọn” ( “J’ai l’extase et j’ai la terreur d’être choisi“), cùng với hình ảnh một con chim phượng hoàng ở trên cùng, tượng trưng cho sự tái sinh của nhà văn. Sinh nhật của Dazai được tổ chức hằng năm vào ngày 19 tháng Sáu ( tên gọi cũ là Otoki – Anh Đào Kỵ hay Kỷ niệm Anh đào) trước tượng đài này.

spot17_photo02
Vào cửa miễn phí
Địa chỉ: Công viên Ashino, Kanagi-machi, Thành phố Goshogawara, Tỉnh Aomori

Source: http://dazai.or.jp/en/spots/spot17.html